“Chồng tôi bị vô sinh, cô có biết không hả!”
“Hôm nay tôi phải xem xem cái bụng cô mang là cái gì!”
Người phụ nữ đ/è Cố Vãn xuống, mạnh tay vén áo cô ta lên.
Rồi sững sờ.
“Đồ tiện nhân này!”
“Dùng cái bụng silicon mà dám nói mình mang th/ai?!”
“Trả lại năm trăm nghìn tệ cho chồng tôi đây!”
Trong đại sảnh, cảnh tượng hỗn lo/ạn không thể vãn hồi.
Tôi nhìn thoáng qua rồi quay người rời đi.
Đi xa thật xa, vẫn còn nghe thấy tiếng của Cố Vãn.
“Tôi chỉ đùa một chút thôi mà…”
Thế nhưng, người phụ nữ kia không hề buông tha cho cô ta, trái lại còn đá/nh dữ dội hơn.
Cố Vãn, kẻ thích đùa giỡn, lần này đã gặp phải người không dễ xơi rồi.
Khóe miệng tôi khẽ nở một nụ cười, bước ra dưới ánh mặt trời.
Ánh nắng ấm áp chan hòa, xua tan đi mọi u ám.
Ngày mai, sẽ lại là một ngày mới.
Kết thúc toàn văn.