Ngày đầu tiên nhập học đại học, oan gia ngõ hẹp, lúc làm thủ tục báo danh tôi lại thấy bóng dáng quen thuộc ấy.
Cả tôi và Giang Hành đều tức đến bật cười.
Bố mẹ sợ chúng tôi lại đá/nh nhau nên vội vàng kéo tôi đi tìm ký túc xá.
Trước khi đi, bố mẹ tôi dặn đi dặn lại, bắt tôi nhất định phải tránh xa Giang Hành ra.
Bố mẹ Giang Hành thì lo lắng không yên, bảo nó có chuyện gì thì đừng có lại chọc ghẹo tôi.
Đêm hôm đó, tôi và Giang Hành đăng một bài lên mạng xã hội để công khai.
“Chúng tôi yêu nhau rồi.”
Bốn năm đại học, tôi và Giang Hành chăm chỉ cày tiến độ nhiệm vụ, mong sớm ngày rũ bỏ cái hệ thống oan gia ngõ hẹp ch*t ti/ệt này.
Hết lần này đến lần khác, dưới yêu cầu của hệ thống, chúng tôi phải ân ái, cãi vã, rồi lại làm hòa.
Điều duy nhất khiến tôi thấy an ủi là sự xuất hiện của Triệu Phỉ Nhi.
Cô ta chẳng khác nào vị c/ứu tinh, can thiệp mạnh mẽ vào giữa tôi và Giang Hành, giống như một vành đai cách ly khi hỏa hoạn, tạo cho tôi một không gian riêng tư an toàn.
Hơn nữa, tôi có thể mượn cớ xung đột để chỉnh Giang Hành một cách quang minh chính đại.
Giang Hành chơi bóng rổ, tôi vặn nắp chai nước đưa qua, Triệu Phỉ Nhi nhanh chân hơn giúp anh ta lau mồ hôi.
Quá tốt, tôi trực tiếp hắt nước vào mặt Giang Hành, “đi uống nước tiểu đi cưng”.
Liên hoan sinh nhật, tôi miễn cưỡng tặng chiếc khăn len đan dở dang, Triệu Phỉ Nhi cười nhạo tay nghề của tôi, rồi đưa ra chiếc đồng hồ được chọn lựa kỹ càng.
Tôi vui sướng trong lòng, cầm lấy bánh kem úp thẳng lên đầu Giang Hành, rồi thản nhiên quay người đi dạo phố.
Trước thềm tốt nghiệp, Giang Hành dẫn tôi đi ra mắt bố mẹ, Triệu Phỉ Nhi mời anh ta đi xem buổi diễn của mình.
Cơ hội đến rồi, tôi đạp cửa một cái, sút Giang Hành ra ngoài, mỉm cười xin lỗi bố mẹ anh ta rồi xách túi đi về.
Bố mẹ hai bên thở phào nhẹ nhõm, mừng thầm vì tình cảm của chúng tôi cuối cùng cũng sắp tan vỡ.
Chưa đầy một tháng sau, chúng tôi đăng ảnh cưới lên mạng xã hội.
“Sau cơn mưa trời lại sáng, người vẫn là anh.”
Tin tức này đối với bố mẹ hai bên chẳng khác nào sét đá/nh ngang tai.
Bố mẹ tôi mặt mày ủ rũ khuyên nhủ.
“Con yêu à, thế giới này thiếu gì đàn ông, sao con cứ nhất quyết chọn thằng Giang Hành làm gì?”
“Hai đứa chúng mày đá/nh nhau từ hồi cấp ba, lần nào cũng đá/nh đến kinh thiên động địa, chia tay cũng mấy lần rồi, bố không hiểu sao con vẫn muốn lấy nó.”
Tôi không biết giải thích thế nào, chỉ biết nhắm mắt thở dài không nói một lời.
“Con nhìn hoàn cảnh nhà mình xem, mẹ là ca sĩ, bố là họa sĩ, hai chúng ta có thể nói là trói gà không ch/ặt.”
“Mà con lại là phận nữ nhi chân yếu tay mềm, nhỡ sau khi cưới nó bạo hành con thì nhà mình biết phải làm sao?”
Tôi bất lực dỗ dành người mẹ đang bồn chồn.
“Mẹ ơi, mẹ đừng sợ, con tự có sắp xếp.”
Cùng lúc đó, nhà Giang Hành cũng u ám chẳng kém.
Mẹ Giang Hành ôm lấy chồng mà lau nước mắt.
“Mẹ tuyệt đối không đồng ý con lấy nó.”
“Mẹ thực sự không hiểu nổi, hai đứa cứ gặp nhau là như kẻ th/ù, sao lại đến mức phải cưới xin thế này.”
Giang Hành nhắm mắt, cam chịu nói.
“Mẹ, chuyện này mẹ đừng lo, con tự có tính toán.”
“Con có tính toán mà làm ra chuyện này à? Một mặt thì dây dưa với cái con bé Phỉ Nhi gì đó, mặt khác lại bảo sẽ cưới Thẩm Ngọc Trạch, mẹ thấy con đúng là không biết liêm sỉ là gì rồi.”
“Dù con có thể vứt bỏ hết thể diện, gạt đi mọi đạo đức trong tình cảm, nhưng con cũng phải quan tâm đến an toàn tính mạng của chính mình chứ.”
“Mẹ đã từng thấy con và Thẩm Ngọc Trạch đá/nh nhau thế nào rồi, thật sự quá đ/áng s/ợ. Con trai à, mẹ cũng chẳng sợ con cười, thực ra mẹ rất sợ nó.”
“Con thì trăng hoa trong tình cảm, mẹ chỉ sợ sau này nó tức lên rồi gi*t ch*t con luôn. Hoàn cảnh nhà mình con biết rồi đấy, mẹ là nghệ sĩ piano, bố con là nhà thư pháp, đối mặt với nó chúng ta hoàn toàn không có khả năng phản kháng.”
“Cứ nghĩ đến cảnh sau này con cưới nó rồi, mẹ phải sống chung một mái nhà với Thẩm Ngọc Trạch, mẹ sợ đến run cả người.”
Giang Hành bất lực nắm tay mẹ an ủi.
“Mẹ, đừng lo. Sau này con cưới xong sẽ dọn ra ở riêng.”
Cứ như vậy, trong sự không tình nguyện của tất cả mọi người, tôi và Giang Hành chuẩn bị kết hôn.
Vì chỉ là diễn kịch làm nhiệm vụ, cả hai chúng tôi đều không để tâm, giao toàn quyền chuẩn bị đám cưới cho khách sạn, để họ tự sắp xếp.
Cho đến đêm trước đám cưới, tiến độ của chúng tôi cuối cùng cũng đạt 98%.
Loay hoay đến tận sáu bảy giờ sáng, cãi nhau với Giang Hành suốt cả quãng đường, cuối cùng tôi cũng lái xe đến trước cổng b/ệnh viện.
“Xong rồi, xuống xe đi khám đi, tôi phải về nghỉ ngơi đây.”
Triệu Phỉ Nhi cười gượng, có chút e thẹn lên tiếng.
“Bây giờ bụng tôi không đ/au nữa rồi, mười giờ tôi có cuộc thi, anh có thể đưa tôi đến nhà hát thành phố được không?”
Giang Hành khoái chí, vội vàng vỗ vào lưng ghế của tôi.
“Không nghe thấy Phỉ Nhi nói gì à? Mau lái đến nhà hát đi, lỡ mất cuộc thi của cô ấy thì tôi hỏi tội cô.”
Tôi quay đầu lườm anh ta một cái.
“Ái quái gì thế, anh ban thánh chỉ đấy à? Tôi không đi thì anh định tru di cửu tộc tôi chắc?”
“Anh giỏi thì cứ đứng yên đó đi, xem anh chịu được bao lâu.”
“Ting. Vui lòng hoàn thành nhiệm vụ: Sự thỏa hiệp đ/au lòng. Đưa nữ phụ đến địa điểm chỉ định.”
Chỉ cần lấy được một trăm triệu, làm trâu làm ngựa thì có là gì.
Tôi lập tức thay đổi thái độ, nở nụ cười dịu dàng.
“Ngồi vững nhé, chúng ta xuất phát thôi nào.”