Hiện tại là ban Kỷ luật, ban Nữ sinh, ban Tuyên truyền, cộng thêm Ban chủ tịch Hội Sinh viên, họ đều nhúng tay vào cả rồi.
Tôi hỏi Vu Dũng: "Cái gã Chủ tịch Hội Sinh viên tên Hùng gì đó, và Trương Vũ Vi có qu/an h/ệ thế nào?"
Vu Dũng bảo, nghe trưởng ban Tổ chức của họ nói thì Mạc Hùng và Trương Vũ Vi là một cặp.
Tôi gật đầu, hèn gì đám khốn này lại liên kết với nhau để chơi một sinh viên năm nhất như tôi.
Nhưng Hội Sinh viên thì đáng cái thá gì!
Đã muốn tôi không thể sống yên ổn ở trường, thì tôi sẽ khiến tất cả các người không thể sống yên ổn!
Nghĩ đến đây, tôi nói với Vu Dũng: "Người anh em, cảm ơn cậu đã cho tôi biết những điều này. Nhưng tôi khuyên cậu nên rút khỏi Hội Sinh viên đi. Vì sắp tới tôi sẽ cho n/ổ tung cái hố phân Hội Sinh viên này, tôi sợ làm b/ắn phân lên người cậu đấy."
Đối phó với kẻ tiểu nhân, phải dùng th/ủ đo/ạn phi thường.
Tôi, một thiên tài máy tính tầm thường của khoa Toán tin, việc xâm nhập vào tài khoản mạng xã hội của họ chỉ là chuyện nhỏ trong lòng bàn tay.
Đầu tiên là viết một đoạn mã nhỏ, sử dụng kỹ thuật cào dữ liệu (crawler) để quét sạch nội dung tất cả các tài khoản mạng xã hội của họ.
Giám sát trọng tâm là ngày sinh của chính họ, cha mẹ họ và mọi dữ liệu liên quan đến mật khẩu.
Sau đó, nhân lúc đêm khuya thanh vắng, hack nhẹ vào mạng nội bộ của trường.
Thu thập mật khẩu đăng nhập chọn môn học của họ.
Rồi tổng hợp thông tin, quy nạp, phân tích.
Không đầy một tuần, các tài khoản mạng xã hội của họ đã nằm trong tầm kiểm soát của tôi như tài khoản của chính mình.
Những kẻ á/c đ/ộc kiêu ngạo như chúng, trong tài khoản chắc chắn chứa đầy rác rưởi.
Quả nhiên, không thể nhìn nổi!
Lịch sử trò chuyện, tài liệu trên ổ đĩa đám mây, thư mục được mã hóa...
Những thông tin gh/ê t/ởm ùa vào mắt tôi như nước lũ.
Sau khi sắp xếp xong, tôi mất mười ngày đi thực tế, điều tra, tập hợp những bằng chứng về việc làm sai trái của chúng thành hồ sơ đanh thép.
Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ hành động.
Tôi gửi một tin nhắn ẩn danh cho Trương Vũ Vi: 【Trương trưởng ban, cô chắc là không muốn chuyện cô gọi Mạc Hùng là "bố" trong căn hộ game thủ bị bố đẻ của cô biết đâu nhỉ? Nếu không muốn, 7 giờ tối mai, gặp nhau tại phòng 201 khách sạn Học Phủ. Cô đi một mình thôi nhé.】
Sau đó tôi gửi tin nhắn ẩn danh cho trưởng ban Nữ sinh: 【Vương trưởng ban, cô chắc là không muốn chuyện cô làm giả hồ sơ, l/ừa đ/ảo học bổng quốc gia bị trường biết đâu nhỉ? Nếu không muốn, 7 giờ tối mai, gặp nhau tại phòng 201 khách sạn Học Phủ. Cô đi một mình thôi nhé.】
Cuối cùng, tôi gửi tin nhắn ẩn danh cho trưởng ban Tuyên truyền: 【Cẩu trưởng ban, anh chắc là không muốn chuyện anh lén lút ngủ với Trương Vũ Vi sau lưng Mạc Hùng bị toàn trường biết đâu nhỉ? Nếu không muốn, 7 giờ tối mai, gặp nhau tại phòng 201 khách sạn Học Phủ. Anh đi một mình thôi nhé.】
Gửi xong những tin nhắn này, tôi đá/nh một giấc ngủ bù thật ngon.
Hôm sau, phòng 201 khách sạn Học Phủ.
7 giờ tối, trưởng ban Kỷ luật Trương Vũ Vi, trưởng ban Nữ sinh Vương Tình Tình, trưởng ban Tuyên truyền Cẩu Cường lần lượt tới.
Có lẽ họ đã đoán ra là tôi, nhìn thấy tôi cũng không ngạc nhiên, mà trông có vẻ đầy tâm sự.
Tôi cười hì hì ấn từng người ngồi xuống ghế, nói với họ: "Mọi người đừng căng thẳng, chủ yếu là muốn mời các anh chị đi ăn bữa cơm, xin lỗi một tiếng, tuyệt đối không phải là tiệc Hồng Môn đâu..."
"Phục vụ, có thể lên món rồi."
Trong nháy mắt, tám món đã gọi sẵn và hai đĩa sủi cảo xuất hiện trên bàn.
Tôi nâng ly rư/ợu, nói với mọi người: "Cảm ơn mọi người đã nể mặt tôi, đến đủ cả rồi, chúng ta cạn ly trước đã."
Tôi "ực" một cái cạn sạch ly bia, còn họ, nhìn nhau trân trối, không nhúc nhích.
Không nhúc nhích cũng không sao, rùa cũng đâu thích cử động.
Tôi lại tự rót cho mình một ly rư/ợu, rồi đứng dậy cầm tập tài liệu trên bàn bên cạnh, đi đến bên cạnh Trương Vũ Vi.
"Trương trưởng ban à, trên mấy tờ giấy này là một số thông tin về cô, cô xem qua trước đi."
Trương Vũ Vi cầm lấy mấy tờ giấy, xem được vài giây, sắc mặt thay đổi dữ dội.
Tôi vỗ vai cô ta, bảo cô ta đừng căng thẳng.
Rồi vừa đi dạo vừa nói với cô ta: "Trương trưởng ban à, cô trò chuyện với cô bạn thân ở xa trong QQ, nói rằng hồi mới vào năm nhất, cô thấy gh/ét một người bạn cùng phòng vì cô ta xinh đẹp hơn cô, học cũng giỏi hơn cô, nên cô đã xúi giục hai người bạn cùng phòng khác cô lập cô ta! Còn lấy bàn chải đá/nh răng của cô ta đi cọ nhà vệ sinh, đến giờ cô ta vẫn chưa biết chuyện này. Cô bảo có chuyện đó không nhỉ?"
Trương Vũ Vi đứng phắt dậy, vỗ bàn gầm lên với tôi: "Trương Cương! Cậu muốn thế nào?"
"Bình tĩnh đi Trương trưởng ban, cô bình tĩnh đi, tôi có thể thế nào được? Cô có lấy bàn chải của tôi đi cọ nhà vệ sinh đâu, đúng không? Hơn nữa người bạn cùng phòng bị cô lén lấy bàn chải đi cọ nhà vệ sinh kia, đã chuyển ra ngoài ở lâu rồi. Cô ta là một sinh viên nhỏ bé, cũng không đấu lại được một trưởng ban oai phong như cô đâu! Quan trọng là thông tin ở trang thứ hai..."
Tôi chưa nói dứt lời, Trương Vũ Vi đã x/é nát mấy tờ giấy trên tay cô ta thành từng mảnh.
Độ nhanh nhẹn chẳng khác gì máy hủy tài liệu.