Đến nhà hát thành phố, Giang Hành đi cùng cô ấy vào trong chuẩn bị trước giờ thi, tôi dựa lưng vào tường hành lang hậu đài lướt điện thoại. Triệu Phỉ Nhi nói cô ấy hơi đói, Giang Hành lập tức lon ton chạy ra ngoài m/ua bữa sáng cho cô ấy.
Vì hệ thống yêu cầu, tôi bắt buộc phải cùng Giang Hành xem hết buổi biểu diễn múa của Triệu Phỉ Nhi, đợi đến mức chán quá, tôi đeo tai nghe ngồi xổm bên tường làm một ván game.
"Bộp!"
Tiếng ly thủy tinh vỡ tan tành phát ra từ phòng trang điểm khép hờ, tôi gi/ật mình thon thót, nghĩ thầm không biết có phải Triệu Phỉ Nhi sơ ý ngã không, vội vàng tháo tai nghe định đẩy cửa vào xem.
"Tôi xin cô đấy, có nhầm lẫn gì không vậy, nhất thiết phải gây chuyện ngay trong đám cưới của người ta sao? Nhỡ tôi bị đá/nh thì tính sao?"
Ơ?
Cô ta đang nói chuyện với ai thế?
Tôi vô thức nín thở, nghiêng tai lắng nghe.
"Tôi biết tôi biết, không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị gi/ật điện, nhưng mà người Thẩm Ngọc Trạch thực ra không x/ấu, tôi không muốn hại cô ấy nữa..."
Im lặng vài giây, Triệu Phỉ Nhi lại lên tiếng, giọng điệu mệt mỏi như thể đã đổi thành một người khác: "Được thôi, cô nói sao thì là vậy. Dù sao thì tôi cũng chỉ là một nữ phụ đ/ộc á/c, đúng không?"
Cái gì?!
Tôi ngoái đầu lại, phát hiện Giang Hành không biết từ lúc nào cũng đã cầm sữa và bánh mì đứng ở cửa, miệng há hốc, đứng hình như tượng gỗ.
Chúng tôi nhìn nhau, cùng đẩy cửa bước vào.
Triệu Phỉ Nhi gi/ật b/ắn mình, điện thoại suýt rơi xuống đất.
"Cô cũng có cái này à?" Giang Hành lên tiếng trước, nhìn xung quanh rồi hạ thấp giọng.
Triệu Phỉ Nhi sững sờ mất hai giây.
"Cái gì gọi là 'cũng'? Chẳng lẽ hai người cũng...?"
Tôi và Giang Hành cùng gật đầu.
"Vậy hai người... ừm... cũng bị gi/ật điện à?"
Tôi và Giang Hành nhìn nhau cười khổ, gật đầu lia lịa.
Triệu Phỉ Nhi bĩu môi, hai hàng nước mắt lăn dài, đầy vẻ tủi thân.
"Tôi vừa vào đại học đã bị cái hệ thống ch*t ti/ệt này trói buộc, nó hànhz hạz tôi suốt sáu năm trời, hu hu hu hu."
Tôi và Giang Hành cũng run run môi, nghẹn ngào lên tiếng.
"Chúng tôi bị nó quấn lấy từ hồi lớp mười rồi, hu hu hu hu."
Ba chúng tôi cùng cảm thấy khổ tâm, ôm nhau khóc nức nở.
Trong căn phòng trang điểm chật hẹp, ba người chúng tôi đối chiếu thông tin, cuối cùng cũng hiểu rõ toàn bộ sự việc.
Ánh đèn phòng trang điểm trắng bệch, Triệu Phỉ Nhi khóc đến mức lớp trang điểm trên mặt lem luốc hết cả.
Cô ấy ngồi trên ghế gấp, vừa nấc vừa trút hết nỗi khổ tâm suốt sáu năm qua.
"Hai người biết tôi học ngành gì không? Đạo diễn! Thế mà ngày thứ hai vào trường, cái hệ thống rác rưởi này bảo tôi: 'Phát hiện ký chủ có ngoại hình phù hợp với thiết lập nữ phụ đ/ộc á/c, đề nghị học thêm chuyên ngành múa'."
Cô ấy nghiến răng nghiến lợi bắt chước cái giọng máy móc kia, bắt chước giống hệt như đúc.
"Nói là đề nghị, nhưng tôi không múa là nó gi/ật cho gần ch*t, tôi làm gì có lựa chọn nào khác."
Giang Hành dựa vào bàn trang điểm, khóe miệng gi/ật gi/ật: "Thế nên năm nhất cô mới bắt đầu học ballet? Vậy mà cô nhảy đẹp thế?"
"Tất cả là bị ép cả đấy." Triệu Phỉ Nhi đảo mắt, "Từ bé đến lớn tôi chưa từng đăng ký lớp múa nào, người cứng như thép vậy."
"Ngày đầu tiên học ballet, tôi còn không xoạc chân nổi, cái hệ thống đó thúc giục tôi mỗi sáng năm giờ dậy ép chân, thầy cô còn bảo xươ/ng tôi cứng quá không hợp múa."
"Nhưng cái hệ thống đó ngày nào cũng như đòi mạng, tôi bị ép không còn cách nào khác, cứ tan học là phải chạy vào phòng tập múa."
Cô ấy duỗi bắp chân, vén vạt váy lên, lộ ra đôi bàn chân đầy vết thương.
Các ngón chân quấn băng gạc, mu bàn chân nổi gân xanh, vài chỗ còn dán băng cá nhân.
Tôi nhìn đôi bàn chân ấy, nhớ đến việc các diễn viên múa ballet phải kiễng chân nhảy múa trên sân khấu cứng nhắc, cảm giác như chính ngón chân mình cũng đ/au theo, tôi hơi xót xa mà vỗ nhẹ lên lưng cô ấy.
"Rồi sau đó thì sao?"
"Sau đó à?" Triệu Phỉ Nhi cười khổ.
"Sau đó tôi thực sự tập thành công. Nhưng hệ thống cũng giúp tôi, thỉnh thoảng đổi cho tôi vài món đạo cụ, nếu không thì thầy cô có bẻ g/ãy người tôi cũng không làm nổi. Cô ấy cứ tưởng tôi là thiên tài, nhất quyết tiến cử tôi đi thi cấp tỉnh."
Giang Hành không nhịn được xen vào: "Thế chuyên ngành đạo diễn của cô thì sao?"
"Thì làm sao được? Cố mà gồng thôi." Triệu Phỉ Nhi thở dài, "Năm hai bắt đầu nhiều môn chuyên ngành, phải quay bài tập, viết kịch bản, phân tích phim. Cứ không có tiết là tôi phải vội vàng chạy đi tập múa."
Triệu Phỉ Nhi liếc Giang Hành một cái, giọng điệu u oán.
"Có một lần nhóm chúng tôi quay phim ngắn, nhưng không chọn được địa điểm, trung tâm thương mại không cho quay, đuổi bọn tôi ba lần. Tôi chạy về ký túc xá viết lại kịch bản, vẽ phân cảnh, xong hệ thống lại bắt tôi chạy ra sân bóng rổ lau mồ hôi cho anh, mẹ kiếp."
Triệu Phỉ Nhi hơi tức đến bật cười.
"Thực ra hôm đó thấy Thẩm Ngọc Trạch hắt nước vào mặt anh, tôi thấy sướng lắm, tôi còn muốn cho anh vài cái t/át ấy chứ."
Giang Hành bất lực nhún vai.
"Tôi cũng đâu còn cách nào, ai cũng là bị ép buộc cả thôi."
Tôi không nhịn được cười, cười xong lại thấy hơi xót xa.
"Sau đó thì khỏi phải nói," Triệu Phỉ Nhi càng nói càng hăng, "Sau khi chúng ta gặp nhau, hệ thống chính thức kích hoạt tuyến truyện nữ phụ đ/ộc á/c, tôi phải xuất hiện thường xuyên giữa hai người để chia rẽ."
"Nhưng năm ba tôi phải chuẩn bị thực tập, viết đề cương đồ án tốt nghiệp, lại còn phải đi thi múa để cày thành tựu nữa chứ."