Tờ séc bị cô ta đ/è dưới tay, mắt cô ta đỏ hoe trong tích tắc:
"Chị ơi, em bị lừa rồi.
"Chị ơi, c/ứu em ra ngoài! C/ầu x/in chị c/ứu em ra ngoài!"
Hai cánh tay tôi bị cô ta nắm ch/ặt lấy.
Trong mắt cô ta tràn đầy nước mắt:
"Cố Trì Dã là một tên khốn!"
"Ở bên ngoài chơi bời với đàn bà thì không nói làm gì, anh ta còn ép buộc em phải làm chuyện đó với những người đàn ông khác...
"Em không nghe lời là anh ta đá/nh em!"
Tôi không thể tin nổi nhìn cô ta.
"Bố không cho em ly hôn, chỉ có chị mới c/ứu được em thôi!"
"Rốt cuộc em đang nói cái gì vậy?"
Tống Thời Nghiên đỏ hoe mắt lắc đầu:
"Ở đây tất cả đều là giả, hào môn chỉ là một trò cười... Đây là một nơi ăn th!t người, chuyên ăn th!t những người phụ nữ như chúng em...
"Bố biết, ông ấy biết hết tất cả!
"Em chỉ còn mỗi chị thôi, chị ơi... C/ứu em, c/ứu em ra ngoài!"
Tôi liếc nhìn người hầu đang ngó nghiêng ở cửa.
Nghiến ch/ặt răng:
"Xin lỗi, bây giờ chị cũng không còn cách nào nữa."
Em gái loạng choạng.
Nó ngã ngồi xuống ghế.
Liếc nhìn phía cửa.
Đứng dậy.
Lạnh lùng lên tiếng với những người bên ngoài:
"Tôi đang nói chuyện với chị gái mình, các người cũng muốn nghe lén sao?
"Cút xa ra cho tôi!"
Nói xong nó đóng cửa, khóa trái lại.
Nó ngồi trên ghế.
Ánh mắt đờ đẫn:
"Phải rồi, chị thì có thể có cách gì chứ?
"Em đã cầu c/ứu bao nhiêu người, nhưng ai có thể chống lại nhà họ Cố đây?
"Đến cả bố em cũng không chịu giúp, sao em còn có thể được c/ứu?"
Nói đoạn, nó ôm mặt, vừa khóc vừa cười.
Đột nhiên.
Nó buông tay xuống.
Nhìn chằm chằm vào tôi:
"Nhưng tất cả những thứ này, vốn dĩ phải là của chị!"
"Tống... khụ khụ!"
Cổ tôi bị một bàn tay bóp ch/ặt.
Ấn mạnh xuống bàn.
Nó cười, mắt đỏ ngầu:
"Em hiểu rồi, cuối cùng em cũng hiểu rồi...
"Ha ha ha! Cái gì mà Thanh Hoa, chẳng qua chỉ là th/ủ đo/ạn để bố b/án em với giá cao thôi!
"Những gia đình danh giá này làm sao cho phép con trai cưới một đứa học cao đẳng, nên mẹ mới bắt em thay chị!
"Hay lắm... thật sự quá hay rồi!
"Chị ơi, vì chị và em giống nhau như đúc.
"Vậy nên bây giờ, tấm bằng Thanh Hoa này em trả lại cho chị!"
"Tống Thời Nghiên!"
Tôi kêu lên kinh hãi.
Nhưng nó đã giơ cao chiếc bình hoa.
"Bộp!" một tiếng.
M/áu từ trán tôi chảy xuống.
Đôi chân tôi mềm nhũn.
Ngã ngồi xuống đất.
Quần áo trên người bị nó gi/ật xuống từng món một.
Chiếc vòng ngọc trên cổ tay nó được nó đeo từng cái vào tay tôi.
Tôi gắng sức mở mắt.
Tống Thời Nghiên đã mặc vào bộ quần áo của tôi.
Cười nhạt, vén lọn tóc ra sau tai:
"Chị ơi, bây giờ, Tạ Minh Tắc là của em rồi.
"Chị yên tâm, em sẽ sống thật tốt với anh ấy.
"Địa ngục này, em trả lại cho chị!"
Ngoài cửa truyền đến giọng nói quen thuộc.
"Tôi đến tìm vợ của mình."
Tạ Minh Tắc...
Tôi gắng sức muốn mở miệng.
Nhưng chỉ có thể phát ra vài âm tiết khô khốc.
"Tạ... Tạ Minh Tắc... em ở đây..."
Giọng tôi gần như không thể nghe thấy.
Bàn tay tôi giơ ra bị một bàn chân giẫm nát xuống sàn.
Tống Thời Nghiên nhìn tôi từ trên cao xuống.
Quay đầu.
Mở cửa.
"Ông xã!"
Giọng nó nghẹn ngào:
"Cuối cùng anh cũng đến rồi!"
"Sao thế em?"
Tôi nghe thấy giọng Tạ Minh Tắc.
Ngay sau đó, Tống Thời Nghiên nức nở:
"Em và chị gái có chút mâu thuẫn, chị ấy... chị ấy đá/nh em."
"Cái gì?"
"Không sao đâu, anh đừng vào trong, tiền em đã trả rồi, em và chị ấy, từ nay về sau không còn liên quan gì đến nhau nữa."
"Tạ... Tạ Minh Tắc..."
Tôi muốn kêu c/ứu.
Nhưng mất m/áu quá nhiều.
Trước mắt tôi tối sầm lại.
Không một chữ nào thốt ra được.
Tôi ngã gục xuống.
Khi tôi mơ màng tỉnh lại, đã thấy mình nằm trên giường trong căn biệt thự.
Cố Trì Dã cũng đã về.
Anh ta nồng nặc mùi rư/ợu.
Nhìn thấy tôi.
Anh ta nheo mắt:
"Được rồi, đừng làm lo/ạn nữa, mặc vào đi, còn một bữa tiệc nữa cần em cùng tôi tham dự."
Anh ta tùy tiện lấy từ trong tủ ra một bộ lễ phục sang trọng ném vào người tôi.
"Nhớ kỹ, trước mặt người khác, hãy đóng vai tốt vai trò vợ của Cố Trì Dã."
Cằm tôi bị anh ta bóp ch/ặt.
đ/au đến mức xươ/ng cốt như muốn vỡ vụn.
Tôi nghiến răng.
Biết bây giờ có nói gì cũng vô ích.
Đành phải cầm lấy lễ phục.
Khi cùng Cố Trì Dã tham dự bữa tiệc, tôi mới hiểu tại sao Tống Thời Nghiên lại tuyệt vọng đến thế.
Rõ ràng đêm hôm trước còn vừa đá/nh vợ mình xong.
Bây giờ trước mặt người ngoài.
Anh ta lại trở thành một người chồng chiều vợ hết mực.
Bất cứ ai nhìn thấy bộ dạng này của anh ta.
Đều không thể nào liên tưởng anh ta với một kẻ cuồ/ng bạo hành gia đình.
Cho đến khi, tôi phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc.
Tạ Minh Tắc, vậy mà cũng tham dự bữa tiệc này sao?
Người phụ nữ giống tôi như đúc đang khoác tay anh.
Tạ Minh Tắc dẫn cô ta đi.
Cười nói vui vẻ với các đối tác.
"Tạ Minh Tắc!"
Tôi đi/ên cuồ/ng lao về phía anh, nắm ch/ặt lấy tay anh:
"Là em! Tạ Minh Tắc! Em mới là vợ của anh!"
"Chị!"
Tống Thời Nghiên đẩy tay tôi ra, nhìn tôi với ánh mắt khó tin:
"Chị đi/ên rồi à?"
Tạ Minh Tắc cũng cau mày.
Có chút nghi hoặc nhìn tôi.
"Tạ Minh Tắc, em..."
"Tổng giám đốc Tạ? Xin lỗi nhé."
Cố Trì Dã kéo mạnh tôi lại, cười nói:
"Vợ tôi gần đây áp lực hơi lớn, anh biết đấy, chúng tôi đang định có con, cô ấy hơi bị lo âu trước khi sinh."
Tống Thời Nghiên vội vàng lên tiếng:
"Em hiểu mà, chị ơi, chị cũng đừng quá căng thẳng."
"Nhưng mà em..."