Ngày tôi trọng sinh thành nữ chính trong truyện ngược, hệ thống nói với tôi rằng chỉ cần đi hết cốt truyện bị ngược tâm ngược thân, bị móc thận, bị c/ắt tử cung, là có thể nhận được một trăm triệu.
Tôi không chút do dự ký vào thỏa thuận.
Bị b/ạo l/ực lạnh ba năm, tôi nhẫn.
Bị mẹ chồng đá/nh vào b/ệnh viện, tôi nhẫn.
Bị bạch nguyệt quang hắt rư/ợu vang đỏ trước mặt bàn dân thiên hạ, tôi vẫn nhẫn.
Cho đến ngày đó, Cố Tư Hàn ném tờ đơn ly hôn trước mặt tôi, ánh mắt lạnh nhạt như thể đang nhìn một người xa lạ.
"Tri Ý về rồi. Cô ký tên đi, tôi cho cô năm triệu."
Tôi nhìn những dòng bình luận chạy qua trước mắt.
【Á á á bạch nguyệt quang cuối cùng cũng về rồi!】
【Nữ chính này hèn nhát ch*t đi được, ly hôn mau đi!】
【Khoan đã, mọi người không biết sao? Nam chính thực ra yêu nữ chính, anh ấy chỉ tưởng lầm là mình h/ận cô ấy thôi】
【Lầu trên đừng spoil! Bây giờ nam chính tưởng người c/ứu anh ấy năm đó là bạch nguyệt quang, đợi đến khi chân tướng lộ ra, anh ấy sẽ hối h/ận ch*t cho xem!】
Tôi cầm bút, ký tên vào đơn ly hôn.
Sau đó mở điện thoại, ngay trước mặt anh ta đặt một tấm vé máy bay đi Maldives.
"Cố Tư Hàn, tôi đợi câu này của anh ba năm rồi."
"Đúng rồi, năm triệu chuyển ngay đi nhé, đừng có n/ợ."
…..
Cố Tư Hàn rõ ràng sững sờ một chút.
Chắc anh ta tưởng tôi sẽ khóc, sẽ làm lo/ạn, sẽ quỳ xuống c/ầu x/in anh ta đừng ly hôn như trước đây.
Dù sao suốt ba năm qua, tôi đều làm như vậy.
Anh ta nhíu mày, như thể đang x/ác nhận xem người trước mặt có phải là người vợ hèn nhát suốt ba năm qua của mình hay không.
"Cô…"
"Cô đồng ý rồi?"
"Đồng ý chứ, sao lại không đồng ý." Tôi ném bút, "Tiền đâu?"
Anh ta nhìn chằm chằm tôi vài giây, lấy điện thoại ra thao tác chuyển khoản.
Khi tiếng thông báo năm triệu đã vào tài khoản vang lên, khóe miệng tôi không sao kìm nén được.
Ba năm rồi.
Đúng ba năm.
Bị cả nhà họ Cố sai bảo như chó, bị Cố Tư Hàn b/ạo l/ực lạnh đến trầm cảm, bị fan của bạch nguyệt quang Tống Tri Ý b/ạo l/ực mạng đến mức phải đóng bình luận.
Tôi nhẫn nhịn ba năm, chính là vì giây phút này.
Phần bình luận phát đi/ên.
【??? Sao nữ chính này không khóc?】
【Cô ấy cười kìa, cô ấy cười kìa, cô ấy thế mà lại cười!】
【Không ổn, cốt truyện này không đúng! Chẳng lẽ cô ấy cũng trọng sinh rồi?】
Tôi cười, tôi chỉ là đã ký một thỏa thuận đá/nh cược mà thôi.
Hệ thống nói với tôi, chỉ cần tôi không chủ động đề nghị ly hôn, chịu đựng đến khi nam chính đ/á tôi, thì coi như hoàn thành cốt truyện.
Càng bị ngược thê thảm, tiền thưởng càng cao.
Đến giây phút nhận được giấy ly hôn, một trăm triệu vào tay.
Bây giờ tiền đã vào tài khoản, tôi còn diễn cái gì nữa?
Cố Tư Hàn nhìn nụ cười không thể giấu nổi trên mặt tôi, ánh mắt ngày càng trầm xuống.
"Cô vui đến thế sao?"
Tôi đứng dậy, kéo chiếc áo len cũ kỹ đã giặt đến bạc màu trên người.
"Cũng tạm."
"Đúng rồi, cuộc hôn nhân này bao giờ chấm dứt? Ngày mai gặp ở Cục Dân chính nhé?"
"Tống Vãn Đường." Anh ta gọi tên đầy đủ của tôi, trong giọng nói có một loại cảm xúc không rõ ràng, "Ba năm trước cô tốn bao tâm tư mới gả được cho tôi, bây giờ nói ly hôn là ly hôn?"
Tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Tốn bao tâm tư?
Ba năm trước, ông cụ nhà họ Cố b/ệnh nặng, thầy bói nói tìm một người phụ nữ có bát tự cứng để xung hỉ thì mới có thể kéo dài mạng sống.
Nhà họ Cố lật tung các tiểu thư danh giá trong thành phố, chỉ có bát tự của tôi là cứng nhất.
Bố mẹ tôi tham tiền sính lễ của nhà họ Cố, đêm hôm đó đã đóng gói tôi gửi đi.
Cố Tư Hàn thậm chí còn không tổ chức đám cưới, bắt tôi đi từ cửa sau vào nhà họ Cố, danh phận cũng không cho.
Đây gọi là tốn bao tâm tư?
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta.
"Vậy ý anh là,"
"Không ly hôn nữa?"
Anh ta không nói gì.
Phần bình luận lại chạy.
【Vãi, nam chính do dự rồi!】
【Anh ta không phải nên đồng ý ngay rồi đi đuổi theo bạch nguyệt quang sao?】
【Kịch bản này chắc chắn có bug rồi!】
Im lặng ba giây, Cố Tư Hàn lên tiếng: "Sáng mai chín giờ, Cục Dân chính."
"Được."
Tôi quay người đi lên lầu.
"Cô đi đâu?"
Tôi không ngoảnh đầu lại.
"Dọn đồ."
"Yên tâm, tôi không cần gì cả. Trong ngôi nhà này, cũng chẳng có thứ gì là của tôi."
Tôi ở nhà họ Cố ba năm, đồ đạc của tôi chỉ gói gọn trong một chiếc vali.
Ba năm qua Cố Tư Hàn chưa từng m/ua cho tôi một món quần áo nào, tiền tiêu vặt nhà họ Cố đưa cho tôi còn không đủ trả lương cho người làm.
Tôi mặc đồ tự m/ua ở sạp hàng vỉa hè, ăn cơm thừa từ nhà bếp, ở trong phòng khách góc khuất nhất.
Nguyên nhân không gì khác.
Vì Cố Tư Hàn h/ận tôi.
Anh ta cho rằng người gây ra vụ t/ai n/ạn xe hơi năm đó là tôi, cho rằng tôi không từ th/ủ đo/ạn để gả vào nhà họ Cố.
Thêm vào đó, Tống Tri Ý cứ ba bữa lại thổi gió bên tai anh ta, nói tôi đã cư/ớp mất suất hiến m/áu mà cô ta dành cho Cố Tư Hàn ở b/ệnh viện.
Thật là nực cười.
Vụ t/ai n/ạn đó, người c/ứu anh ta vốn dĩ là tôi.
Nhưng tôi chưa từng giải thích, vì cốt truyện không cho phép.
Quy tắc của hệ thống rất rõ ràng: không được chủ động làm sáng tỏ hiểu lầm, không được chủ động tỏ ý tốt với nam chính, không được chủ động đề nghị ly hôn. Vi phạm bất kỳ điều nào, tiền thưởng về không.
Phần bình luận bắt đầu có người phổ cập kiến thức.
【Người mới đừng vội, nữ chính chính là người c/ứu nam chính năm đó, nhưng cốt truyện phải đến tập cuối mới tiết lộ!】
【Nam chính bị che mắt ba năm, sau này biết chân tướng thì phát đi/ên luôn!】
【Tôi bây giờ chỉ muốn xem cảnh truy thê hỏa táng tràng!】
Tôi kéo khóa vali, nhìn lại căn phòng này lần cuối.
Trên tường vẫn còn vết trà do mẹ Cố Tư Hàn hắt vào tháng trước.
Lần đó là vì tôi "không biết quy tắc" tại bữa tiệc gia đình, tay run khi rót rư/ợu mời Tống Tri Ý.