Tôi vừa mở miệng.
Miệng đã bị bịt ch/ặt.
Cố Trì Dã cười lấy lòng:
"Xin lỗi, tôi đưa cô ấy đi nghỉ ngơi một chút, mọi người thông cảm cho."
Tống Thời Nghiên cười cười vẫy tay với chúng tôi.
Tôi mở to mắt.
Nhưng không thốt ra được một chữ nào.
Sức của Cố Trì Dã rất lớn.
Tôi hoàn toàn không thể vùng vẫy thoát ra.
Đến phòng nghỉ.
Tôi bị đẩy ngã nhào xuống ghế sofa.
"Đồ tiện nhân! Bây giờ đến cả em rể mày mà mày cũng dám có ý đồ à?"
Tóc tôi bị túm ch/ặt.
Cố Trì Dã nhìn chằm chằm vào tôi:
"Hồi trước lúc đổi thân phận chẳng phải mày tích cực lắm sao?
"Sao thế, bây giờ lại muốn thoát khỏi tao à?
"Tao nói cho mày biết, cả đời này mày chỉ có thể ở nhà họ Cố, có ch*t, mày cũng chỉ có thể ch*t ở đây thôi!"
"Á!"
Tôi bị quăng mạnh xuống đất.
Cố Trì Dã chỉnh lại cà vạt:
"Người đâu, phu nhân không ngoan, tiếp tục giáo dục gia quy."
"Gia quy?"
Đồng tử tôi co rút mạnh.
Tuy tôi không biết gia quy là gì.
Nhưng nhớ đến những vết s/ẹo thoắt ẩn thoắt hiện trên cổ tay và lưng của Tống Thời Nghiên.
Tim tôi thắt lại dữ dội.
"Đứng lên."
Cánh tay bị vệ sĩ túm ch/ặt lấy.
Tôi đi/ên cuồ/ng vùng vẫy:
"Không! Buông tôi ra! Tôi không phải bà Cố! Buông tôi ra!"
"Dừng tay!"
Cửa bị đẩy mạnh ra.
Nhịp thở của Tạ Minh Tắc có chút dồn dập.
Cố Trì Dã nhíu mày: "Tổng giám đốc Tạ?"
"Tổng giám đốc Cố, tôi đến đón vợ tôi về nhà."
"Vợ của cậu?"
Cố Trì Dã nhướng mày.
Phía sau Tạ Minh Tắc.
Em gái bị kéo mạnh ra.
Tay áo xắn lên.
Những vết d/ao chằng chịt trông thật k/inh h/oàng.
Anh nhìn chằm chằm vào Cố Trì Dã:
"Tổng giám đốc Cố, chắc không cần tôi phải nói thêm gì nữa chứ?"
Nắm đ/ấm của Cố Trì Dã siết ch/ặt.
Để không làm sự việc ầm ĩ hơn.
Cố Trì Dã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thả tôi ra.
"Vi Vũ!"
Tạ Minh Tắc ôm chầm lấy tôi vào lòng.
Tôi ôm ch/ặt lấy anh.
Cơ thể khẽ r/un r/ẩy.
"Không sao rồi, Vi Vũ, không sao rồi..."
Anh nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi.
Tôi khựng lại:
"Anh gọi em là gì?"
Tạ Minh Tắc dừng lại.
Nhìn tôi nghiêm túc:
"Anh biết hết rồi."
Tôi mở to mắt.
Tạ Minh Tắc nắm lấy tay tôi:
"Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi gặp em gái em, anh đã hiểu rõ mọi chuyện rồi."
Cố Trì Dã siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Tống Thời Nghiên với khuôn mặt tái nhợt bị đẩy về phía anh ta.
Cơ thể khẽ r/un r/ẩy.
"Thật khiến Tổng giám đốc Tạ chê cười rồi."
Cố Trì Dã ôm Tống Thời Nghiên vào lòng.
Cười với Tạ Minh Tắc:
"Chuyện này, cứ dừng lại ở đây thôi."
Tạ Minh Tắc cũng lạnh lùng lên tiếng:
"Chuyện nhà Tổng giám đốc Cố, tôi không biết gì cả."
Cố Trì Dã lịch sự gật đầu.
Quay người bỏ đi.
Tạ Minh Tắc nắm tay tôi rời khỏi hiện trường.
Sau đó chúng tôi đã cố gắng liên hệ với cảnh sát.
Nhưng cảnh sát đã đến nhà Cố Trì Dã.
Lại chẳng tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào.
Những vết thương đó của Tống Thời Nghiên.
Đều được giải thích rõ ràng bằng một tờ chẩn đoán b/ệnh t/âm th/ần do Cố Trì Dã cung cấp.
Cuối cùng.
Sự việc chìm vào quên lãng.
Còn tôi và Tạ Minh Tắc cũng không theo đuổi tiếp.
Với Tống Thời Nghiên.
Tôi đã làm tất cả những gì có thể.
Sau khi về nhà.
Tôi đặt vé về quê.
Việc đầu tiên khi đẩy cửa vào.
Chính là t/át một cái thật mạnh vào mặt bố.
"Mày đi/ên rồi à!"
Bố nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.
Tôi lạnh lùng nhìn ông:
"Mẹ là người bị bố m/ua về, đúng không?"
"Mày đang nói cái gì thế?"
Tôi ném cuốn nhật ký xuống trước mặt ông.
Đó là nét chữ của mẹ.
Một giọt nước mắt rơi xuống từ hốc mắt tôi.
Những ngày này, tôi vẫn luôn điều tra về chuyện của mẹ.
Thậm chí còn tìm được cả ông bà ngoại của mình.
Họ hiện tại vẫn đang có một cuộc sống sung túc.
Nhưng chỉ hơn hai mươi năm trước.
Họ vẫn chỉ là những kẻ tay sai xách cặp cho lãnh đạo.
Sự nghiệp khởi sắc một bước lên mây.
Bắt đầu từ khi mẹ đi lấy chồng.
Giới này luôn ưa chuộng việc liên hôn.
Con gái phải đoan trang, hiền thục, đa tài đa nghệ.
Tốt nhất là xuất thân từ trường danh tiếng, học các chuyên ngành như kinh tế, quản trị kinh doanh.
Để mang ra ngoài cho nhà trai được nở mày nở mặt.
Mẹ chính là sinh viên tốt nghiệp Thanh Hoa.
Năm đó gả cho bố.
Phản bổ lại cho gia đình ông bà ngoại.
Thành công đưa cậu tôi lên một tầng lớp mới.
Nhưng không ai biết sau khi gả cho bố, mẹ đã phải trải qua những gì.
Càng không biết tôi và em gái là kết quả của việc bà bị bố cưỡng ép sinh ra.
Bà cũng giống như Tống Thời Nghiên.
Trên cổ tay đều có vết s/ẹo d/ao.
Bà hiểu rõ hơn ai hết.
Người bố đang ở trong cái vòng tròn sinh thái này, sau này nhất định cũng sẽ coi tôi và em gái như những món quà đem tặng người khác.
Bản thân bà vốn không muốn quan tâm đến hai đứa "con hoang" chúng tôi.
Thế nhưng sự hiểu chuyện của tôi khiến bà đ/au lòng.
Mẹ nảy sinh ý định bảo vệ tôi.
Trang cuối trong nhật ký của bà viết như thế này:
【Hãy bước ra ngoài đi Tiểu Vũ, với năng lực của con, nhất định con sẽ sống rất tốt.
【Dù không có tấm bằng Thanh Hoa, dù con có thể sẽ h/ận mẹ cả đời.
【Nhưng con sẽ không bao giờ giống như mẹ nữa.】
Bố ép tôi gả vào nhà giàu không phải vì nghĩ cho tôi.
Ông ta chỉ muốn tối đa hóa lợi ích.
Chỉ là em gái đã liên hôn với tỷ phú rồi.
Tôi mới có thể may mắn được buông tha.
"Bố, con sẽ không tha cho bố đâu."
Mang theo di ảnh của mẹ.
Tôi quay đầu bắt đầu triển khai đò/n tấn công không khoan nhượng vào các dự án của bố.
Dần dần.
Bố bắt đầu không chống đỡ nổi nữa.
Ông ta c/ầu x/in sự giúp đỡ từ Cố Trì Dã.
Ngoài dự đoán.
Cố Trì Dã không đồng ý giúp đỡ.
Thậm chí ngay cả v/ay nặng lãi cũng không cho.
Ngay khi mọi việc đang tiến triển thuận lợi.
Lúc tôi ra ngoài, tôi...