"Điều này, điều này sao có thể?" Bà nhìn chằm chằm vào hóa đơn trên bàn, môi r/un r/ẩy, "Mày nói bậy! Chắc chắn là mày làm giả rồi!"
Nói đoạn, bà lại đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt đầy oán đ/ộc.
"Số tiền này đều là do mày tự nguyện đưa! Là mày hiếu thảo với chúng tao! Làm gì có đạo lý đòi lại chứ?"
"Tự nguyện?"
Tôi nhướng mày, cười một cách lạnh lẽo.
"Sao con lại nhớ là hồi đó mẹ đến trước cửa công ty con làm lo/ạn, nói không đưa tiền cho mẹ đầu tư thì mẹ sẽ nhảy lầu?"
"Còn chuyện em trai m/ua nhà tân hôn, mẹ ngồi trước cửa nhà con ba ngày ba đêm, nói con không cho mượn tiền chính là ép ch*t em trai ruột, quên rồi sao?"
Mặt mẹ tôi lúc xanh lúc trắng, rồi lập tức tỏ vẻ lý lẽ.
"Thì… thì cũng không thể tính như vậy! Làm gì có ai tính lãi suất kiểu đó, l/ừa đ/ảo cũng không thâm đ/ộc bằng mày!"
Tôi cười, giọng điệu bình tĩnh.
"Vậy sao? Nhưng vừa nãy lúc mẹ tính con n/ợ mẹ 30 triệu, chẳng phải cũng tính như thế sao?"
"Lãi suất 15% mỗi năm, lãi kép 22 năm, tiêu chuẩn kép cũng không nên chơi kiểu đó chứ, mẹ?"
Chữ "mẹ" cuối cùng, tôi nói một cách nhẹ tênh, nhưng lại như một cái t/át giáng mạnh vào mặt bà.
Mẹ tôi tức đến run người, rồi cứng cổ lên.
"Thì, thì sao giống nhau được?! Tao là mẹ mày! Tao nuôi mày khôn lớn, thu chút lãi là thiên kinh địa nghĩa!"
Tôi nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại ở dì hai và chú ba.
"Dì hai, chú ba, mấy nhà chúng ta từ nhỏ đã thân thiết, con thực sự lớn lên bằng sữa bột nhập khẩu sao?"
Dì hai ánh mắt né tránh, ấp úng.
"Cũng bao nhiêu năm rồi, ai mà nhớ được…"
Tôi cười lạnh.
"Nhưng con nhớ, con hồi nhỏ toàn ăn nước cơm pha bánh bao, lấy đâu ra sữa bột nhập khẩu? Còn trường tư 80.000 tệ một năm nữa?"
Tôi nhìn sang chú ba.
"Chú ba, con và em họ học cùng trường cấp hai, cấp ba, học phí một kỳ bao nhiêu, chú là người rõ nhất mà!"
Mặt chú ba đỏ gay, hắng giọng hai tiếng.
"Ấy, đều là chuyện quá khứ rồi, nhắc làm gì! Người một nhà cần gì phải tính toán chi li thế?"
Dì hai lập tức hùa theo.
"Đúng đấy, Nghiên Nghiên, con giờ thành đạt rồi, có tiền rồi, sao còn tính toán với bố mẹ những chuyện này?"
"Mẹ con nuôi con không dễ dàng gì, tính thêm chút tiền thì đã sao? Làm con cái chẳng phải nên hiếu thảo với bố mẹ sao?"
Những người họ hàng khác cũng thi nhau phụ họa.
"Phải đó, con giờ làm chủ rồi, chút tiền này đáng là bao, cần gì phải chấp nhặt với mẹ đẻ?"
"Em trai ruột m/ua nhà tân hôn, con làm chị, giúp đỡ một chút chẳng phải nên làm sao?"
Mẹ tôi thấy có người chống lưng, lập tức lấy lại vẻ cứng rắn, lau đi giọt nước mắt không tồn tại.
"Coi như tao xui xẻo, nuôi phải đứa con vo/ng ơn bội nghĩa! 30 triệu đó tao không cần nữa!"
Bà đổi giọng, mắt dán ch/ặt vào tôi.
"Nhưng! Căn hộ view sông mà trợ lý mày nói, nhất định phải đưa cho chúng tao!"
"Căn nhà đó cứ để tên em trai mày, để em mày giữ hộ cho chúng tao!"
Bà càng nói càng thấy đương nhiên, cằm hất lên.
"Tao cũng không đòi hỏi gì thêm, sau này tao cũng không tính toán tỷ suất hoàn vốn với mày nữa, chúng ta vẫn là người một nhà!"
Dì hai lập tức gật đầu.
"Đúng đúng đúng, thế này mới tốt, người một nhà vui vẻ hạnh phúc!"
Không ngờ đã đến nước này, mẹ tôi vẫn còn tính toán cho em trai.
Trước đây, dù tôi có tặng bà cái gì, bà cũng tỏ vẻ chê bai, cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Đã tặng cho em trai mày chưa?"
Còn em trai chỉ cần m/ua cân hoa quả, cũng đủ để bà khen lấy khen để suốt nửa ngày.
Tôi vô cảm, giọng bình thản.
"Mẹ không nghe trợ lý nói sao? Căn nhà đó, đã b/án rồi."
Mẹ tôi lập tức hét lên, trừng mắt nhìn tôi.
"Mày dựa vào đâu mà b/án? Đó chẳng phải là căn nhà cho chúng tao sao?"
Tôi cất điện thoại, nụ cười nhạt dần.
"Lúc nãy mẹ tính tỷ suất hoàn vốn chẳng phải nói, phải chính x/ác từng xu không được thiếu sao?"
Tôi đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác trên lưng ghế.
"Căn hộ view sông đó, tặng nữa, là quá nhiều rồi."
Mẹ tôi tức đến mức ngựk phập phồng dữ dội, ngón tay chỉ vào tôi, môi r/un r/ẩy hồi lâu không nói được lời nào.
"Mày, mày…"
Bà mặt đỏ gay, đột nhiên trợn ngược mắt, ngã ngửa ra sau.
"Chị dâu!"
Dì hai và chú ba hốt hoảng đỡ lấy bà, hiện trường hỗn lo/ạn.
Tôi đứng tại chỗ, cuối cùng vẫn không đành lòng, nhanh chóng gọi 120.
Rất nhanh, xe cấp c/ứu đã đến.
Ngoài phòng cấp c/ứu, em trai tôi là Tô Hằng cùng bạn gái cũng vội vã chạy đến.
Tô Hằng nhìn thấy tôi, lao tới định đá/nh tôi.
"Tô Nghiên, gan mày lớn thật! Bố đã nói với tao rồi, mẹ bị mày làm cho tức ngất!"
Tôi nghiêng người tránh né, liếc nhìn bố đang đứng cạnh.
Ông liếc nhìn tôi một cái, lập tức chột dạ cúi đầu.
Lúc này bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang.
"B/ệnh nhân không có gì đáng ngại, chỉ là do tức gi/ận quá độ, huyết áp tăng cao, nằm viện theo dõi vài ngày là được."
Bố tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, quay sang ra lệnh cho tôi.
"Nghiên Nghiên, đi đặt phòng b/ệnh cao cấp cho mẹ con đi, phải là loại tốt nhất! Thuê thêm một người chăm sóc, túc trực 24/24!"
Tôi lấy từ trong túi ra hai chiếc thẻ ngân hàng, đặt trước mặt họ.
"Bố, đây là thẻ lương hưu của bố, và của mẹ nữa."
Bố tôi sững người, rồi cau mày: "Con làm cái gì thế?"
Tôi cười, giọng bình tĩnh.