Bị tôi nhìn chằm chằm, bà ta lộ vẻ chột dạ, tránh ánh mắt không dám nhìn tôi: "Mẹ chỉ nói sự thật thôi, không muốn chị con tiếp tục gánh tội thay con nữa."

Nhưng năm đó Hứa Nhiễm đột nhiên ngất xỉu, gọi thế nào cũng không tỉnh, chính bà là người bắt tôi phải leo xuống núi để mời thầy th/uốc chân đất đó đến khám cho chị gái.

Hôm đó trời mưa tầm tã, cánh tay tôi còn bị đ/á trên núi rạ/ch một đường dài, đến tận bây giờ vẫn còn vết s/ẹo.

Lúc đó bác sĩ bắt mạch ra hỷ mạch, mà khi ấy chị ta làm gì đã gả chồng.

Để bác sĩ không nói năng bậy bạ, mẹ đã đưa gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà cho ông ta.

Tôn Ái Quốc cười nhạo: "Làm chuyện sai trái bị vạch trần nên muốn kéo người vô tội xuống nước, giờ lại còn đe dọa cả mẹ ruột của mình."

Nói đoạn, hắn nhìn về phía trưởng thôn: "Giờ ngay cả mẹ ruột của Hứa Ninh cũng nói vậy rồi, đủ để chứng minh cô ta là loại đàn bà không trong sạch chưa? Mau mau lôi đi chuồng bò cải tạo đi."

Những dân làng lúc nãy bị tôi quát lui giờ bắt đầu rục rịch muốn xông vào bắt tôi.

Hứa Nhiễm thấy vậy, giả vờ giả vịt muốn bảo vệ tôi: "Các người đừng như vậy, em gái chỉ còn trẻ không hiểu chuyện, mọi người cho nó thêm một cơ hội đi."

Tôn Ái Quốc xót xa kéo mạnh chị ta ra khỏi người tôi: "Cô đúng là quá mềm lòng, vì gánh tội cho nó mà mang danh góa phụ một mình nuôi con, thật sự quá vất vả rồi."

"Giờ tôi không thể để một người phụ nữ tốt như cô phải chịu uất ức nữa."

Hắn nhìn mẹ tôi đầy kiên định: "Dì à, đã không còn phù hợp để gả Hứa Ninh cho con nữa, chi bằng cứ để con cưới Hứa Nhiễm, con sẽ đối xử tốt với chị ấy cả đời."

Mẹ tôi cười đến mức không khép được miệng, Hứa Nhiễm cũng thẹn thùng cúi đầu.

Đây chính là mục đích của hắn khi làm lo/ạn lên như thế này, thuận lợi đổi cô dâu, nhưng sao tôi có thể để hắn được như ý.

"Tôn Ái Quốc, anh đứng núi này trông núi nọ muốn đổi người, tôi không cản, nhưng anh cứ nhất quyết phải giẫm đạp lên danh dự của tôi thì không đời nào."

"Các người người này người kia miệng lưỡi cứ rêu rao tôi không giữ đạo đức, chưa cưới đã mang th/ai, nhưng chỉ dựa vào mấy cái miệng của các người thôi sao?"

"Đừng quên, tôi từ nhỏ đến lớn sống trong thôn này, chưa từng rời khỏi thôn nửa bước, các người đã từng thấy tôi bụng mang dạ chửa bao giờ chưa?"

"Xin hỏi các dì các thím ở đây, lúc các người mang th/ai sinh con, chẳng lẽ lại giống như bây giờ, vóc dáng không có bất kỳ thay đổi nào sao?"

Những người phụ nữ từng sinh con lần lượt lên tiếng.

"Lúc tôi mang th/ai, bụng to như quả bóng, người sưng vù đến mức không xuống nổi giường."

"Đúng vậy, ai mang th/ai mà chẳng bụng to vượt mặt, nhìn kỹ thì đúng là chưa từng thấy Hứa Ninh bụng to bao giờ, chẳng lẽ nó bị oan?"

Hứa Nhiễm lộ vẻ sốt sắng, mẹ tôi lại an ủi nhìn chị ta một cái rồi lên tiếng.

"Các người quên là bốn năm rưỡi trước Hứa Ninh đã đi khỏi thôn nửa năm mới về à?"

"Người mang th/ai giai đoạn cuối thì phải bụng to, nhưng nếu giai đoạn cuối nó không ở trong thôn thì sao?"

"Hứa Ninh mang th/ai được năm tháng thì bụng ngày càng to, nó sợ hãi nên bắt tôi hiến kế, để nó ra ngoài trốn nửa năm."

"Sau đó nó sinh con xong liền đưa đứa bé cho Hứa Nhiễm ở trên trấn nuôi dưỡng."

"Bên ngoài thì nói dối đứa bé là con của Hứa Nhiễm, còn nó thì thanh thản sạch sẽ quay về."

Nói xong bà ta nhìn chằm chằm tôi: "Mẹ nói không sai chứ? Con đúng là đã ra ngoài nửa năm, nửa năm này đủ để con sinh con rồi."

Tôi gật đầu: "Đúng, con đã đi khỏi thôn nửa năm, nhưng con không phải đi sinh con, con..."

Lời chưa dứt đã bị mẹ tôi c/ắt ngang, bà ta lộ vẻ giễu cợt: "Con muốn nói con đi thôn Tam Hà xay đậu chứ gì?"

"Đó chẳng phải là nhờ qu/an h/ệ mẹ tìm việc cho con sao, chính là để tiện cho con lén lút sinh con ở bên ngoài."

Bà ta đúng là đổi trắng thay đen, việc làm đúng là do bà ta tìm, nhưng đáng tiếc chỉ vì đi xay đậu có thể nhận được phiếu vải, mà Hứa Nhiễm thì muốn mặc quần áo mới.

Vì thế bà ta ép tôi đi, còn suýt chút nữa h/ủy ho/ại cả đời tôi.

Lúc này có dân làng nhớ ra: "Đúng rồi, Hứa Ninh đúng là đã đi thôn Tam Hà nửa năm, mẹ nó còn khoe với chúng ta là mang về được bao nhiêu phiếu vải."

Tôi nhìn về phía thím vừa nói chuyện, giọng điệu nhàn nhạt: "Thím nhớ không sai đâu, chỗ phiếu vải hiếm hoi đó đều bị mẹ con đưa cho Hứa Nhiễm hết, c/ắt may thành từng bộ quần áo mới này đây."

Hứa Nhiễm đỏ bừng mặt, vẻ mặt lúng túng, mẹ tôi lại chắn trước mặt chị ta chỉ vào tôi: "Đó chẳng phải vì chị con giúp con nuôi con mấy năm nay sao, mấy tấm phiếu vải đó cho nó thì đã sao?"

Tôi tiếp lời: "Vậy nên sau này mẹ lấy hết số tiền con ki/ếm được để bù đắp cho Hứa Nhiễm cũng là vì lý do này?"

"Kể cả hôm nay con cưới, con muốn c/ắt một bộ quần áo mới mẹ cũng bảo không cần, chỉ làm cho Hứa Nhiễm một bộ đồ đỏ."

"Người không biết còn tưởng hôm nay người đáng lẽ phải gả đi chính là chị ấy đấy."

Mọi người lúc này mới nhận ra tôi là cô dâu mà vẫn mặc quần áo vá víu, còn Hứa Nhiễm lại mặc đồ đỏ mới tinh, nhìn còn giống cô dâu hơn cả tôi.

Tôn Ái Quốc thấy Hứa Nhiễm chịu uất ức, dùng sức đẩy tôi một cái: "Cô đủ rồi đấy! Mẹ không may đồ mới cho cô rõ ràng là vì cảm thấy nhân phẩm cô tồi tệ không xứng, liên quan gì đến Hứa Nhiễm."

Mẹ tôi cũng bảo vệ Hứa Nhiễm, chỉ tay vào tôi m/ắng nhiếc: "Mày đừng có đá/nh trống lảng, tao đã biết mày làm gì ở thôn Tam Hà rồi."

Tôi nửa cười nửa không nhìn bà ta: "Mẹ nghe ngóng được rồi sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
4 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm