Tôi và em gái là chị em song sinh. Nó mang th/ai ngoài giá thú, sau khi sinh xong và xuất viện, nó liền nhét đứa bé vào chăn của tôi.

"Chị à, nếu có ai đến hỏi, chị cứ nói đứa bé là con của chị."

"Tuyệt đối không được nói với người khác là con do em sinh ra."

"Nếu không, cả hai chúng ta đều sẽ gặp họa sát thân."

"Em phải ra ngoài tránh gió một thời gian."

"Chị nuôi tạm giúp em nhé."

Tôi còn đang ngơ ngác thì em gái đã xách hành lý bỏ chạy như thể đang trốn chạy vậy.

"Đứng lại!"

Tôi vừa đuổi theo ra ngoài thì bị bố dượng chặn lại.

"Con ranh kia, mày định đi đâu?"

"Đưa tiền cho tao, tao hết tiền sinh hoạt rồi, mày muốn bỏ đói tao à?"

Tôi giơ tay đẩy ông ta ra.

Ông ta lại thuận thế ngã lăn ra đất, ôm đầu lăn lộn, gào thét đ/au đớn: "Con gái đá/nh bố, mày cẩn thận bị sét đá/nh!"

Nhìn dáng vẻ nằm dưới đất ăn vạ của ông ta.

Tôi mặt lạnh tanh lấy điện thoại ra định chuyển tiền cho ông ta, nhưng màn hình hiển thị "số dư không đủ".

Tôi sững người, vội vàng kiểm tra tài khoản ngân hàng.

Nhìn số tiền ít ỏi còn lại trong thẻ.

Tôi gi/ận dữ gọi điện cho em gái: "Em nhét con cho chị thì thôi đi, còn lấy sạch tiền của chị là sao?"

...

Đầu dây bên kia, em gái cười khúc khích: "Ôi chị gái tốt của em, bình thường chị không trang điểm, cũng chẳng thích đồ xa xỉ, giữ nhiều tiền làm gì chứ?"

"Em chạy trốn cần tiền gấp, coi như em mượn, sau này sẽ trả lại cho chị."

Tôi gi/ận đến run người, nghiến răng nghiến lợi.

"Đó là tiền chị dành dụm để khởi nghiệp đấy!"

"Thì chị tiết kiệm lại là được mà."

"Trả tiền lại cho chị, rồi mang con của em đi đi!"

"Thế thì không được, em hẹn người ta đi lặn ở Maldives rồi, bye bye nhé."

Nghe tiếng tút tút vang lên trong điện thoại.

Tôi định gọi lại lần nữa.

Bố dượng bò tới túm lấy gấu quần tôi: "Con ranh kia, mày mà không đưa tiền, tao sẽ báo cảnh sát là mày ng/ược đ/ãi người già."

"Tôi không có tiền!"

"Vậy tao sẽ đến nằm trước cửa công ty mày, để cho đồng nghiệp của mày biết mày là loại người thế nào."

"Tiền của tôi bị em gái lấy sạch rồi!"

Tôi gào lên gi/ận dữ.

Thấy ông ta ngẩn người ra.

Tôi hít sâu một hơi, hốc mắt đỏ hoe nói: "Có phải kiếp trước tôi n/ợ các người không?"

"Ôi dào, làm sao thế, làm gì mà cãi nhau ầm ĩ thế?"

Tiếng mẹ tôi vọng từ cửa vào.

Tôi ngẩng đầu lên, thấy mẹ đang xách một con vịt quay, vẻ mặt vui vẻ cho thấy bà ta vừa thắng bạc.

Thấy bố dượng đang nằm dưới chân tôi.

Bà ta ch/ửi đổng: "Đồ già không đứng đắn, lại định lừa tiền con gái à?"

Bố dượng ngượng ngùng đứng dậy phủi bụi.

Sau đó tiến về phía mẹ tôi, giơ tay ra: "Dạo này vận đen quá, đưa tao hai triệu, tối nay tao nhất định gỡ lại được vốn."

"Cút!"

Mẹ tôi m/ắng nhiếc, rồi tiến lên khoe con vịt quay trong tay: "Con gái, con thích ăn vịt quay nhất mà, hôm nay mẹ m/ua cho đấy."

Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: "Lại thua bạc rồi à?"

Trên mặt mẹ tôi không hề có chút x/ấu hổ nào.

Bà ta nhổ nước bọt: "Hôm nay có người vỗ vai mẹ là mẹ biết điềm chẳng lành rồi, nhưng con yên tâm, mẹ m/ua quần l/ót đỏ rồi, ngày mai nhất định sẽ đại thắng."

"Con chỉ cần đưa mẹ mười triệu là được!"

Tôi lạnh lùng nhìn cặp vợ chồng này.

Rồi xoay người quay về phòng.

"Con gái ngoan, mẹ đang cần tiền c/ứu mạng, gã Cường nói rồi, ngày mai không trả tiền thì hắn ch/ặt tay mẹ đấy, con mở cửa ra đi."

Nghe tiếng đ/ập cửa và van xin bên ngoài.

Tôi lạnh lùng đáp trả: "Hắn nên ch/ặt tay bà từ lâu rồi mới đúng!"

"Con ranh này mày nói cái gì đấy?"

"Tao là mẹ ruột của mày đấy!"

"Mày mong người khác ch/ặt tay tao à?"

"Mày còn có lương tâm không hả?"

"Mở cửa ra!"

Bộp bộp bộp...

Lời ch/ửi rủa chưa dứt, tiếng đ/ập cửa dồn dập lại vang lên.

Ngay sau đó.

Giọng bố dượng vang lên: "Đừng ép tao phải cạy khóa!"

Ngay khi cặp vợ chồng định cạy khóa cửa.

Tôi đột ngột mở cửa ra.

Sau đó đưa số dư ngân hàng cho họ xem.

"Tất cả tiền của tôi đều bị Cố Tình lấy sạch rồi, bây giờ trong thẻ chỉ còn lại tám hào thôi."

Ngừng một chút.

Tôi chỉ vào đứa trẻ đang ngủ say trên giường: "Nó vứt con ở đây rồi bỏ chạy, hai người là ông bà ngoại của đứa bé, chẳng lẽ không nên bỏ chút tiền m/ua sữa bột à?"

Mẹ tôi và bố dượng vừa nghe thấy phải bỏ tiền m/ua sữa bột.

Lập tức sợ đến biến sắc.

"Đây là con hoang của ai chúng tao còn không biết."

"Dựa vào đâu mà bắt chúng tao bỏ tiền m/ua sữa bột hả?"

"Chúng tao còn chẳng có tiền ăn đây này."

Nhìn dáng vẻ lùi lại liên tục của họ.

Tôi cười nhạt: "Giao đứa bé cho hai người nuôi, mỗi tháng tôi đưa tiền sinh hoạt cho, thế nào?"

"Thế thì không được, tao còn phải đi gỡ vốn nữa."

"Đứa bé sẽ ảnh hưởng đến vận may của tao."

Cặp vợ chồng lùi lại liên tục.

"Vậy tôi nuôi, hai người đưa tiền sinh hoạt?"

Tôi hỏi lại.

"Đứa bé là con ranh Cố Tình giao cho mày, chứ có giao cho chúng tao đâu, chúng tao không nuôi."

"Hơn nữa, m/ua sữa bột làm gì? Lãng phí tiền bạc, mày cũng là phụ nữ, mày cho nó bú chẳng phải là được sao?"

Tôi lập tức bật cười.

"Con người đến bạn trai còn chưa có."

"Con lấy đâu ra sữa mà cho đứa bé bú?"

"Đó là chuyện của mày."

"Liên quan gì đến chúng tao."

"Vợ à, chẳng phải bà có việc sao?"

"Đúng đúng đúng, đi thôi đi thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thần tôn thì sao?

Chương 10
Đến kỳ động tình của loài rắn, ta tiện tay tìm một con rắn đực nhỏ trong rừng để giải quyết. Rắn đực... hì hì, quả thật không tệ. Chỉ tiếc là nó bị thương, thần trí mơ hồ. Thế là ta trực tiếp cuốn nó về động phủ, ngày ngày ôm ấp, nếm đủ tư vị. Trong khi đó, bên ngoài tam giới đều đang đi/ên cuồ/ng tìm ki/ếm vị Thượng Cổ Thần Long Tiên Tôn bị trọng thương rơi xuống hạ giới. Ta chẳng buồn bận tâm đến mấy chuyện linh tinh ấy, chỉ ôm chú rắn nhỏ của mình ngủ ngon lành. Không bao lâu sau, bụng ta bỗng quặn đ/au... Ta... vậy mà lại mang th/ai trứng! Theo nguyên tắc "bỏ cha giữ con", ta đ/á chú rắn nhỏ ra khỏi động phủ. Hai tháng sau, tam giới đại lo/ạn. Thần Tôn phát đi/ên, lật tung trời đất để tìm một người. Mà đúng lúc ấy, rắn con của ta phá vỏ chui ra... Khoan đã... Sao trên đầu nó lại có sừng?!
41.74 K
5 Làng Ngu Chương 11
8 Kẻ Mạo Danh Chương 11
10 Thi Quỷ Chương 12
11 Sao em chỉ là Beta? Chương 15
12 Dầu Em Bé Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm