"Cô bảo b/ệnh án là giả, vậy bảo cô ta công khai b/ệnh án thật ra đi, cô ta có dám không?"
"Dị ứng th/uốc tránh th/ai chính là phản ứng này, vợ tôi cũng bị dị ứng, phát ban trên mặt giống hệt cô ta."
"Tội nghiệp bác sĩ kia, đắc tội với một đám người đi/ên."
"Phong sát nữ nghệ sĩ có vết nhơ! Tống giam!"
Những bình luận thật quen thuộc, trước đây, những lời nhục mạ này đều nhắm vào tôi.
Tô D/ao nhìn hot search, cả người r/un r/ẩy.
Lớp băng gạc trên mặt không biết từ lúc nào đã tuột xuống, để lộ khuôn mặt x/ấu xí đầy những nốt phát ban.
Những người xung quanh bị cô ta làm cho gi/ật mình.
Tô D/ao ôm mặt ngồi thụp xuống đất: "Các người không thể đối xử với tôi như vậy, tôi là nạn nhân!"
Người hâm m/ộ vốn định đến an ủi cô ta, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đó cũng sợ hãi bỏ chạy.
Đêm hôm đó, Tô D/ao bị công ty quản lý chấm dứt hợp đồng.
Cô ta luôn nói tôi h/ủy ho/ại sự nghiệp của cô ta, giờ thì cô ta đã được như ý nguyện rồi.
Đám fan trung thành vẫn kêu oan, đòi điều tra triệt để vấn nạn b/ạo l/ực mạng.
Nhưng điều tra tới điều tra lui, những gì đào ra được toàn là bằng chứng Tô D/ao xúi giục fan b/ạo l/ực mạng người khác, ngược lại càng khiến cô ta bị đóng đinh vào tội lỗi.
Chưa đầy một tuần, cái tên Tô D/ao đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn Lâm Thâm là vẫn chịu chăm sóc cô ta.
Tô D/ao vô cùng cảm động, nói muốn sinh con cho anh ta.
Lâm Thâm cứ thế làm bảo mẫu miễn phí cho cô ta suốt hơn nửa năm trời.
Cho đến ngày Tô D/ao lâm bồn, y tá bế ra một đứa bé tóc vàng mắt xanh.
Lâm Thâm ch*t lặng.
Sau này anh ta mới biết, đứa bé này không phải của anh ta, cũng chẳng phải của nam diễn viên kia, mà là của một kim chủ nước ngoài của Tô D/ao.
Tô D/ao vốn định ph/á th/ai để giữ sự nghiệp, nhưng giờ sự nghiệp đã mất, cô ta chỉ còn cách dùng đứa bé để leo lên cao.
Kết quả là người nước ngoài quá mắn đẻ, kim chủ của cô ta có cả đống con, căn bản không thèm nhìn đến cô ta.
Khi Tiểu Chu kể cho tôi nghe những chuyện này, cô ấy suýt chút nữa cười đi/ên dại.
"Cậu bảo cô ta có ng/u không chứ? Không biết mình là loại hàng gì à? Còn bày đặt làm rùm beng lên, chuyện này cứ lẳng lặng mà cho qua chẳng phải xong rồi sao, cứ nhất định phải lấy cậu ra làm bia đỡ đạn."
"Còn cả gã chồng cũ của cậu nữa, đúng là đồ ng/u hết th/uốc chữa."
"Nghe bảo hai người đó cãi nhau chí chóe trong b/ệnh viện, Tô D/ao suýt nữa thì băng huyết mà ch*t, Lâm Thâm bị giam 15 ngày."
Tôi không hề có chút d/ao động cảm xúc nào.
Đây là hình ph/ạt mà họ phải gánh chịu, so với những tội á/c họ đã gây ra cho tôi ở kiếp trước, thì vẫn còn quá nhẹ.
"Có lẽ vì ở trong cái vòng tròn đó quá lâu, nên không coi mạng sống của người dân là gì cả."
"Đúng rồi, b/ệnh viện hỏi cậu có muốn quay lại ngồi phòng khám không? Họ nói có thể cấp cho cậu một trợ lý."
Tôi gật đầu: "Được, thứ Hai tuần sau tôi đến báo danh."
Ngoài cửa sổ, bầu trời rất xanh.
Lần này, không còn ai vu oan cho tôi nữa.