【Sự trả th/ù của nữ chính sướng ch*t tôi rồi!】

【Tôi muốn xem biểu cảm của bạch nguyệt quang lúc này quá!】

Biểu cảm của Tống Tri Ý sao? Đương nhiên là vô cùng đặc sắc.

Ngày hôm sau khi Thẩm Nam Phong bị bắt, mối qu/an h/ệ giữa cô ta và hắn đã bị truyền thông phanh phui.

Hóa ra cô ta không chỉ là "thanh mai trúc mã" mà còn là cổ đông ẩn danh của công ty Thẩm Nam Phong.

Tập đoàn Cố thị ngay lập tức ra thông cáo, tuyên bố mối qu/an h/ệ đính hôn giữa Tống Tri Ý và Cố Tư Hàn "đã chấm dứt".

Ba chữ thôi, đá/nh Tống Tri Ý trở về nguyên hình.

Tôi xem tờ thông cáo đó, nhấp một ngụm rư/ợu vang.

Hương vị rất tuyệt.

Phó Diễn Chi từ ngoài bước vào, đặt một tệp tài liệu lên bàn tôi.

"Hôm nay lại chốt thêm được hai dự án. Ngoài ra, có người muốn gặp cô."

"Ai?"

"Cố Tư Hàn."

Tôi đặt ly rư/ợu xuống: "Không gặp."

"Anh ta đợi dưới lầu ba tiếng rồi."

"Vậy cứ để anh ta đợi tiếp đi."

Phó Diễn Chi nhìn tôi một cái, không nói gì thêm, quay người đi ra ngoài.

Phần bình luận:

【Cố Tư Hàn đến rồi đến rồi! Màn truy thê hỏa táng tràng chính thức bắt đầu!】

【Nữ chính đừng tha thứ cho anh ta! Bắt anh ta quỳ xuống nhận lỗi đi!】

【Ba tiếng thì tính là gì, trong nguyên tác nữ chính đã đợi anh ta ba năm đấy!】

Tôi không định bắt anh ta quỳ.

Tôi chỉ đơn thuần là không muốn gặp anh ta.

Vì tôi biết, anh ta đến không phải để xin lỗi, mà là để x/ác nhận xem người c/ứu anh ta năm đó có phải là tôi hay không.

Anh ta cần sự thật để xóa tan mặc cảm tội lỗi trong lòng, cần sự tha thứ của tôi để cảm thấy dễ chịu hơn.

Nhưng lấy tư cách gì mà tôi phải để anh ta cảm thấy dễ chịu?

Ngoài cửa sổ bắt đầu đổ mưa.

Mưa càng lúc càng nặng hạt.

Tôi đứng trước cửa kính sát đất, nhìn chiếc Maybach màu đen dưới lầu.

Trong màn mưa không nhìn rõ người trong xe, nhưng tôi biết anh ta đang nhìn lên.

Giống như mỗi lần suốt ba năm qua, tôi đứng ở cửa sổ nhà họ Cố nhìn anh ta rời đi, anh ta chưa bao giờ ngoảnh đầu lại.

Bây giờ tôi cũng sẽ không.

Mưa tạnh, xe vẫn chưa đi.

Cuối cùng tôi vẫn xuống lầu.

Không phải vì mềm lòng, mà vì có những món n/ợ, phải tính toán rõ ràng ngay tại chỗ.

Cố Tư Hàn dựa vào cửa xe, bộ vest bị mưa làm ướt sũng một mảng lớn, tóc tai cũng rối bời.

Cộng tất cả những lần thảm hại trong đời anh ta lại, cũng không bằng ngày hôm nay.

Thấy tôi bước ra, anh ta đứng thẳng người dậy.

"Cô chịu gặp tôi rồi."

"Có gì nói nhanh đi."

"Ba năm trước," anh ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi, "Rốt cuộc là ai đã c/ứu tôi?"

"Tôi đã nói với anh rồi, là Tống Tri Ý."

Anh ta lấy từ trong xe ra một tệp tài liệu.

"Tôi đã điều tra rồi."

"Camera b/ệnh viện, lời khai của y tá, lời chứng của người rút m/áu cho tôi năm đó. Tất cả đều là cô."

Anh ta đưa tệp tài liệu tới, tay r/un r/ẩy.

"Là cô. Luôn luôn là cô."

Tôi liếc nhìn tệp tài liệu, không nhận lấy.

"Thì sao?"

"Thì..." anh ta hít sâu một hơi, "Tôi đã hiểu lầm cô ba năm. Ba năm qua tôi đối với cô~"

"Đối với tôi thế nào?" Tôi cười, "B/ạo l/ực lạnh với tôi ba năm, bắt tôi ở phòng người hầu, để mẹ anh hắt nước sôi vào người tôi, để tôi mất mặt trước toàn thành phố, Cố Tư Hàn, những chuyện này anh không nghĩ chỉ cần một câu 'xin lỗi' là có thể cho qua đấy chứ?"

Anh ta không nói, đôi môi mím ch/ặt thành một đường thẳng.

"Anh tìm tôi, chẳng phải là muốn tôi nói 'không sao đâu' sao?"

Tôi bước tới gần một bước, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

"Nhưng tôi không nói."

"Những gì anh n/ợ tôi, không phải một câu xin lỗi, mà là ba năm, một nghìn không trăm chín mươi lăm ngày. Mỗi ngày tôi đều đợi anh nhớ ra, đợi anh tự đi điều tra, nhưng anh không làm, anh thà tin vào lời nói một phía của Tống Tri Ý còn hơn là bỏ ra dù chỉ mười phút để x/ác minh."

"Cố Tư Hàn, anh biết điều tôi h/ận nhất là gì không?"

Anh ta nhìn tôi, hốc mắt đỏ hoe.

"Điều tôi h/ận nhất không phải là anh đối xử tệ với tôi. Mà là anh chưa bao giờ tin tôi."

Nói xong câu này, tôi quay người bước đi.

"Vãn Đường." Anh ta gọi gi/ật tôi lại, giọng khản đặc không ra hơi, "Cho tôi một cơ hội nữa. Tôi có thể dùng cả đời để bù đắp cho cô."

Tôi không ngoảnh đầu lại.

"Đời này của tôi, không nhận rác thải tái chế."

Phía sau truyền đến tiếng đóng sầm cửa xe.

Phần bình luận im lặng rất lâu, rồi một dòng chạy qua.

【Anh ta gọi "Vãn Đường", không phải "Tống Vãn Đường", là "Vãn Đường".】

【Trong nguyên tác, lần đầu tiên anh ta gọi cô ấy như vậy là tại đám tang của cô ấy.】

【Khóc ch*t tôi rồi.】

Ngày vụ án của Thẩm Nam Phong được đưa ra xét xử, tôi đã đến tham dự.

Tống Tri Ý với tư cách là nhân chứng ra tòa, muốn rũ bỏ mối qu/an h/ệ với Thẩm Nam Phong, nhưng lại bị công tố viên tung bằng chứng ra ngay tại tòa khiến cô ta trở tay không kịp.

Hóa ra cô ta không chỉ là cổ đông ẩn danh của công ty Thẩm Nam Phong, mà còn tự mình tham gia vào quyết định làm giả dữ liệu thử nghiệm lâm sàng.

Khi thẩm phán tuyên bố tạm giam Tống Tri Ý ngay tại tòa, cô ta cuối cùng đã sụp đổ.

Cô ta quay lại, nhìn thấy tôi ở hàng ghế khán giả.

Khuôn mặt tinh xảo đó méo mó đến mức không ra hình th/ù gì.

"Tống Vãn Đường! Là mày! Tất cả đều là tại mày!"

Cảnh sát tư pháp giữ ch/ặt cánh tay cô ta, cô ta vùng vẫy dữ dội, làm rơi một chiếc giày cao gót, tóc tai rũ rượi, lớp trang điểm nhòe nhoẹt, trông như một mụ đi/ên.

Tôi ngồi trên hàng ghế khán giả, vô cảm nhìn cô ta.

Phần bình luận:

【Phản diện hạ màn! Sướng!】

【Dáng vẻ bị cảnh sát kéo đi trông thảm hại thật ha ha ha】

【Cô ta từ thiên đường xuống địa ngục chỉ mất nửa năm】

【Biểu cảm của nữ chính tuyệt thật, gi*t người tru tâm】

Kết quả xét xử: Thẩm Nam Phong mười lăm năm tù giam, Tống Tri Ý tám năm tù giam.

Khi bước ra khỏi tòa án, ánh mặt trời rất đẹp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm