Sau đó, tôi vùng ra khỏi tay Thẩm Chi Ngôn, ném tờ đơn ly hôn vào mặt anh ta:
"Chúng ta, ly hôn đi."
"Người phải cút ra khỏi đây là anh mới đúng!"
Mẹ chồng là người phản ứng đầu tiên, bà ta lao tới định xô đẩy tôi.
Giây tiếp theo, cửa chính bị đạp tung, một nhóm người ùa vào:
"Chúng tôi nhận được tin báo có người xâm phạm gia cư bất hợp pháp, đã đủ tiêu chuẩn lập án, mời mọi người đi cùng chúng tôi một chuyến."
Đám người lập tức nhìn nhau, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Mẹ tôi vô thức lắc đầu:
"Không có, tôi không có xâm nhập trái phép--"
Tôi trấn an bà bằng cách chắn trước mặt bà.
Sau đó, tôi cười lạnh nhìn Thẩm Chi Ngôn, giọng đanh thép:
"Anh quên rồi sao, căn nhà này là do nhà tôi m/ua!"
Mẹ tôi cũng sững sờ, đứng sau lưng tôi im lặng.
Thẩm Chi Ngôn cau mày, kéo tôi sang một bên, hạ giọng:
"Được rồi, cô làm lo/ạn thế này có ý nghĩa gì chứ?"
"Kiều Kiều được nuông chiều quen rồi, tính tình mẹ tôi cô cũng đâu phải không biết."
"Họ không cố ý, nhưng cô cũng không nên vì vài câu nói mà hất đổ bàn ăn chứ? Lại còn gọi cả cảnh sát!"
"Thôi bỏ đi, tôi coi như cô đang mang th/ai nên tính khí thất thường, không có lần sau đâu."
Nói xong, anh ta đi thẳng đến trước mặt cảnh sát:
"Đồng chí, đều là hiểu lầm thôi, chỉ là chuyện gia đình thôi mà."
"Tôi và Thính Thính là vợ chồng, không phải xâm nhập gia cư bất hợp pháp gì cả."
Mẹ chồng nghe vậy cũng lấy lại vẻ lý lẽ:
"Đúng vậy, chúng nó là vợ chồng! Xâm nhập gì chứ! Nói bậy nói bạ!"
Nhìn bộ dạng trơ trẽn của họ, tôi cười khẩy hai tiếng:
"Luật sư Lâm, mời vào."
Luật sư Lâm là người tôi tin tưởng nhất.
Trước khi dùng bữa, tôi đã giao tờ đơn ly hôn đã ký tên cho cô ấy.
Hiện tại, tôi và Thẩm Chi Ngôn không còn bất kỳ mối qu/an h/ệ nào về mặt pháp lý.
Luật sư Lâm đưa ra tất cả bằng chứng, cảnh sát hiểu rõ:
"Mời mọi người đi cùng chúng tôi một chuyến."
Lâm Kiều Kiều nhìn tôi đầy kinh ngạc:
"Mạnh Thính, cô thực sự đã ly hôn với anh Chi Ngôn rồi sao? Làm sao có thể!"
"Đây là cành cao mà cô khó khăn lắm mới leo lên được đấy!"
Mẹ chồng cũng không thể tin nổi mà lắc đầu:
"Không thể nào, tờ đơn ly hôn này chắc chắn là giả."
Thẩm Chi Ngôn nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp:
"Cô rốt cuộc còn muốn làm lo/ạn đến bao giờ?"
"Đây sao có thể là đơn ly hôn, cô lấy đâu ra cái đơn giả này?"
Tôi cúi xuống nhặt bản sao đó lên, đưa lại cho anh ta:
"Anh quên rồi sao?"
"Đây là tờ giấy anh đã tự tay ký tên khi cầu hôn tôi."
Chỉ một cái nhìn, mặt Thẩm Chi Ngôn tái mét.
Chắc hẳn anh ta đã nhớ lại lời hứa năm đó với tôi:
"Nếu sau này anh làm chuyện gì có lỗi với em, em cứ ký tên rồi rời đi."
"Tất cả tài sản đứng tên anh đều là của em, anh sẽ ra đi tay trắng."
"Tại sao? Chỉ vì một chiếc bánh ú thôi sao?"
Anh ta sững sờ nhìn tôi, vẫn không tin tôi sẽ thực sự ly hôn.
Dù sao suốt ba năm qua, dù anh ta lạnh nhạt, dù tôi bị mẹ chồng gây khó dễ.
Tôi cũng chưa từng nhắc đến chuyện ly hôn.
Mà chuyện lần này trong mắt anh ta lại càng chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Tôi rủ mắt nhìn những lá bánh ú dưới sàn, khẽ cười:
"Đúng, chính là vì bánh ú."
"Tôi không cần anh ra đi tay trắng, tôi chỉ lấy lại những gì thuộc về mình."
"Những thứ còn lại, anh cứ đi mà bàn bạc với luật sư của tôi."
Cảnh sát tiến lên áp giải ba người họ ra ngoài.
Thẩm Chi Ngôn liên tục quay đầu nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm:
"Mạnh Thính, cô quên rồi sao, cô đang mang th/ai đấy."
Anh ta biết tôi xuất thân từ gia đình đơn thân.
Từng thề thốt sẽ cho tôi một mái ấm trọn vẹn, để con chúng tôi lớn lên trong hạnh phúc.
Có lẽ cũng chính vì tôi đang mang th/ai, mới khiến anh ta càng thêm ngông cuồ/ng.
Tôi xoa bụng dưới, khẽ lên tiếng:
"Con của tôi, không cần một người cha như anh."
Thẩm Chi Ngôn nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, không nói một lời nào đã bị lôi đi.
Mẹ chồng thì ch/ửi bới ầm ĩ.
Hoàn toàn không còn vẻ đoan trang thục nữ vốn có.
Dù sao bao nhiêu năm nay, bà ta chưa từng chịu sự s/ỉ nh/ục nào như thế.
Chỉ có Lâm Kiều Kiều trong lúc hỗn lo/ạn đã vùng thoát ra được.
Cô ta lao tới xô tôi ngã xuống đất, giơ tay định t/át tôi:
"Cô dám đá/nh tôi, cô dựa vào cái gì mà đá/nh tôi!"
"Bố mẹ tôi còn chưa từng đá/nh tôi, cô thì có tư cách gì--"
Nhưng cái t/át chưa kịp giáng xuống đã bị ngăn lại.
Tôi ngã ngồi xuống đất, bụng dưới co thắt lại.
Cơn đ/au lan tỏa, tôi túm lấy cánh tay mẹ:
"Mẹ, gọi 120."
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trong phòng b/ệnh.
Phản ứng đầu tiên của tôi là sờ lên bụng dưới.
Chỗ nhô lên lúc trước đã hoàn toàn phẳng lì.
Cổ họng tôi như bị bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, nhất thời không thở nổi.
Con của tôi.
Đứa trẻ mà tôi mong đợi suốt ba năm qua.
Không còn nữa.
Mẹ vừa nấu xong canh mang vào, thấy tôi tỉnh lại liền gọi bác sĩ và y tá.
Sau khi biết tôi thực sự đã sảy th/ai, nước mắt bà không thể kìm được nữa.
Mẹ ôm lấy tôi, vỗ nhẹ lên lưng:
"Ngoan, không sao đâu, Thính Thính."
"Con cái đều có linh tính, có lẽ là nó tự muốn đi, không muốn làm con khó xử."
Phải mất một lúc lâu, tôi mới nén được nước mắt.
Mẹ vẫn như hồi tôi còn nhỏ, nhẹ nhàng lau mặt cho tôi:
"Con đấy, vẫn còn bồng bột như vậy."
"Mẹ chịu chút ấm ức gì đó cũng không sao, chỉ cần con sống tốt là được."
"Mẹ chỉ muốn thấy con được hạnh phúc."
Nói đến cuối cùng, giọng bà nghẹn lại.