Một lát sau, tiếng chuông ở cửa tiệm làm móng vang lên “tinh tong”. Tôi và Vương Nhân Nhân quay đầu lại, thấy Trần Mặc đang nhe hàm răng trắng bóc, giơ túi trà sữa trên tay về phía chúng tôi.
Anh ta rất tự nhiên ngồi xuống giữa chúng tôi, lần lượt lấy trà sữa ra đưa cho hai đứa. Ngay cả mấy chị nhân viên làm móng cũng được một ly.
Sau khi chia hết ba ly kia, anh ta mới trịnh trọng đưa ly cuối cùng còn lại trong túi cho tôi: “Ly này của em, thêm khoai môn, thêm đậu đỏ, ít đường, ba phần ngọt, anh không nhớ nhầm chứ?”
Hai chị nhân viên làm móng lập tức trêu chọc: “Oa, tiểu soái ca này đối với bạn gái chu đáo quá đi!”
Trần Mặc cũng không phủ nhận, chỉ gãi đầu cười ngượng ngùng.
Vương Nhân Nhân thận trọng liếc nhìn tôi, thấy tôi nháy mắt với cô ấy, liền lập tức giải thích: “Các chị ơi, đừng nói bừa ạ, anh này chỉ là bạn thân của chúng em thôi, không phải bạn trai đâu.”
Sắc mặt Trần Mặc hơi tối sầm lại.
Anh ta chắc chắn cũng được coi là một chàng trai đẹp, nhưng nhìn vẻ mặt tủi thân của anh ta, lòng tôi lại chẳng thể gợn lên chút sóng gió nào.
Kiểu móng của tôi tương đối đơn giản nên làm rất nhanh.
Trần Mặc hỏi tôi: “Có thể nói chuyện riêng với em một lát không?”
Tôi gật đầu, dẫn anh ta ra cửa tiệm.
Anh ta đứng trước mặt tôi, cúi mắt nhìn tôi đầy nghiêm túc, có chút vội vàng nói: “Miên Miên, anh thực sự không nhịn nổi nữa, anh… anh thích em.”
Tôi vô thức mở to mắt: “Anh đi/ên à? Em có bạn trai rồi!”
“Nhưng hai người ở bên nhau chỉ vì vụ cá cược ng/u ngốc đó thôi! Lúc họ định lấy chuyện này ra cá cược, anh đã cực lực phản đối; nhưng sau đó ván đã đóng thuyền, anh chỉ có thể đợi hai người chia tay…”
“Đợi chúng em chia tay?” Tôi không thể tin nổi lặp lại, “Ai nói với anh là chúng em sẽ chia tay?”
Sắc mặt Trần Mặc dần tái nhợt: “Vì… vụ cá cược đó, lấy thời hạn là sáu tháng…”
Anh ta vội vàng bổ sung: “Ai cũng nghĩ như vậy, đều nói em chỉ chơi đùa thôi. Kiểu người như cậu ta, chơi đùa một chút là đủ rồi, nếu không phải vì cá cược, thậm chí em còn chẳng thèm để ý đến cậu ta đâu.”
“Em và Diệp Tầm hoàn toàn không phải như mọi người nghĩ…” Tôi nắm bắt được điểm mấu chốt trong lời Trần Mặc, “Khoan đã, mọi người?”
Anh ta như vớ được cọc, liên tục gật đầu: “Bạn bè trong giới, và cả chính Diệp Tầm nữa…”
Tôi từ từ mỉm cười, khẽ lặp lại: “Chính Diệp Tầm cũng nghĩ như vậy sao?”
Lúc này mọi logic đều thông suốt.
Hôm nay chính là ngày cuối cùng của cái gọi là kỳ hạn sáu tháng.
Tại sao gần đây Diệp Tầm lại bắt đầu lo âu.
Tại sao hôm nay anh lại thiếu cảm giác an toàn đến thế, rõ ràng không muốn tôi ra ngoài, nhưng cuối cùng lại chẳng nói gì, chỉ tiễn tôi đi.
Tại sao hôm nay anh lại bám người đến lạ, đòi hôn tôi, như thể sợ sau này không còn hôn được nữa vậy.
Tại sao hôm nay trước khi đóng cửa, anh lại nhìn tôi với ánh mắt của một chú chó bị bỏ rơi như thế.
Tôi không thể ở lại thêm một phút nào nữa, quay người định rời đi.
Trần Mặc gọi tôi không được, lao theo hai bước, nắm lấy cổ tay tôi, rồi dưới ánh mắt cảnh giác của tôi mới chậm rãi buông ra: “Miên Miên, em định quay về tìm cậu ta sao?”
Anh ta hạ thấp giọng, cố gắng kìm nén cơn gi/ận, dỗ dành: “Miên Miên, Diệp Tầm và chúng ta vốn không cùng một tầng lớp, em chỉ là nhất thời hứng thú thôi. Loại người bị h/ủy ho/ại dung mạo như cậu ta, không thể đưa ra ngoài gặp người được đâu, chơi chán thì thôi… sáu tháng cũng đến rồi, quay về đi.”
Tôi tức quá hóa cười: “Nếu như, là em đã có mưu đồ từ lâu với anh ấy thì sao?”
Trần Mặc kinh ngạc mở to mắt, đôi môi lẩm bẩm, nhìn tôi đầy hoài nghi.
Tôi tiến lên một bước, không chút nao núng nhìn thẳng vào anh ta: “Nếu như, mối qu/an h/ệ giữa em và anh ấy vốn không hề bắt đầu từ vụ cá cược đó thì sao? Nếu như ngay từ đầu, em đã ôm ý định muốn gắn bó lâu dài với anh ấy thì sao?”
Trần Mặc tái mét: “C, có ý gì?”
Tôi hít sâu một hơi, từng chữ từng chữ nói với anh ta: “Có nghĩa là em đã x/ác định anh ấy là người của đời mình. Em chỉ cần anh ấy, những người khác em không cần ai cả.”
Nắm đ/ấm của Trần Mặc siết ch/ặt, anh ta nhắm mắt lại, hỏi: “Cậu ta rốt cuộc có gì tốt, mà khiến em nhớ mãi không quên như vậy?”
Giờ phút này, trong lòng tôi chỉ muốn nhanh chóng về nhà gặp Diệp Tầm, đối với việc Trần Mặc hết lần này đến lần khác ngăn cản, lại còn hỏi đi hỏi lại khiến tôi vô cùng mất kiên nhẫn, nên trực tiếp đáp: “Diệp Tầm, là anh hùng của em.”
“Trần Mặc, nếu anh còn muốn làm bạn, thì hãy thu lại thái độ đó đối với Diệp Tầm đi.”
Lần này tôi không dừng lại nữa. Chào Vương Nhân Nhân một tiếng, mang theo sự tức gi/ận lẫn xót xa, tôi nhanh chóng chạy về nhà.
Thực ra tôi luôn biết, có rất nhiều người hoài nghi về tình cảm của chúng tôi. Rất nhiều bạn bè cũng giống như Trần Mặc, cho rằng mối tình phát sinh ngẫu nhiên này chỉ là sự hứng thú nhất thời của tôi, chỉ là một vụ cá cược nhàm chán sau cơn say.
Từ trước đến nay, niềm tin mà tôi luôn giữ vững, chính là dùng hành động để chứng minh bản thân mình.