Tôi mở miệng, giọng khàn đặc:
"Phiền anh rồi, anh về nhà trước đi."
Chân mày Tịch Lẫm khẽ nhíu lại, khó lòng nhận ra:
"Vừa nãy đầu em đầy m/áu, người đầy bụi đất..."
"Em biết." Ánh mắt tôi đặt vào một điểm hư vô trong không trung, "Anh bị sạch sẽ mà."
Ánh mắt Tịch Lẫm quét qua gương mặt không chút gợn sóng của tôi hai lần, lại giải thích lần nữa:
"Chiều nay ở khu chung cư, không phải như em thấy đâu."
"Cô ấy ngã, anh đỡ, môi chúng anh chỉ vô tình chạm vào nhau thôi."
Phải, cô ấy chỉ là ngã thôi, anh đã bất chấp chứng sạch sẽ để đỡ.
Tôi bị xe máy đ/âm đến mức đầu rơi m/áu chảy, anh lại đứng một bên nhìn.
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi bi thương.
Nếu là trước đây.
Chắc chắn tôi sẽ thành thật nói rõ mọi suy nghĩ trong lòng với anh.
Cho dù đó là những cảm xúc khó nói như sự gh/en t/uông.
Vì tôi luôn tin rằng, tình yêu cần sự hòa hợp.
Trên thế giới này không thể tồn tại hai người vốn dĩ đã hoàn toàn phù hợp.
Chỉ cần chân thành yêu nhau, nghiêm túc giao tiếp, nhất định có thể cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.
Nhưng tôi đã quên, quan trọng hơn cả giao tiếp chính là sự thấu hiểu.
Khi Tịch Lẫm không thể thấu hiểu nỗi đ/au của tôi.
Thì giao tiếp cũng mất đi mọi ý nghĩa.
Tôi khẽ nói: "Biết chứ, đó không phải là một nụ hôn."
Lần này tôi không cãi cũng không làm lo/ạn, Tịch Lẫm lại chẳng hề hài lòng, giọng điệu ngược lại ẩn chứa sự tức gi/ận bị kìm nén:
"Nếu em đã biết hết rồi, còn gi/ận cái gì nữa?"
Tôi lắc đầu: "Em đâu có gi/ận."
Giống như đ/ấm một cú vào bông gòn.
Biểu cảm của Tịch Lẫm hiếm hoi lộ vẻ trống rỗng.
Tôi lại nở một nụ cười:
"Chỉ là em hơi mệt."
"Anh có thể để em nghỉ ngơi một chút không?"
Không khí im lặng vài giây, Tịch Lẫm không nói một lời rồi rời đi.
Ở bên anh ba năm, tôi e rằng còn hiểu anh hơn cả chính bản thân anh.
Anh rõ ràng là đang gi/ận, nhưng tôi không biết vì sao.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn sẽ sốt sắng đuổi theo dỗ dành.
Nhưng tôi chỉ lặng lẽ ngồi đó rất lâu.
Những năm qua, tôi không biết mệt mỏi chạy theo sau Tịch Lẫm.
Bị chứng sạch sẽ và nguyên tắc của anh hànhz hạz đến khổ sở.
Nhưng tôi quá thích anh.
Thích đến mức cam tâm tình nguyện.
Có lẽ ngay cả bản thân tôi cũng không ngờ tới.
Tôi cũng sẽ có ngày không thể chịu đựng nổi nữa.
Tôi cầm điện thoại lên.
Không phải để mở ảnh đại diện của Tịch Lẫm.
Mà là gửi đơn xin nghỉ việc cho lãnh đạo.
Kính Châu thực sự là một nơi khiến tôi rất đ/au lòng.
Tôi định quay về Nam Thành.
Việc bàn giao công việc mất một tuần.
Vì bị thương, tôi xin bàn giao trực tuyến.
Ngày thứ ba nằm viện, tôi không ngờ Tịch Lẫm lại đến.
Anh vẫn "trang bị tận răng", câu đầu tiên mở lời là hỏi tôi:
"Mấy ngày nay làm gì đấy?"
Hai chữ chia tay mắc nghẹn trong cổ họng, không thốt nên lời.
Vì trước đây mỗi khi gi/ận dỗi, Tịch Lẫm từng nói.
Làm mình làm mẩy và đòi chia tay đều là muốn được dỗ dành.
Người thực sự muốn đi sẽ lặng lẽ rời đi.
Anh rất gh/ét những chiêu trò này.
Bảo rằng nếu tôi không chịu nổi thì cứ trực tiếp đi.
Tôi chỉ im lặng khoảng hai giây.
Tịch Lẫm lại như không nhịn nổi nữa mà lên tiếng:
"Được rồi, anh đến đón em xuất viện."
Lần này tôi thực sự sững sờ: "Em không định xuất viện."
"Tại sao không xuất viện?"
Giọng điệu Tịch Lẫm thế mà lại thoáng chút nôn nóng:
"Bác sĩ chẳng phải đã nói, nhanh nhất ba ngày là có thể xuất viện về nhà rồi sao?"
Câu này vừa thốt ra, cả anh và tôi đều sững sờ.
Vì chuyện tương tự như thế này từng xảy ra trước đây.
Nhưng thái độ của hai chúng tôi lúc đó lại trái ngược hoàn toàn với bây giờ.
Khi đó tôi làm tiểu phẫu xong, lập tức về nhà.
Anh còn hỏi tôi sao không nghỉ ngơi thêm vài ngày.
Tôi ngoan ngoãn rửa tay, tắm rửa xong rồi hôn anh:
"Ái chà, vì nhớ anh quá mà."
Hiện tại tôi vừa định mở miệng nói muốn nghỉ ngơi thêm vài ngày.
Thì bị tiếng đẩy cửa c/ắt ngang.
Người bước vào, lại chính là Từ Doanh.
"Anh Lẫm không cho em lên."
"Nhưng em không thể để anh ấy một mình đối mặt với sự vô lý của chị được."
"Từ Doanh, đủ rồi." Không ngờ lời cô ta lại bị Tịch Lẫm c/ắt ngang, "Em có thể ra ngoài trước được không?"
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tịch Lẫm nói với Từ Doanh như vậy.
Tôi đã sững sờ, đừng nói chi là Từ Doanh.
Cô ta cứng đờ tại chỗ vì không tin nổi.
Mà vế sau của Tịch Lẫm lại là:
"Em ở đây, không có lợi cho việc hồi phục sức khỏe của Triệu Phỉ."
"Em chưa khử trùng, trên người quá nhiều vi khuẩn, rất bẩn."
Những lời này tôi đã nghe suốt mấy năm qua, ban đầu còn thấy đ/au lòng, về sau đều thành thói quen.
Nhưng rõ ràng đối với Từ Doanh, đây là một đò/n giáng mạnh, cô ta đỏ hoe mắt, khóc lóc chạy biến ra cửa.
Đây là lần đầu tiên, Tịch Lẫm phô bày sự "nghiêm khắc" với Từ Doanh trước mặt tôi.
Trước đây mỗi khi đối mặt với vẻ vênh váo của Từ Doanh.
Những lúc không thể chịu nổi, tôi từng âm thầm tưởng tượng.
--Cảnh tượng một ngày nào đó Tịch Lẫm bao dung tôi, mà lại nghiêm khắc với cô ta.
Nhưng khi nó thực sự xảy ra, tôi lại chẳng hề có chút gợn sóng nào.
Ngược lại, giọng điệu của Tịch Lẫm vừa trầm vừa đục, lời dỗ dành nói ra rất cứng nhắc:
"Triệu Phỉ, anh biết em vẫn còn đang gi/ận."
"Nhưng anh và Từ Doanh thực sự không có gì cả."
"Bây giờ cơ thể em đang yếu, nghỉ ngơi thêm cũng tốt, hai ngày nữa anh đến đón em xuất viện."
Cho dù tôi thẳng thắn từ chối, Tịch Lẫm vẫn kiên quyết đến đón tôi đúng bảy ngày.
Làm thủ tục xuất viện cho tôi.
Từ Doanh lại một lần nữa tìm đến.
Cô ta miễn cưỡng xách một giỏ trái cây mừng xuất viện.
Tiện chân cởi giày ở lối vào, định bước thẳng vào nhà.