Sau đó, con bé cầm bút sáp đỏ lên, tô đậm thêm từng chút một lên những chấm đỏ ấy.

Trong phòng b/ệnh của mẹ chồng, đã thay đến ba người hộ lý, nhưng bà chẳng hài lòng ai cả.

Bà ch/ửi bới suốt ngày, ch/ửi đến kiệt sức rồi lại khóc.

"Nhược Nhược à... con quay về đi... là mẹ hồ đồ... là mẹ có lỗi với con..."

Trần Minh Vũ ngồi xổm bên mép giường lau mặt cho bà.

Mẹ chồng nắm ch/ặt lấy tay anh, sức nắm rất mạnh.

"Con đi... con đi tìm Nhược Nhược về cho mẹ... mẹ sẽ quỳ xuống lạy nó... mẹ sẽ xin lỗi nó..."

Anh ngồi xổm đó, bỗng nhớ lại tám năm trước.

Tôi cũng từng như vậy, đứng ngoài cửa phòng b/ệnh, nghe những lời ấy.

Ba năm chăm sóc, tám năm hy sinh, tất cả bị xóa sạch chỉ bằng một câu nói.

Anh bắt đầu mất ngủ suốt đêm.

Nhắm mắt lại, thứ anh thấy không phải là gương mặt của Thư Nhã.

Mà là đôi tay tôi.

Thô ráp, khớp xươ/ng nổi lên, kẽ móng tay lúc nào cũng vương mùi tanh của cá.

Là bóng lưng tôi lom khom cạo vảy cá lúc bốn giờ sáng.

Là dáng vẻ tôi nghiêng người gấp quần áo trong đêm khuya.

Anh cứ ngỡ đó là trách nhiệm.

Giờ mới hiểu, anh coi sự mới mẻ của Thư Nhã là tình yêu, còn coi sự hy sinh của tôi là điều hiển nhiên.

Một tháng sau, anh dò hỏi được địa chỉ mới của tôi.

Một căn nhà nhỏ biệt lập ở ngoại ô.

Anh lái xe đến, dừng lại từ xa.

Cổng sắt của sân đang mở hờ.

Trần Yến đang vụng về kéo đàn nhị, tiếng đàn chẳng ra giai điệu nào.

Tôi ngồi trên ghế bập bênh, cười đến nghiêng ngả, tay cầm cốc sữa.

Tôi mặc chiếc váy cotton màu trắng kem, tóc búi lỏng.

Trần Yến đặt đàn xuống, bước tới khoác thêm áo cho tôi, rồi hôn nhẹ lên trán tôi.

Tôi nghiêng đầu, nhắm mắt, khóe miệng nở nụ cười.

Anh chưa từng thấy tôi cười như thế bao giờ.

Anh không xuống xe.

Cũng không gõ cửa.

Anh ngồi trong xe rất lâu, rồi quay đầu xe rời đi.

Trong gương chiếu hậu, căn nhà nhỏ ấy ngày càng nhỏ dần, cuối cùng biến mất.

Nửa năm sau.

Giáo viên chủ nhiệm gọi điện, nói thành tích của Điềm Điềm sụt giảm nghiêm trọng, trên lớp thường xuyên mất tập trung, còn lén lút khóc.

Anh đến trường đón con bé.

Điềm Điềm g/ầy đi chút ít, mắt lúc nào cũng đỏ hoe.

Anh hỏi: "Sao thế? Ở trường có ai b/ắt n/ạt con à?"

Điềm Điềm lắc đầu, ôm ch/ặt cặp sách, khẽ nói: "Phương Hạo giờ không cười nhạo mẹ con b/án cá nữa."

"Vì mẹ bạn ấy không còn nữa."

"Nhưng bạn ấy không cười con, con lại càng thấy buồn hơn."

Lồng ngựk Trần Minh Vũ như bị nghẹn lại.

Về đến nhà, anh nhìn thấy bức ảnh gia đình trên bàn học của Điềm Điềm.

Trong tranh, cô bé tay trái nắm lấy "bố", tay phải nắm lấy một người lớn khác.

Người lớn đó không được ghi tên, nhưng bàn tay được vẽ đầy những chấm đỏ.

Mỗi một chấm, đều được tô rất đậm, rất nghiêm túc.

Anh nhìn chằm chằm vào những chấm đỏ ấy rất lâu.

Điềm Điềm đứng ở cửa, lí nhí nói: "Đó là những vết s/ẹo do d/ao c/ắt trên tay mẹ."

"Ngày nào mẹ cũng cạo vảy cá, thái cá, tay mẹ có rất nhiều vết thương."

"Trước đây con thấy x/ấu."

"Còn bây giờ..."

Con bé không nói tiếp, xoay người chạy về phòng mình.

Cửa đóng lại, bên trong truyền đến tiếng khóc nghẹn ngào.

Trần Minh Vũ ngồi trước bàn học của con gái, bất động.

Mùa đông đến rồi.

Anh lái xe đưa Điềm Điềm đến trước cửa tiệm lẩu hải sản mà tôi và Trần Yến mở.

Tiệm không lớn, nhưng rất sạch sẽ, trên cửa kính dán chữ "Phúc" màu đỏ.

Anh không xuống xe, bảo với Điềm Điềm: "Con tự vào xem mẹ đi."

Điềm Điềm đẩy cửa xe, chạy lon ton vào tiệm.

Tôi đang lau bàn.

Khoảnh khắc nhìn thấy con gái chạy vào, chiếc khăn lau trong tay tôi khựng lại giữa không trung.

Điềm Điềm chạy đến trước mặt tôi, thân hình nhỏ bé r/un r/ẩy.

Con bé nắm ch/ặt chuỗi hạt màu sắc đã bạc màu, ngẩng mặt lên, nước mắt rơi lã chã.

"Mẹ..."

Giọng con bé khản đặc.

"Con không chê mẹ nữa..."

"Những vết s/ẹo trên tay mẹ đẹp lắm..."

"Đẹp hơn bất cứ thứ gì."

Tôi ngồi xổm xuống, đưa tay ôm lấy khuôn mặt con gái.

Những ngón tay thô ráp lau đi giọt nước mắt của Điềm Điềm.

Lần này, Điềm Điềm không né tránh.

Con bé áp ch/ặt khuôn mặt nhỏ nhắn vào lòng bàn tay mẹ, khóc đến run bần bật.

Tôi ôm lấy con gái, ôm rất lâu.

"Điềm Điềm, mẹ mãi mãi là mẹ của con."

"Nhưng mẹ cũng phải sống cuộc đời của mẹ rồi."

"Con hiểu chứ?"

Điềm Điềm vừa khóc vừa gật đầu, gật rất mạnh.

Ngoài cửa, Trần Minh Vũ nhìn qua cửa kính.

Anh thấy tôi ngồi xổm ở đó, dùng đôi bàn tay mà anh chê bai suốt tám năm qua, nhẹ nhàng vỗ về lưng con gái.

Anh nhớ lại mình từng yêu cầu tôi phải học sự "dịu dàng" của Thư Nhã, học sự "thanh lịch" của Thư Nhã.

Nhưng chưa bao giờ biết rằng, sự dịu dàng của tôi đều nằm ở những nơi anh không nhìn thấy.

Sạp cá lúc bốn giờ sáng, chuỗi hạt được xâu từng mũi kim trong đêm khuya, và cả ba tờ giấy A4 viết đầy chữ lúc tôi rời đi.

Trần Yến từ trong bếp bước ra, tay vẫn còn dính nước.

Cậu ấy nhìn thấy Trần Minh Vũ ở cửa, bước chân khựng lại.

Hai người đàn ông nhìn nhau qua lớp cửa kính suốt vài giây.

Trần Yến không nói gì, bước đến bên cạnh tôi, cúi người kéo Điềm Điềm dậy, lau nước mắt cho con bé.

Sau đó cậu ấy ngẩng đầu, khẽ gật đầu với Trần Minh Vũ ở ngoài cửa.

Không một lời nào, nhưng Trần Minh Vũ hiểu ý cậu ấy.

Trần Minh Vũ quay người lên xe, lái vào trong cơn gió lạnh của mùa đông.

Điềm Điềm đuổi theo ra ngoài, ngẩng đầu hỏi anh.

"Bố, sau này bố có thể học nấu cháo cá không?"

"Giống y hệt cách mẹ nấu ấy."

Anh ngồi xổm xuống, ôm ch/ặt lấy con gái.

"Được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm