Bùi Triệt nhận nhầm tôi là em gái kế, nên đã đồng ý lời tỏ tình của tôi.
Khi thấy tôi mặc chiếc áo khoác đôi mà anh tặng, anh hỏi tôi với giọng trầm thấp, lạnh lùng:
“Cô lấy tr/ộm đồ của Tụng Nghi à?”
Tôi ngẩn người.
“Đây là quà anh tặng em dịp năm mới mà.”
Nhìn thấy hình nền điện thoại của Bùi Triệt, tôi đã hiểu.
Trong tấm ảnh chụp chung giữa tôi và Tạ Tụng Nghi, anh đã c/ắt bỏ tôi ra khỏi khung hình.
1.
Chưa từng nghĩ mối tình đầu của mình lại kết thúc nhanh chóng và qua loa đến thế.
Điều đó cũng khiến tôi cảm thấy vô cùng nh/ục nh/ã.
Sau giờ học, bóng dáng cao ráo, thẳng tắp của người đàn ông tiến về phía tôi.
Chiếc áo khoác đen anh mặc trên người đã cởi ra, không biết đi đâu mất.
Anh khẽ nhíu mày, giọng điệu lạnh nhạt.
“Chiếc áo khoác trên người cô là món quà tôi tặng bạn gái mình.”
“Trên cổ tay áo có thêu tên của cô ấy.”
Tôi vén tay áo lên, trên đó thêu dòng chữ "Xiesonyi".
Tạ Tụng Nghi.
Tôi khựng lại một nhịp.
Bùi Triệt rũ mắt, đôi mày hơi nhướng, môi mỏng khẽ mở.
“Cô lấy tr/ộm đồ của Tụng Nghi à?”
“Chiếc áo này là áo khoác len hai mặt của LV, giá sáu con số.”
“Hành vi của cô cùng với giá trị món đồ đã cấu thành tội tr/ộm cắp, tôi có thể báo cảnh sát.”
Giọng anh không chút gợn sóng, nhưng lời nói ra lại chẳng mảy may nể nang.
Xung quanh, những ánh nhìn phức tạp, mang đầy vẻ phán xét đổ dồn về phía tôi.
Tôi ngơ ngác, bối rối giải thích.
“Bùi Triệt, đây là quà sinh nhật anh tặng em dịp năm mới.”
Lông mi dài của Bùi Triệt khẽ run lên, dường như anh đã nhận ra điều gì đó.
Ngay trước mặt tôi, anh mở điện thoại gọi vào số được ghim ở trên cùng.
Tôi nhìn rõ hình nền điện thoại của anh.
Người trong ảnh khiến tim tôi thắt lại.
Điện thoại tôi reo lên.
Bùi Triệt ngước nhìn tôi, sắc mặt hơi trầm xuống.
Trong khoảnh khắc chạm mắt, đôi mắt anh nheo lại.
Cả hai chúng tôi đều đã hiểu rõ.
Tôi và Tạ Tụng Nghi không ưa nhau từ năm tám tuổi, tấm ảnh này là bức ảnh duy nhất chúng tôi chụp chung.
Một nửa còn lại của bức ảnh chính là tôi, Bùi Triệt đã c/ắt bỏ khuôn mặt của tôi đi.
2.
Tôi và Bùi Triệt kết bạn với nhau vào dịp năm mới.
Ngày đó Tạ Tụng Nghi bị ốm, tôi mới đi theo Kiều Mạn đến dự tiệc.
Đây là lần đầu tiên Kiều Mạn đưa tôi xuất hiện trước người ngoài với tư cách là con gái của bà.
Tại bữa tiệc, tôi nhìn thấy Bùi Triệt.
Anh đứng đó, vóc dáng thẳng tắp, đáy mắt đượm vẻ mệt mỏi lạnh lẽo, thờ ơ với mọi thứ xung quanh.
Nhờ sự giúp đỡ của bạn bè, tôi đã kết bạn WeChat với anh.
Sự hiểu lầm bắt đầu từ đó.
Khi người bạn giới thiệu tôi, họ nói tôi là con gái của Kiều Mạn.
Bùi Triệt đã nhầm tôi thành Tạ Tụng Nghi.
3.
Sau khi làm rõ ngọn ngành câu chuyện, Bùi Triệt hẹn gặp tôi.
Bùi Triệt mấp máy môi.
“Chuyện này là hiểu lầm.”
“Tôi không biết người kết bạn WeChat với tôi là cô.”
“Trần Vực nói với tôi cô là con gái của Kiều Mạn, tôi cứ ngỡ là Tạ Tụng Nghi.”
Tôi không cam tâm hỏi:
“Bùi Triệt, người anh thích là Tạ Tụng Nghi sao?”
Anh gật đầu, liếc nhìn tôi một cách nhạt nhẽo.
“Phải.”
Một từ nhẹ bẫng giáng xuống trái tim tôi.
Bùi Triệt nghiêm giọng, trầm ngâm.
“Cố Chi Yểu, tôi hy vọng cô đừng đi rêu rao chuyện này ra ngoài.”
“Mối qu/an h/ệ giữa cô và cô ấy dường như không tốt, tôi không muốn vì cô mà ảnh hưởng đến việc tôi theo đuổi cô ấy.”
“Khiến cô ấy có ấn tượng không tốt về tôi.”
Tai tôi ù đi.
Ngay lúc này, tôi chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Những lời của Bùi Triệt cùng nỗi lo lắng của anh đối với tôi thật tà/n nh/ẫn.
4.
Người tôi thầm yêu suốt năm năm lại thích em gái kế của tôi.
Anh thừa nhận thích Tạ Tụng Nghi, giọng nói rõ mồn một bên tai khiến tim tôi r/un r/ẩy.
Tôi chưa bao giờ thắng được Tạ Tụng Nghi trong bất cứ chuyện gì.
Mẹ tôi yêu quý nó.
Đến cả người tôi thích, cũng thích nó.
Năm tám tuổi, cha tôi phá sản rồi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông.
Tôi theo mẹ là Kiều Mạn, bà tái giá vào nhà họ Tạ.
Ký ức những năm tháng đó chẳng hề tốt đẹp, tôi luôn sống cảnh ăn nhờ ở đậu.
Biệt thự nhà họ Tạ rất rộng, nhưng chẳng có nơi nào dành cho tôi.
Tôi chưa bao giờ dám dừng chân quá lâu ở bất kỳ đâu ngoài căn phòng của mình.
Khi mới vào nhà họ Tạ, Kiều Mạn đã nói với tôi:
“Yểu Yểu, đây là nhà người ta.”
“Con phải nghe lời, em Tạ Tụng Nghi nhỏ hơn con, con phải nhường nhịn nó, biết chưa?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Lần đầu gặp mặt, Tạ Sâm mặc bộ vest cao cấp, dắt tay Tạ Tụng Nghi.
Ông ta nhìn tôi từ trên cao xuống.
Môi trường sống từ nhỏ giúp tôi nh.ạy cả.m nhận ra ông ta không thích mình.
Còn tôi thì nhút nhát trốn sau lưng Kiều Mạn.
Kiều Mạn từ nhỏ đã coi tôi là gánh nặng, vì bà không yêu cha tôi, Cố Xuyên Niên.
Năm đó khi nhà họ Cố chưa phá sản, bà bị ông bà ngoại ép gả cho Cố Xuyên Niên, buộc phải chia tay với chàng trai nghèo Tạ Sâm.
Thế nhưng, sông có khúc người có lúc.
Ai mà ngờ được chàng trai nghèo Tạ Sâm năm nào lại đứng vững ở Kinh thành, một bước trở thành quý tộc mới nổi của giới thượng lưu.
Tạ Sâm có thể chấp nhận Kiều Mạn làm vợ.
Tạ Tụng Nghi cũng có thể chấp nhận Kiều Mạn làm mẹ kế.
Nhưng ở đây, chẳng ai chấp nhận được tôi.
Tạ Sâm không thích tôi, vì sự tồn tại của tôi nhắc nhở ông ta về việc năm xưa đã bị buộc phải chia tay với Kiều Mạn như thế nào.
Đương nhiên, Tạ Tụng Nghi cũng không thích tôi.
Ngày sinh nhật nó, nhà họ Tạ tổ chức tiệc mừng.
Nó mặc váy công chúa Elsa, đứng ở vị trí trung tâm.
Còn tôi chỉ được phép đứng trong góc nhìn vào.
Tạ Tụng Nghi thoáng cái đã nhìn thấy tôi, nó cầm cây gậy thần tiên, chĩa thẳng vào tôi.