Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng, ngay lúc tôi chuẩn bị đáp trả anh ta bằng một câu còn mỉa mai hơn, âm thanh cơ khí đáng ch*t kia lại vang lên trong đầu mà không hề báo trước.
“Ting! Phát hiện nam nữ chính tương tác trực tuyến lần đầu, kích hoạt nhiệm vụ cốt truyện chính -- Nụ hôn phá băng của đôi oan gia ngõ hẹp.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, bảng điều khiển b/án trong suốt trước mắt đã biến thành khung cảnh báo màu đỏ chói mắt.
“Yêu cầu ký chủ hoàn thành một nụ hôn với đối tượng ràng buộc Giang Hành trong vòng 24 giờ, thời lượng không dưới ba giây.”
“Nhắc nhở thân thiện: Đây là nhiệm vụ chính bắt buộc, từ chối thực hiện hoặc quá thời gian không hoàn thành sẽ kích hoạt hình ph/ạt gi/ật điện.”
Ngày hôm sau trong giờ nghỉ huấn luyện quân sự, giáo viên hướng dẫn bảo mọi người ngồi thành vòng tròn để tổ chức hoạt động.
Tôi và Giang Hành ngồi đối diện nhau, hiểu ý mà cùng tặng cho đối phương một cái lườm.
“Phát hiện nam nữ chính nhìn nhau, mời hoàn thành nhiệm vụ hôn trong vòng mười lăm phút.”
?
Ngay bây giờ ư? Trong dịp này ư?
Cả hai chúng tôi cùng biến sắc, rơi vào trạng thái im lặng như phỗng.
Những người khác trong tiếng hò reo hết lần này đến lần khác đã đứng vào giữa đám đông biểu diễn xong mấy tiết mục, còn chúng tôi vẫn im lặng đứng sững tại chỗ.
Rất nhanh, tiếng cảnh báo đếm ngược chói tai vang lên trong đầu.
“Phát hiện nam nữ chính không hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, chuẩn bị kích hoạt hình ph/ạt gi/ật điện.”
Cả tôi và Giang Hành đều hoảng lo/ạn thấy rõ, ngồi không yên, lặng lẽ nhích lại gần phía đối phương.
Giáo viên hướng dẫn tinh mắt phát hiện sự thay đổi của chúng tôi, lập tức dẫn đầu vỗ tay.
“Xem ra hai em học sinh này cũng có tiết mục biểu diễn, mọi người cho hai bạn một tràng pháo tay nào!”
Ngay lúc cả hai đang tiến thoái lưỡng nan, một luồng điện đột ngột chạy dọc cơ thể tôi, tôi đ/au điếng người bật dậy.
Giang Hành cũng “á á” vặn vẹo cơ thể.
Ban đầu chúng tôi định nghiến răng chịu đựng, nhưng hình ph/ạt của hệ thống ch*t ti/ệt này dường như cứ không hoàn thành nhiệm vụ là nó sẽ gi/ật điện liên tục.
Cực chẳng đã, chúng tôi chỉ còn cách cắn răng vật lộn đi về phía đối phương.
Nhưng vì ở giữa bàn dân thiên hạ, hôn là điều không thể, tôi và Giang Hành vừa r/un r/ẩy nắm tay nhau vừa nhảy điệu nhảy đôi méo mó.
Tiếng vỗ tay xung quanh dần ngớt, tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn tôi và Giang Hành bị gi/ật điện đến nhăn mặt nhăn mũi, nhảy những vũ điệu khó coi.
Tôi thực sự không chịu nổi nữa, nhắm mắt xuôi tay bẻ mặt anh ta qua rồi hôn cái chụt.
Không ngoài dự đoán, chúng tôi bị giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng m/ắng cho một trận tơi bời, thầy vắt óc cũng không hiểu nổi học sinh kiểu gì mà mới nhập học chưa đầy một tuần đã bắt đầu yêu sớm.
Vì ảnh hưởng x/ấu, chức lớp trưởng tạm thời của Giang Hành bị bãi bỏ, chúng tôi cũng bị ph/ạt trực nhật lớp một tuần.
Mất hết mặt mũi, tôi và Giang Hành đều cùng lúc c/ăm gh/ét đối phương.
Nhưng nhiệm vụ hệ thống cứ nối tiếp nhau, hơn nữa chẳng bao giờ chọn đúng dịp, khiến chúng tôi bị xã hội ruồng bỏ hết lần này đến lần khác.
Giờ thể dục.
“Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Nắm tay bất ngờ.”
Giang Hành trên sân bóng ch/ửi thề một tiếng “Mẹ kiếp”, vứt quả bóng rổ rồi chạy tới nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Giáo viên thể dục ph/ạt chúng tôi đứng tấn nửa tiết học.
Giờ ăn trưa ở căng tin.
“Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Đút ăn ngọt ngào.”
“Tôi phục rồi, tôi thực sự phục rồi.”
Tôi và Giang Hành vừa ch/ửi thề vừa bưng khay cơm, băng qua hơn nửa căng tin để tìm đối phương, lén lút tìm một chỗ không người.
Nén gi/ận x/é nửa cái bánh bao nhét vào miệng đối phương, kết quả bị giáo viên trực tuần bắt quả tang.
Ngày hôm đó chúng tôi bị ép viết bản cam kết không yêu sớm.
Khi đang chạy bộ, tôi vô tình dẫm lên dây giày rồi ngã, hệ thống đá/nh hơi thấy mùi là tới ngay.
“Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Bế kiểu công chúa.”
Giang Hành vò đầu bứt tai đến rối bù như tổ chim, đành bấm bụng dừng lại.
Tôi cố gắng thương lượng.
“Tôi chỉ ngã một cái thôi! Thật sự không sao, không cần phải đến phòng y tế thế này đâu, tôi thật sự c/ầu x/in anh đấy được không.”
“Mười, chín, tám...”
Tôi cam chịu nhắm mắt đưa tay ra, dưới ánh mắt không thể tin nổi của chủ nhiệm giáo dục, tôi bị Giang Hành mặt c/ắt không còn giọt m/áu bế đến phòng y tế.
Sau lần đầu tiên bị mời phụ huynh, cả tôi và Giang Hành đều bị cha mẹ lo lắng giáo huấn suốt cả đêm.
“Tôi gh/ét anh.”
Chúng tôi cùng gửi tin nhắn này cho đối phương.
“Ting. Nhiệm vụ cốt truyện mới: Cùng nhau chịu ph/ạt.”
Giờ tự học, chúng tôi lại nhận được nhiệm vụ.
Nhịn lửa suốt nửa học kỳ, mạch n/ão của chúng tôi kỳ lạ thay lại cùng rẽ vào một hướng.
đá/nh nó một trận cho xong.
Tôi và Giang Hành nhìn nhau, lặng lẽ đứng dậy, hất đầu với đối phương, lẳng lặng đi ra phía sau lớp.
Tôi đ/ấm một phát vào mặt anh ta.
Anh ta túm lấy tai tôi.
Hai bên lao vào đá/nh nhau, có những đụng chạm cơ thể chưa từng có, để không làm phiền người khác, chúng tôi mím ch/ặt môi đá/nh nhau qua lại.
“Hai em rốt cuộc muốn làm gì hả?!”
Giáo viên chủ nhiệm đã phát đi/ên, thầy cố gắng hiểu hành vi của chúng tôi, nhưng vắt óc cũng không hiểu nổi chúng tôi rốt cuộc bị làm sao.
Ba năm cấp ba, cuối cùng chúng tôi cũng vừa đá/nh nhau vừa bị ép phải ân ái mà vượt qua, thậm chí phụ huynh hai bên cũng trở thành người quen sau những lần đến trường.
Ngày tốt nghiệp tiễn chúng tôi đi, giáo viên chủ nhiệm vui mừng đến rơi nước mắt.