【Lộ Nhi rốt cuộc là ngốc thật hay ngốc giả? Sao lại biết cách chọc vào chỗ đ/au của người khác thế?】
【Hy bảo đang lo sốt vó về trận so tài thứ ba này đây!】
Hóa ra, Tống Vân Hy đang gấp rút muốn thắng trận cuối này để đường đường chính chính gả cho Liễu Quyện Chi.
Thế nhưng hỏi mấy lần, ngày so tài cứ bị trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Trì hoãn quá lâu, nữ người chơi bắt đầu sốt ruột, không nắm chắc được tâm ý của Liễu công tử dành cho mình nữa.
Chà, cô ta lo thừa rồi.
Liễu Quyện Chi đã tự mình thừa nhận với tôi là yêu cô ta vô cùng.
Tôi cũng chưa từng thấy Liễu Quyện Chi đối xử với ai tốt như với cô ta.
Thông minh như tôi, liếc mắt một cái là thấy ngay chuyện hỷ sự của họ sắp tới gần!
Đến lúc đó, tôi và Ngự Tân Di nên tặng quà gì đây?
đ/au đầu thật!
Không ngờ sự việc phát triển ngoài dự kiến.
Vài ngày sau, Tống Vân Hy đùng đùng nổi gi/ận chạy đến y quán, vừa thấy tôi liền đỏ hoe mắt.
Cô ta trừng mắt nhìn tôi, gi/ận dữ nói:
"Xét về dung mạo, tôi không kém hơn cô.
Xét về tài năng, cô còn thua xa tôi.
Cô làm việc thì chậm chạp, đầu óc cũng không linh hoạt, lại còn là một đứa ốm yếu, rốt cuộc tôi có chỗ nào không bằng cô?"
Tôi ngẩn cả người.
Cũng thấy hơi tức gi/ận.
Liễu Quyện Chi hạ thấp tôi, tâng bốc cô ta đã đủ đáng gh/ét rồi.
Sao cô ta còn tìm đến tận cửa, tự khen bản thân một tràng, rồi nhân tiện m/ắng tôi một trận nữa chứ?
Tôi hung dữ nói:
"Ở đây không chào đón cô, cô đi đi."
Cô ta cười lạnh, trong mắt hiện lên tia tà/n nh/ẫn:
"Tôi đi?
Cô nghĩ tôi bị lợi dụng mà còn có thể nhẫn nhịn sao? Cô nghĩ tôi sẽ tác thành cho hai người, để hai người song túc song tê sao?
Cô nghĩ tôi leo được lên top 100 bảng xếp hạng người chơi là nhờ may mắn à?"
Cô ta bóp lấy cằm tôi.
Tôi đ/au điếng, buộc phải ngẩng đầu lên.
Chóp mũi hai người chạm nhau, gần đến mức hơi thở quấn quýt.
"Tôi, Tống Vân Hy, không phải là đóa hoa trắng tính tình hiền lành gì đâu. Tôi ấy à~ khắp người toàn gai nhọn, nếu đã h/ận ai, nhất định phải ăn miếng trả miếng."
Khung bình luận căng thẳng:
【Tống Vân Hy định làm gì thế?】
【Mặt sát gần như vậy, suýt nữa là hôn rồi.
A? Cô ta thực sự muốn hôn cô ấy sao?】
【Tôi có một suy đoán táo bạo, cô ta bị Liễu Quyện Chi lợi dụng, tức muốn ch*t, để trả th/ù Liễu Quyện Chi, cô ta định quay sang cư/ớp Lộ Nhi từ tay Liễu Quyện Chi à?】
【Bậy nào, các người nghĩ gì thế?
Hy Hy là kẻ tà/n nh/ẫn, cô ta định gi*t cô ấy đấy!】
Cằm tôi bị bóp đ/au quá, đ/au đến mức không nói nổi câu nào.
Cô ta rốt cuộc muốn làm gì!
Gi*t tôi?
Hôn tôi?
Tôi vùng vẫy dữ dội.
Đúng lúc này, Ngự Tân Di xách hộp cơm, vén rèm đi vào.
Ông ấy nhìn thấy hai người, ánh mắt lạnh đi, tung một chưởng đá/nh văng Tống Vân Hy, khiến cô ta đ/au đớn thổ ra một ngụm m/áu.
Tống Vân Hy kinh ngạc nhìn hai người chúng tôi.
Nhìn Ngự Tân Di ôm tôi vào lòng, vẻ mặt đầy đ/au xót.
Cô ta chợt hiểu ra:
"Hai người..."
"Được, hay lắm!" Cô ta bật cười, vẻ mặt khoái trá nói, "Liễu Quyện Chi chắc chắn không ngờ sự việc lại thành ra thế này, anh ta quá tự luyến và tự phụ rồi, tôi lại đang chờ xem một vở kịch hay đây."
Nói xong, bóng cô ta lóe lên, thoát đi như m/a q/uỷ.
Đến cuối cùng, tôi vẫn không hiểu được vừa rồi cô ta bóp cằm tôi rốt cuộc là muốn làm gì.
Cũng không biết giữa cô ta và Liễu Quyện Chi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
18【Liễu Quyện Chi】
Trong trường b/ắn, mưa phùn lất phất.
Liễu Quyện Chi giương cung lắp tên, nheo mắt ngắm b/ắn, vút vút vút, ba mũi tên vậy mà đều b/ắn chệch.
Đây không phải là anh.
Anh là chủ nhân của Võng Thành, cũng là thần tiễn thủ hàng đầu trong phó bản cấp S này, bách bộ xuyên dương, bách phát bách trúng, sao có thể chệch hướng nghiêm trọng thế này?
Chắc chắn là do con cóc dưới ao kêu ộp ộp không ngớt, làm anh tâm trí bất an.
Nhưng có thực sự là do con cóc kêu ồn ào không?
Trong cơn mơ màng, Lộ Nhi chớp chớp đôi mắt mờ sương, lượn lờ trước mắt anh, bước đi nhẹ nhàng, tựa như cánh bướm.
"Quyện Chi ca ca, chúng ta đi thả diều được không?"
"Không được."
"Quyện Chi ca ca, anh xem, chiếc đèn lồng cá chép kia đẹp thật đấy!"
"Đẹp chỗ nào? Là do mắt nhìn của cô quá kém thôi."
"Quyện Chi ca ca, anh dạy em viết chữ đi? Chữ của anh đẹp quá!"
"Dạy cô thì cô cũng viết không xong đâu, thời gian của ta quý giá lắm đấy."
"Quyện Chi ca ca, em, em thích anh."
Cô ấy thích anh?
Tâm trí Liễu Quyện Chi lay động.
Cô ấy vậy mà lại thích anh sao?
Nhưng rất nhanh, luồng vui sướng bất chợt ấy bị những suy tính làm cho nhạt đi.
Cô ấy kém cỏi đến thế.
Dung mạo tuy thanh tú, nhưng chưa đến mức kinh diễm.
Rất ngốc.
Thậm chí có thể nói là ng/u xuẩn.
Liễu Quyện Chi vắt óc suy nghĩ, vậy mà không tìm ra được điểm tốt nào của cô ấy.
Vì thế anh lạnh mặt:
"Nếu ta chọn người trong lòng, nhất định phải chọn người thông minh lanh lợi, sao có thể chọn cô được? Cô mọi mặt đều kém cỏi, chúng ta không hề xứng đôi."
Nghe lời anh nói, thiếu nữ cố gượng cười.
Cô ấy tuy đang cười, nhưng đôi mắt lại đẫm lệ, như đang cố gắng nhẫn nhịn, không để nước mắt rơi xuống.
Sau khi bị từ chối, Lộ Nhi không còn lẽo đẽo theo anh như cái đuôi nhỏ nữa.
Nửa năm qua, họ chỉ gặp nhau hai lần.
Cô ấy vậy mà nhẫn nhịn được!
Thế nhưng...
Thế nhưng anh không nhịn được nữa.
Sau khi nhận ra muộn màng, vị thành chủ Võng Thành cao cao tại thượng đã hiểu rõ tâm ý của mình.
Anh cần phải cúi đầu trước cô.
Chỉ là anh không biết làm sao để cúi đầu.
Anh chưa từng cúi đầu trước ai.
Sau đó Tống Vân Hy xuất hiện, còn làm bộ làm tịch nói muốn thách thức anh.
Ha~ nhàm chán!
Anh đang định b/ắn tên gi*t ch*t Tống Vân Hy, thì khóe mắt lại thoáng thấy một bóng hình nhẹ nhàng lướt qua.
Là Lộ Nhi.