á/c ý của cô ta đối với tôi gần như tràn ra ngoài.
Tôi đang hỏi bài thầy giáo, cô ta nhất định phải đi ngang qua rồi nói một câu: “Có vài người chỉ thích làm màu, nỗ lực thế này chắc chắn đỗ được Đại học Kinh Bắc nhỉ”;
Khi đi lấy nước ngang qua, nước trong cốc cô ta không hiểu sao lại hắt hết lên bài thi của tôi;
Quá đáng hơn là, tôi chỉ vừa bắt chuyện với cán sự bộ môn lớp khác, đã nghe thấy cô ta nói x/ấu tôi với người khác bằng giọng điệu không chút thiện chí:
“Cô ta ấy à, dạo này cứ thích câu dẫn con trai, chắc là xuân đến rồi.”
Tôi cuối cùng không nhịn nổi nữa, cầm cuốn từ điển dày cộp trên bàn ném thẳng vào người cô ta, gằn giọng cảnh cáo:
“Tô Thiến, tôi từ nhỏ đã học Muay Thái rồi đấy.”
“Còn dám nói nhăng nói cuội nữa, tin không lần tới không phải là sách ném vào người cô đâu!”
Tô Thiến sợ đến tái mặt, lầm bầm vài câu, tôi không nghe rõ.
Sau này tôi mới biết là Lương Dữ đã chia tay với cô ta, cô ta không làm gì được cậu ấy nên đành trút gi/ận lên tôi.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, đêm đó liền gọi một cuộc điện thoại cho Lương Dữ.
Đây là lần đầu tiên tôi chủ động tìm cậu ấy.
Cậu ấy bắt máy rất nhanh.
Tôi hít sâu một hơi.
“Lương Dữ, cậu có thể tránh xa tớ ra được không, tốt nhất là biến khỏi thế giới của tớ đi.”
“Tớ gh/ét cậu, cậu biết không? Tớ đã nói là không còn qu/an h/ệ gì với cậu nữa rồi.”
“Tại sao Tô Thiến và cậu vẫn cứ như âm h/ồn không tan bám lấy tớ?”
“Cậu mới là người có lỗi với tớ đấy! Tớ đã làm gì sai chứ!”
“Tớ chỉ muốn học hành tử tế, tránh xa lũ đi/ên các người ra...”
“Tớ sớm đã muốn nói với cậu rồi, tớ hối h/ận vô cùng khi gặp cậu lúc đó!”
......
Ngày hôm đó tôi m/ắng cho hả gi/ận qua điện thoại.
Lương Dữ cứ thế lắng nghe tôi m/ắng, nhưng cậu ấy không chọn cách cúp máy.
Ở đầu dây bên kia, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở kìm nén.
Tôi đột nhiên cảm thấy nhạt nhẽo, liền cúp máy.
Có gì để cãi nhau với một người c/âm chứ.
Mười lăm ngày trôi qua trong chớp mắt, rất nhanh đã đến ngày thi đại học.
Ngày hôm đó mưa rất lớn, tư duy của tôi như suối chảy, thông suốt chưa từng có.
Thậm chí còn có cảm giác đề bài càng làm càng quen thuộc, càng làm càng hưng phấn.
Sau khi ra khỏi phòng thi, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cảm thấy ba năm này như một giấc mộng, thời gian vội vã trôi qua.
Tưởng Miên đợi tôi ở cửa, còn m/ua một bó hoa.
“Bạn học Tống nhỏ, cuối cùng cũng được giải phóng rồi.”
Cậu ấy cười tủm tỉm đưa hoa cho tôi, vươn tay xoa đầu tôi.
“Cậu sao không hỏi tớ thi thế nào.”
Tôi nhận lấy hoa, hít hà thật sâu.
“Tuy tớ rất tin tưởng cậu, nhưng nếu bạn học Tống nhỏ đã rất muốn tớ hỏi, thì tớ hỏi một câu vậy.”
“Cậu thi thế nào?”
Tôi giả vờ gi/ận dỗi đ/ấm nhẹ cậu ấy một cái, rồi bật cười:
“Ừm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chúng ta sẽ cùng đi quân sự ở một nơi.”
Đôi mắt Tưởng Miên sáng lên, vui vẻ thấy rõ, vươn tay nhận lấy cặp sách của tôi:
“Cuối cùng cũng được giải phóng, nể mặt đi ăn bữa cơm với tớ nhé, thế nào?”
Tưởng Miên cụp mắt nhìn tôi, hàng mi đổ bóng hình quạt dưới mắt, tôi lúc này mới phát hiện ra hóa ra không phải chỉ có Lương Dữ mới có hàng mi dài như vậy.
“Sao cứ nhìn tớ chằm chằm thế?”
Tôi nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của cậu ấy, rất thành thật lên tiếng.
“Chỉ là đột nhiên phát hiện ra, cậu còn đẹp trai hơn cả Lương Dữ.”
Đầu tai Tưởng Miên ửng lên sắc đỏ không dễ nhận ra.
Tôi cũng bỗng thấy thật ngượng ngùng.
Ơ, bầu không khí kỳ quặc quá, tại sao Tưởng Miên đột nhiên im lặng rồi.
Tôi vô cùng khao khát xung quanh có chút động tĩnh để phá tan bầu không khí kỳ quái giữa chúng tôi.
Đang nghĩ vậy, một giọng nói vang lên sau lưng tôi, rất khàn, như thể rất khó khăn mới thốt ra được từng chữ.
“Xin... lỗi.”
“Chiêu Chiêu.”
Tôi gi/ật mình quay đầu lại, nhìn thấy Lương Dữ đang đứng đó, không biết đã nghe bao lâu, đôi mắt đỏ ngầu.
Cậu ấy không che ô, toàn thân ướt sũng, nước mưa chảy dọc theo những sợi tóc, trông vô cùng thảm hại.
Ba chữ “Xin lỗi” cậu ấy nói ra thật khó khăn.
Nhưng hai chữ “Chiêu Chiêu” lại nói ra vô cùng trôi chảy.
Giống như đã luyện tập hàng nghìn lần trong bí mật.
Cách nhau bởi cơn gió gào thét, chúng tôi nhìn nhau, cậu ấy nhìn bó hoa trong tay tôi, có chút tủi hổ cúi đầu, dùng sức cắn ch/ặt đôi môi tái nhợt như tờ giấy.
Cậu ấy dường như đang khóc.
Khoảnh khắc này, ngũ quan của cậu ấy dường như nhòe đi.
Thiếu niên của ba năm trước với đôi mắt sáng lấp lánh cười với tôi, thiếu niên từng viết “Tớ nhớ cậu” vào lòng bàn tay tôi, vô cùng nghiêm túc hứa với tôi.
Tống Chiêu, cậu nhất định phải là người đầu tiên nghe tớ nói chuyện.
Tôi đã nghe thấy rồi.
Nhưng điều cậu ấy nói không phải là “Tớ thích cậu”, cũng không phải “Chúng mình cùng học đại học nhé”.
Mà là “Xin lỗi”.
Một tháng sau, tôi như nguyện vọng thi đỗ vào trường đại học T top 2.
Ngày nhận giấy báo nhập học, Tô Thiến cũng ở đó.
Lần này cô ta thi đặc biệt kém, thành tích sụt giảm nghiêm trọng, phải vào một trường cao đẳng tư thục ở địa phương.
Đôi mắt cô ta đỏ hoe, lúc cầm hồ sơ đi ra cửa còn cố tình huých vào người tôi một cái.
“Chẳng có gì đáng đắc ý cả, cuộc đời của tớ không thiếu tấm bằng này.”
Tô Thiến trước khi đi còn phải làm tôi gh/ê t/ởm một chút như thế.
Tưởng Miên vỗ vỗ vai tôi, có chút bất cần:
“Chiêu Chiêu, cậu biết không? Thực ra cao đẳng tốt cũng chẳng kém 985 đâu.”
“Chúng ta nên chúc phúc cho bạn học Tô Thiến mới đúng.”
Tô Thiến đen mặt rời đi.
Tôi là khi chuẩn bị nhập học mới biết tin Lương Dữ đã không đi học đại học.