Hầu hết thời gian, người bố đều tỉnh táo.
Ngày nào ông cũng ngồi bên cửa sổ phòng b/ệnh, nhìn ra bầu trời bên ngoài.
Trong đầu ông chỉ toàn là hình bóng của Lâm Vãn.
Con bé lúc nhỏ mũm mĩm, lẽo đẽo theo sau lưng gọi bố.
Lần đầu tiên con bé được điểm mười, giơ cao bài kiểm tra chạy về nhà, cười đến mức đôi mắt híp lại thành một đường chỉ.
Ngày mẹ con bé mất, con bé ôm lấy chân ông, khóc nức nở c/ầu x/in bố đừng bỏ rơi con.
Sau này, Trương Tình xuất hiện, Tiểu Bảo xuất hiện.
Ông dần dần quên mất con bé.
Quên mất rằng nó cũng là con gái ông.
Quên mất rằng nó cũng cần được yêu thương, cần được che chở.
Ông dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho Tiểu Bảo.
Còn tất cả sự nóng nảy, cọc cằn, ông đều trút lên đầu con bé.
Nó chịu đựng bao nhiêu đò/n roj, bao nhiêu ấm ức mà chưa từng một lời oán trách.
Người bố hướng về phía bức tường trắng, thì thầm:
"Vãn Vãn, bố sai rồi."
"Nếu có kiếp sau..."
Người bố khựng lại, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
"Nếu có kiếp sau, đừng làm con gái của bố nữa, hãy tìm một gia đình tử tế, tìm một người bố thực sự yêu thương con."
"Kiếp này, là bố có lỗi với con."
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu vào, ấm áp.
Người bố như nhìn thấy Lâm Vãn đang đứng dưới ánh mặt trời.
Con bé mặc chiếc váy trắng, mỉm cười vẫy tay chào ông.
Bên cạnh con bé là bà ngoại.
Bà ngoại nắm lấy tay nó, hai người xoay người lại, chậm rãi bước về phía trước.
Càng đi càng xa.
Không một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Cánh cửa tầng âm mười tám, cuối cùng cũng khép lại.
Lần này, con bé sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.