"Chị, chị đừng nói nữa."
"Mọi lỗi lầm đều là do em, em biết rõ mẹ uống say hay nói nhảm mà không ngăn bà uống ít đi, chị trách em đi!"
Nói rồi, cô ta nhìn sang chồng tôi:
"Anh rể, anh khuyên chị em đi, chuyện chị ấy tự trọng, yêu bản thân thế nào chúng ta đều biết rõ."
"Anh bảo chị ấy đừng chấp nhặt mẹ em, hôm nay là đám cưới, hoàn thành hôn lễ mới là quan trọng nhất."
"Em bảo mẹ em xin lỗi chị ấy ngay đây!"
Điền Tú Trân vốn đã sợ tôi, hơn nữa bà ta cưng chiều nhất là Lâm Tuyết Mai, thấy con gái hết quỳ lại xin lỗi, nên bà ta lập tức thành khẩn xin lỗi tôi:
"Đúng, là do mẹ uống say, Nguyệt Hoa con đừng để bụng."
"Nguyệt Hoa nhà ta là cô gái tốt, không có lăng nhăng gì cả, cây ngay không sợ ch*t đứng, con tha lỗi cho người s/ay rư/ợu như mẹ đi."
"Sau này mẹ không dám uống rư/ợu, không dám nói bậy nữa."
Lời xin lỗi của Điền Tú Trân lần này còn chân thành hơn cả kiếp trước. Lâm Vĩ Cường vội vàng hùa theo hòa giải:
"Con thấy đấy, em con đã quỳ xuống xin lỗi rồi, con còn muốn thế nào nữa?"
"Chẳng lẽ còn muốn mẹ con cũng quỳ xuống cho con sao? Con không sợ bị trời ph/ạt à?"
Tôi chỉ cười lạnh:
"Nếu ai cũng tung tin đồn rồi nói là do s/ay rư/ợu, thì người bị hại phải làm sao?"
Điền Tú Trân không ngờ tôi lại nói vậy, bà ta theo bản năng muốn phản bác, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Lâm Tuyết Mai và mảnh chai trong tay tôi, bà ta cứng họng.
Một hồi lâu sau, bà ta cũng quỳ xuống:
"Mẹ sai rồi, Nguyệt Hoa, con tha lỗi cho mẹ đi."
"Con rể à, con giúp mẹ khuyên Nguyệt Hoa đi! Chuyện này nếu làm lớn ra thì không hay đâu, ở đây toàn là họ hàng bạn bè hai nhà, chắc chắn họ sẽ không ra ngoài nói đâu."
Bốn:
Chồng nhìn tôi một cái. Dù là kiếp trước hay kiếp này, anh ấy chưa bao giờ nghi ngờ tôi nửa phần, thậm chí còn dùng mạng sống để bảo vệ tôi, nên tôi khẽ lắc đầu với anh ấy.
Ý tứ rất rõ ràng: Tôi không muốn tha thứ, tôi không muốn cứ thế qua loa che đậy chuyện này.
Chồng tuy không hiểu vì sao tôi nhất quyết phải làm lớn chuyện, nhưng anh cũng không vội khuyên tôi, mà cùng tôi đấu tranh đến cùng:
"Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bậy."
"Ai chẳng biết Nguyệt Hoa là người tự trọng, là cô gái tốt nhất, bao nhiêu người theo đuổi mà cô ấy còn chẳng thèm ngó ngàng!"
"Vậy mà bà lại lấy danh nghĩa vì tốt cho nó để s/ỉ nh/ục nó trong đám cưới, nên Nguyệt Hoa nói đúng, chuyện hôm nay, bà nhất định phải nói cho rõ ràng."
Bố mẹ chồng vốn là người thật thà chất phác. Nghe chồng lên tiếng, họ cũng vội hùa theo:
"Đúng đúng, Nguyệt Hoa là đứa trẻ tôi nhìn lớn lên, tôi tin nó!"
Sau màn ồn ào này, cộng với vẻ mặt ngay thẳng không thẹn với lòng của tôi, lại thêm việc Điền Tú Trân và Lâm Tuyết Mai quỳ xuống xin lỗi, nên người thân bạn bè đều biết, khả năng cao là tôi bị oan.
Bố mẹ chồng bắt đầu làm ầm ĩ đòi báo cảnh sát, còn nói sẽ đến tận nhà máy của Lâm Vĩ Cường và Điền Tú Trân để giăng biểu ngữ. Các lãnh đạo của Lâm Vĩ Cường cũng cau mày, nói rằng chuyện gia đình còn không quản nổi thì làm sao làm lãnh đạo?
Giờ đây khi liên quan đến lợi ích cá nhân, Lâm Vĩ Cường không còn hòa giải nữa. Ông ta t/át Điền Tú Trân một cái đ/au điếng:
"Đồ đàn bà ng/u xuẩn, tao muốn ly hôn với mày!"
Điền Tú Trân ôm mặt, cuống lên, bà ta không màng đến lời c/ầu x/in của Lâm Tuyết Mai, cũng chẳng sợ mảnh chai trong tay tôi, đứng phắt dậy hét lớn:
"Tao không nói dối!"
"Vừa rồi vì nể mặt bố mày và em mày nên tao mới muốn chuyện lớn hóa nhỏ, nhưng thấy mày không biết hối cải, tao... tao không muốn giả vờ say nữa."
"Lâm Nguyệt Hoa chính là loại lăng nhăng."
"Tao không nói bậy, tao có bằng chứng!"
Điền Tú Trân nói xong, kéo Lâm Tuyết Mai đứng dậy, bất chấp sự ngăn cản của cô ta, bà ta lấy ra cái gọi là bằng chứng.
Tôi nhìn qua.
Đó là sổ b/ệnh án ở b/ệnh viện huyện, sổ b/ệnh án của tôi.
Mà cảnh tượng này, kiếp trước hoàn toàn không xảy ra.
Năm:
Chưa đợi tôi nhìn kỹ, Điền Tú Trân đã giơ sổ b/ệnh án lên hét với khách khứa:
"Đây là thứ tôi tìm thấy khi dọn dẹp nhà cửa, trên này toàn là ghi chép Lâm Nguyệt Hoa đi khám phụ khoa và làm phẫu thuật nạo ph/á th/ai!"
"Nếu nó không lăng nhăng, sao lại mắc b/ệnh phụ khoa, sao lại ph/á th/ai?"
Nói đến đây, Điền Tú Trân nhìn tôi:
"Vừa rồi mày hỏi tao, tại sao lúc mày lăng nhăng không tha thứ cho mày, đây chính là lý do."
"Vì tao chưa tận mắt thấy mày lăng nhăng, nếu tao thực sự thấy, tao chắc chắn sẽ ngăn cản, chắc chắn không để mày làm chuyện mất mặt đó!"
Tôi định đưa tay lấy sổ b/ệnh án xem tình hình, nhưng Lâm Tuyết Mai đã nhanh tay cư/ớp lấy:
"Chị, cái này chắc chắn là giả, chị đừng xem, chắc chắn là mẹ em làm giả đấy."
"Chị nói không sai, mẹ em vì chị không chịu đưa cái máy kh//âu trong sính lễ mà anh rể cho chị cho em nên mới tức gi/ận, em thay mặt mẹ xin lỗi chị lần nữa, chúng ta coi như chuyện này chưa từng xảy ra được không?"
Tôi nheo mắt. Lâm Tuyết Mai và tôi vốn không mấy thân thiết, dù sao chúng tôi cũng chẳng cùng huyết thống.