Nhưng lần này, cô ta lại thực sự cảm ơn Lâm Thâm, còn cố tình che mặt đi?
Cái tên của tôi bị cô ta thay thế bằng cụm từ "bác sĩ không có y đức".
Phần bình luận quả nhiên lại bùng n/ổ.
"Đáng đời, phải điều tra mấy tên bác sĩ tâm địa đen tối đó, trong b/ệnh viện chỉ biết ăn tiền hoa hồng, đến lúc cần c/ứu người thì sợ chịu trách nhiệm."
"Đúng thế, thứ súc vật thấy ch*t không c/ứu, loại người này phải đuổi việc ngay!"
"May là D/ao D/ao tai qua nạn khỏi, nếu cô ấy có mệnh hệ gì, tôi gi*t cả nhà nó!"
"Nghe nói cô ta là vợ của anh Lâm, loại tiện nhân này sao xứng với anh Lâm chứ?"
Những lời nhục mạ nối tiếp nhau, người hâm m/ộ của Tô D/ao đi/ên cuồ/ng chỉ trích tôi trong phần bình luận.
Lướt xuống dưới nữa, tôi nhìn thấy một ID quen thuộc.
"Biển sâu không sâu": "Lâm Thâm đã chia tay với Trần Lệ rồi, cô ta làm ra chuyện thất đức như vậy, ai còn muốn lấy cô ta nữa."
Ngón tay tôi cứng đờ.
ID này, cho đến ch*t tôi cũng không bao giờ quên.
Chính tài khoản này đã tung địa chỉ nhà tôi lên mạng.
Đúng tối hôm địa chỉ bị phát tán, fan cuồ/ng của Tô D/ao đã phục kích trước cửa nhà tôi và đ/âm tôi 100 nhát d/ao.
Mà người này, chính là chồng tôi, Lâm Thâm.
Tôi nén cơn h/ận, bấm gọi cho Lâm Thâm.
"Lệ Lệ? Có chuyện gì à?"
Giọng anh ta nghe rất bình thường, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Nghe nói anh chia tay với em rồi?"
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
Lâm Thâm cười cười: "Lại là kẻ nào tung tin nhảm, anh đi xử hắn."
Tôi cũng cười: "Không phải anh nói sao? Nói trong buổi livestream của Tô D/ao đấy, cần em chụp màn hình gửi cho anh không?"
Lâm Thâm im lặng.
Sau một hồi lâu, giọng anh ta bắt đầu hoảng lo/ạn.
"Lệ Lệ, em nghe anh giải thích, anh chỉ là không muốn cả hai chúng ta bị liên lụy..."
Tôi ngắt lời anh ta: "Là không muốn bị em liên lụy thì có."
"Đừng giở chứng nữa có được không? Chúng ta bên nhau bao nhiêu năm rồi, em phải biết rõ con người anh chứ."
"Anh không truy c/ứu việc em làm hôm đó, đã chứng minh anh rất yêu em rồi."
Phỉ nhổ!
Con người anh ta tôi quá hiểu rõ, một sự thấu hiểu được đá/nh đổi bằng cả tính mạng.
Kiếp trước tôi c/ứu người, anh ta nói là do tôi tự chọn, nên phải tự gánh hậu quả.
Kiếp này, tôi chẳng làm gì cả, vậy mà anh ta vẫn đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn.
Nhưng Lâm Thâm này...
"Người c/ứu Tô D/ao là anh, không phải em."
"Sau này cô ta có vấn đề gì, mặt nát hay hủy dung, đều là do anh gây ra, đừng hòng đổ vạ cho em."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Lâm Thâm lên tiếng: "Trần Lệ, anh thật không ngờ em lại là loại người như vậy."
"Ba năm tình cảm, xảy ra chuyện mà điều em nghĩ đến lại là muốn c/ắt đ/ứt với anh sao?"
Tôi suýt bật cười thành tiếng.
Rốt cuộc là ai muốn c/ắt đ/ứt đây?
"Đã em m/áu lạnh như vậy, thì chúng ta cũng chẳng còn gì để nói," giọng anh ta lạnh xuống, "Ly hôn đi."
Tôi hít sâu một hơi.
"Được."
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
Chắc Lâm Thâm không ngờ tôi lại đồng ý dứt khoát như vậy.
"Em nói cái gì?"
"Tôi nói được, ly hôn."
Tôi cúp máy, tháo chiếc nhẫn đính hôn trên tay rồi đến b/ệnh viện.
Viện trưởng thở dài: "Tiểu Trần, cô đạt được vị trí hiện tại không dễ dàng, một khi công khai xin hưởng chế độ thương tật thì sẽ không thể làm bác sĩ được nữa, còn cả tay của cô..."
Tôi nhìn bàn tay phải yếu ớt của mình, mỉm cười.
"Ngài đã chăm sóc tôi đủ nhiều rồi, tôi không muốn gây thêm rắc rối cho b/ệnh viện nữa."
Tôi lấy chiếc thẻ nhân viên đã gắn bó với mình 8 năm, dùng cả hai tay nâng lên nộp cho viện trưởng.
Tiểu Chu cùng khoa cuống lên.
"Lệ Lệ, đừng để tâm đến lời của lũ người ô hợp đó, cây ngay không sợ ch*t đứng, cô sợ cái gì!"
Tôi chỉ cười: "Cậu tin lời đó sao?"
Tiểu Chu im lặng.
Ngay trong ngành của chúng ta còn chẳng làm được điều đó, những lời tố cáo chưa bao giờ quan tâm đến việc bạn có "ngay" hay không.
Đám đông ô hợp khi đoàn kết lại, còn đ/áng s/ợ hơn nhiều.
Sau khi hoàn tất thủ tục bàn giao, tôi trở về văn phòng.
"Tiểu Chu, tôi nhớ cậu có một người bạn là fan cứng trong giới giải trí?"
Tiểu Chu: "Đúng vậy, sao thế?"
"Giúp tôi điều tra một người."
Tôi kể cho cô ấy nghe những nghi vấn của mình về Tô D/ao.
"Được! Cứ giao cho tôi!" cô ấy vỗ ngựk, "Bạn thân của tôi cái gì cũng đào ra được, cô cứ đợi đấy."
Tôi bước ra khỏi cổng b/ệnh viện, ánh mặt trời chiếu rọi trên vai.
Kiếp này, tôi sẽ không bao giờ ng/u ngốc chờ đợi để bị đ/âm nữa.
Khi về đến chung cư, vừa vào cổng đã thấy nhân viên tổ dân phố đang tán gẫu với ban quản lý.
"Tô D/ao là ngôi sao triệu fan đấy! Xảy ra chuyện lớn thế này, chung cư chúng ta không phải bồi thường chứ?"
"May là người không sao, hôm đó người c/ứu cô ấy cũng là cư dân trong chung cư mình, hôm nay Tô D/ao còn đặc biệt cảm ơn anh ấy, chắc sẽ không gây rắc rối cho chung cư đâu."
"Đúng rồi, vị bác sĩ thấy ch*t không c/ứu hôm đó là ai? Tìm cách đuổi cô ta đi. Chung cư chúng ta là chung cư cao cấp, loại người này không xứng ở đây!"
"Thứ không có y đức, giữ lại cũng là tai họa."
Tôi đứng ngay sau lưng họ, nhưng chẳng ai nhìn thấy tôi.
Cũng tốt, tôi cũng chẳng muốn ở lại đây nữa.
Vừa đi đến cửa tòa nhà, một đám người ùa tới.
Những kẻ dẫn đầu giăng băng rôn: "Bác sĩ tâm địa đen tối thấy ch*t không c/ứu, làm D/ao D/ao hủy dung!"
Phía sau theo sau là hàng chục người hâm m/ộ.
Vừa nhìn thấy tôi, họ lập tức chĩa camera điện thoại vào mặt tôi.
"Chính là cô ta! Cô ta chính là Trần Lệ!"