Thực ra tôi không hề run, là cô ta cố tình đ/âm vào tôi.

Nhưng chẳng ai nghe tôi giải thích cả.

Cố Tư Hàn lúc đó cũng có mặt, anh ta chỉ lạnh lùng nhìn tôi quỳ trên sàn lau dọn, rồi nói một câu: "Mất mặt x/ấu hổ."

Tôi kéo hành lý xuống lầu.

Cố Tư Hàn vẫn đứng ở phòng khách, nhìn thấy tôi xuống, ánh mắt rơi vào chiếc vali cũ kỹ đó, khẽ nhíu mày.

"Cô chỉ có chừng này đồ thôi sao?"

"Ừ."

"Lúc cô gả vào đây, cũng mang theo chiếc vali này."

Khi anh ta nói câu này, trong giọng điệu có một sự d/ao động khó mà nhận ra.

Tôi không đáp.

"Tống Vãn Đường," anh ta đột nhiên hỏi, "Ba năm trước, tại sao cô lại gả cho tôi?"

Tôi dừng bước.

Câu hỏi này anh ta chưa bao giờ hỏi.

"Quan trọng sao?"

"Trả lời tôi."

Tôi quay đầu nhìn anh ta.

Cố Tư Hàn đứng trước cửa kính sát đất, ngược sáng, không nhìn rõ biểu cảm.

Nhưng đôi mắt ấy, cũng giống như mọi lần suốt ba năm qua, lạnh đến thấu xươ/ng.

"Vì tiền."

"Nhà họ Cố các người có tiền, nhà họ Tống tôi thiếu tiền, đơn giản vậy thôi."

Anh ta không nói gì nữa.

Tôi kéo vali bước ra khỏi cổng nhà họ Cố, bên ngoài đang đổ cơn mưa phùn.

Không ai tiễn tôi.

Cũng chẳng có ai ngăn tôi lại.

Tôi bắt một chiếc taxi, thẳng tiến đến khách sạn gần sân bay.

Trên xe, tôi lấy điện thoại ra, mở tài khoản chứng khoán, tất tay m/ua một mã cổ phiếu chip sắp tăng vọt.

Tiếng thông báo của hệ thống vang lên: 【Ký chủ đã biết trước cốt truyện, hành vi đầu tư này thuộc về việc tận dụng chênh lệch thông tin hợp lý, không tính là vi phạm.】

Tôi mỉm cười.

Ba năm trước khi ký thỏa thuận đá/nh cược, tôi đã biết mình chắc chắn thắng.

Kiếp trước tôi không ký thỏa thuận, ngây thơ cho rằng dùng chân tâm có thể đổi lấy chân tâm, dốc hết tâm can cho Cố Tư Hàn, kết quả nhận lại là một tờ đơn ly hôn và năm triệu tiền bố thí.

Cuối cùng, Tống Tri Ý sai người đ/âm ch*t tôi, Cố Tư Hàn ôm bạch nguyệt quang thu dọn x/ác cho tôi.

Kiếp này ư?

Bà đây chỉ cần tiền.

Phần bình luận bùng n/ổ.

【Đợi đã, sao cô ấy biết m/ua mã cổ phiếu này!】

【Nữ chính này không bình thường! Rất không bình thường!】

【Cô ấy trọng sinh rồi, chắc chắn là vậy!】

Sáng sớm hôm sau, tôi xuất hiện đúng giờ trước cửa Cục Dân chính.

Cố Tư Hàn đến sớm hơn tôi.

Anh ta thay một bộ vest đen, đeo kính râm, dựa vào cửa xe, trông như đang chụp ảnh bìa tạp chí.

Bên cạnh đứng gã trợ lý luôn lởn vởn không rời, tay xách túi hồ sơ.

Thấy tôi xuống xe taxi, anh ta tháo kính râm, liếc nhìn tôi một cái.

"Cô mặc thế này thôi sao?"

Tôi cúi đầu nhìn lại mình, áo phông trắng, quần jean, giày vải.

"Sao, Cục Dân chính có quy định về trang phục à?"

Anh ta không nói gì, quay người đi vào trước.

Thủ tục ly hôn còn nhanh hơn cả kết hôn.

Nhân viên làm việc theo lệ thường hỏi vài câu, thấy cả hai chúng tôi đều lạnh mặt, cũng không khuyên nhủ nhiều, "bộp" một tiếng đóng dấu.

Khi tờ giấy ly hôn được đưa tới, phần bình luận lại chạy.

【Check-in danh trường!】

【Giấy ly hôn vào tay, hỏa táng tràng chuẩn bị, chạy mau!】

【Phía trước có cao trào! Bạch nguyệt quang sắp đến rồi!】

Tôi cất giấy ly hôn, đứng dậy bước ra ngoài.

Vừa đến cửa, một chiếc Porsche trắng đỗ dưới bậc thềm.

Cửa xe mở ra, một đôi chân dài đi giày cao gót nhọn bước ra trước.

Tống Tri Ý.

Cô ta mặc bộ đồ Chanel trắng, tóc xõa ngang vai, trang điểm tinh xảo, mỉm cười dịu dàng chuẩn mực, trông như một thiên thần.

Đương nhiên, chỉ là trông giống thôi.

Phần bình luận còn phấn khích hơn cả tôi.

【Bạch liên hoa tới rồi!】

【Danh trường kinh điển: Hiện tại đụng mặt tiền nhiệm】

【Không đúng, phải là tiền nhiệm đụng mặt tiền tiền nhiệm】

Tống Tri Ý đi đến bên cạnh Cố Tư Hàn, tự nhiên khoác lấy cánh tay anh ta: "Tư Hàn, làm thủ tục xong rồi sao?"

Cố Tư Hàn "ừ" một tiếng.

Tống Tri Ý quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo sự thương hại của kẻ chiến thắng.

"Cô Tống, ba năm qua làm khó cô rồi. Sau này~"

"Không làm khó." Tôi ngắt lời cô ta, "Năm triệu vào tay rồi, làm khó gì chứ."

Nụ cười của cô ta cứng đờ một giây, rồi lập tức khôi phục như thường.

"Cô Tống nghĩ thông suốt là tốt rồi. Tôi và Tư Hàn tháng sau đính hôn, nếu cô Tống không ngại thì~"

Tôi mỉm cười.

"Ngại gì chứ? Ngại cô đi đôi giày tôi đã đi qua à?"

"Cô Tống không chê là được."

Khuôn mặt Tống Tri Ý cuối cùng cũng không giữ nổi vẻ bình tĩnh.

Cố Tư Hàn nhíu mày: "Tống Vãn Đường."

"Đùa chút thôi." Tôi xua tay, bước xuống bậc thềm, "Chúc hai người trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử. À đúng rồi, trong thời gian chuẩn bị mang th/ai nhớ ăn ít hải sản, dễ bị gút lắm đấy."

"……"

Đi được nửa đường, tôi đột nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn Cố Tư Hàn: "Đúng rồi, có một chuyện quên nói với anh."

Anh ta nhìn tôi.

"Ba năm trước anh gặp t/ai n/ạn, người c/ứu anh, tôi biết là ai!"

Tôi khựng lại, nhìn gương mặt hơi biến sắc của anh ta.

"Chính là người đang ở bên cạnh anh bây giờ đấy."

Nói xong, tôi quay người bước đi.

Phía sau truyền đến giọng nói gấp gáp của Tống Tri Ý: "Tư Hàn, cô ta chỉ là gh/en tị với em, không cam tâm bị anh đ/á như vậy thôi~"

Tôi không ngoảnh đầu lại.

Phần bình luận phát đi/ên.

【Cô ấy đang nói cái gì vậy???】

【Không phải đâu! Rõ ràng là cô ấy c/ứu mà!】

【Tôi hiểu rồi! Cô ấy đang ch/ôn mìn cho bạch nguyệt quang đấy!】

【Chiêu này á/c thật!】

Sau khi rời khỏi Cục Dân chính, việc đầu tiên tôi làm là đến đại lý 4S lấy một chiếc Ferrari đỏ.

Trả thẳng, xe có sẵn, lăn bánh bốn triệu.

Nhân viên b/án hàng cười không khép được miệng, hỏi tôi có muốn làm trả góp không.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm