“Ồ, tôi quên mất, n/ão bộ của cậu không tốt, trí tuệ thấp kém, đại học cũng là học trường dân lập bằng tiền, không biết là chuyện bình thường. Nhưng cậu lấy mặt mũi đâu mà nói ra những lời đó?”
“Còn nói cậu là em trai ruột của tôi, tôi không thể đối xử với cậu như vậy. Thế lúc cậu ngang nhiên đòi tiền tôi, bắt tôi nhường vị trí cho cậu, nói muốn gả tôi cho lão già để lấy sính lễ, cậu có nghĩ đến việc tôi là chị ruột, không thể đối xử với tôi như vậy không?”
“Cậu không có! Bởi vì cậu cũng ích kỷ, tư lợi giống hệt họ. Các người chưa bao giờ coi tôi là người nhà, các người chỉ coi tôi là công cụ mà thôi!”
“Hơn nữa, người h/ủy ho/ại cả đời cậu không phải là tôi, mà chính là cha mẹ thân yêu của cậu!”
Cả ba người họ bị tôi chặn họng đến mức á khẩu, nhưng chỉ im lặng vài giây, mẹ tôi lại tiếp tục giở trò ăn vạ.
“Không! Chúng tao không cố ý, chúng tao căn bản không biết sẽ hại đến em trai mày, nếu biết thì sao chúng tao có thể làm chuyện như vậy!”
“Dù sao tao không cần biết! Mày là do tao sinh ra, mày bắt buộc phải nhường vị trí đó ra, nếu không tao sẽ ch*t cho mày xem!”
Nói rồi, bà ta ngồi bệt xuống đất, lại bắt đầu khóc lóc gào thét.
“Mọi người mau lại xem này! Con gái không nhận mẹ ruột của mình rồi, vừa trúng tuyển đã không nhận người nhà nữa, mọi người mau đến phân xử cho tôi!”
Giọng bà ta rất lớn, chẳng mấy chốc đã thu hút một đám đông đồng nghiệp vây quanh.
Thấy vậy, bảo vệ lập tức dẫn người xông đến.
“Các người làm gì thế? Mau cút đi cho tôi, đây là cơ quan nhà nước, không đến lượt các người làm lo/ạn ở đây, nếu không đi ngay chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”
Nói đoạn, mấy nhân viên bảo vệ che chắn tôi ra sau lưng, muốn để tôi đi trước.
Nhưng mẹ tôi chẳng thèm nghe, trực tiếp bò dậy lao về phía tôi.
Bố tôi cũng xông lên, tung một cú đ/ấm về phía tôi, may mà tôi phản ứng nhanh nên né được.
Thế nhưng Trần Quang Tông lại trực tiếp vớ lấy viên gạch dưới đất, ném thẳng về phía tôi.
Tuy không trúng tôi, nhưng lại làm vỡ tan cánh cửa kính ở sảnh phía sau.
Thấy cảnh đó, bảo vệ tức đi/ên lên, lập tức gọi điện báo cảnh sát, vừa bảo vệ vừa hộ tống tôi lùi lại.
Sau khi cảnh sát đến nơi và tìm hiểu tình hình.
Họ lập tức c/òng tay cả ba người họ đưa về đồn, tôi cũng được đưa theo để lấy lời khai.
Nhưng đến đồn cảnh sát, mẹ tôi vẫn muốn trắng trợn đổi trắng thay đen.
“Đồng chí cảnh sát, các anh không thể bắt chúng tôi, chúng tôi căn bản không phạm pháp, đó là con gái chúng tôi mà, hơn nữa chúng tôi chỉ đến tìm nó nói chuyện thôi, sao lại phạm pháp được?”
“Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!”
Nghe vậy, bố tôi cũng lập tức phụ họa: “Đúng thế, đó là con gái ruột của chúng tôi, chúng tôi dạy dỗ con mình là thiên kinh địa nghĩa, đây là việc nhà của chúng tôi, các người dựa vào đâu mà bắt người!”
Nhưng cảnh sát chẳng thèm nghe họ ngụy biện, thậm chí còn chẳng cho Trần Quang Tông cơ hội mở miệng, trực tiếp trích xuất camera giám sát.
“Hành vi của các người rõ ràng là muốn đá/nh người, nắm đ/ấm đã vung đến tận mặt người ta rồi mà còn bảo là nói chuyện à?”
“Còn anh nữa, dùng gạch đ/ập nát cửa kính cơ quan nhà nước, còn dám bảo là việc nhà?”
“Các người rốt cuộc có biết mình đang làm lo/ạn ở đâu, đang động thủ với ai không!”
Thấy không thể lừa gạt được nữa, mẹ tôi lập tức đổi giọng: “Ôi chao, đồng chí cảnh sát, người ta vẫn nói mỗi nhà mỗi cảnh, chúng tôi cũng vì bị đứa con bất hiếu này làm cho tức gi/ận đến hồ đồ, nhất thời nông nổi thôi, chúng tôi nhận sai, chúng tôi đền tiền không được sao?”
“Đền tiền?”
“Các người làm hư hỏng công công tất nhiên phải đền, nhưng tụ tập gây rối là phải bị tạm giam, còn h/ành h/ung người thi hành công vụ là vụ án hình sự, không khéo là các người phải ngồi tù đấy.”
Lời cảnh sát vừa dứt, mẹ tôi sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Trần Quang Tông thậm chí còn r/un r/ẩy cả chân, quỳ sụp xuống đất, cố sức giải thích.
“Không! Đồng chí cảnh sát, tôi không cố ý! Tôi chỉ nhất thời tức gi/ận, không kiềm chế được tính khí, tôi không muốn đá/nh nó!”
“Tôi chỉ tiện tay nhặt viên gạch đó thôi, tôi chỉ muốn dọa nó thôi mà, tôi không cố ý!”
Nhưng tôi đứng bên cạnh, nghe họ ngụy biện và c/ầu x/in, lòng lại chẳng hề mảy may d/ao động.
Trước đây có lẽ tôi sẽ cảm thấy, dù sao họ cũng là cha mẹ, cũng là người sinh ra mình.
Tôi sẽ mềm lòng, sẽ không đành lòng.
Nhưng kể từ ngày họ gọi điện thông báo đã cố tình phạm pháp để ngồi tù, chỉ vì muốn phá hỏng cuộc thẩm tra lý lịch của tôi.
Mỗi lần nhìn thấy họ, trong đầu tôi chỉ hiện lên những nỗi tủi nh/ục phải chịu đựng từ nhỏ đến lớn.
Nhớ đến ngày bà nội mất, tôi gọi điện cho họ, họ nói bận không về được, bảo tôi tự ch/ôn bà đi.
Nhớ đến lúc tôi đỗ đại học, họ nói con gái học nhiều thế để làm gì.
Nói rằng chúng tao sẽ không đóng học phí cho mày đâu, không có tiền thì sớm đi làm công nhân ở nhà máy đi.
Nghĩ đến những điều này, lòng tôi ngày càng lạnh lẽo, giọng điệu cũng cứng rắn hơn.
“Đồng chí cảnh sát, họ căn bản không phải cha mẹ tôi, tôi tên Trần Lâm, các anh có thể tra thông tin cá nhân của tôi, tôi hoàn toàn không có qu/an h/ệ gì với họ cả.”
“Hơn nữa, hành vi hôm nay của họ đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự làm việc bình thường của đơn vị, cũng đe dọa đến an toàn cá nhân của tôi, tôi muốn truy c/ứu trách nhiệm của họ, tuyệt đối không hòa giải, các anh cứ làm theo quy định là được!”
Tôi vừa dứt lời, mẹ tôi lập tức quay phắt lại trừng mắt nhìn tôi.