"Đồ già ch*t ti/ệt, tiền bố thí không phải đã đưa cho bà rồi sao? Còn diễn cái trò gì nữa, mau thả người ra!"

Mặc dù cố tỏ ra hung hăng, nhưng cô ta vẫn không giấu nổi vẻ sợ hãi. Cô ta sợ nguồn gốc loại đ/ộc chất tiêm vào cơ thể tôi bị truy ra sẽ liên lụy đến mình.

"Bố mẹ, mau chặn họ lại!"

Bố mẹ Phương lập tức lao lên, nhưng còn chưa kịp chạm vào cáng c/ứu thương của tôi đã bị vệ sĩ túm lấy cổ tay và bẻ g/ãy ngay tại chỗ.

Tiếng hét như heo bị chọc tiết vang vọng khắp sảnh tiệc. Tất cả mọi người sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, im như thóc. Nếu là diễn kịch, có cần thiết phải bẻ g/ãy tay người ta không?

Còn Phương Vũ Kiệt, kẻ đứng một bên nãy giờ không mở miệng, từ giây phút bố tôi bước vào đã cảm thấy quen mắt. Nhìn một lúc lâu, anh ta mới sực nhớ ra. Người trước mắt chính là người mà anh ta từng thấy trên trang bìa tạp chí kinh doanh cách đây không lâu. Anh ta còn từng gh/en tị tâm sự với tôi rằng, nếu có thể bắt mối được với Giang Chấn Quốc, anh ta lập tức sẽ trở thành người đứng trên vạn người, nằm mơ cũng có thể cười tỉnh. Khi đó, tôi chỉ cười bí hiểm: "Sẽ có ngày đó, và rất nhanh thôi."

Anh ta lúc đó chỉ tưởng đó là lời an ủi, hoàn toàn không để tâm. Giờ phút này, anh ta đột nhiên tái mặt nhận ra, có lẽ tôi không hề nói dối. Sự thật sắp sửa phơi bày đó đang kéo anh ta xuống vực thẳm vạn kiếp bất phục.

Phương Du Du thấy bố mẹ bị đá/nh vẫn không buông tha, còn túm lấy anh ta gào thét: "Anh, mau chặn người lại đi, anh biết rồi đấy, Lâm Tư Ngữ không thể bị mang đi!"

Lời vừa dứt, một cái t/át trời giáng không kịp đề phòng đã vả thẳng vào mặt Phương Du Du. Cô ta ôm mặt, cả người ngây dại.

"Mày c/âm mồm cho tao! Tư Ngữ là vợ tao, cô ấy bị b/ệnh thì tất nhiên phải đi b/ệnh viện. Mày còn dám cản đường ở đây, mày muốn hại ch*t vợ tao à? Tao không có đứa em gái tâm địa đ/ộc á/c như mày!"

Phương Du Du r/un r/ẩy đôi môi, muốn nói gì đó nhưng dưới ánh mắt cảnh cáo lạnh lẽo của Phương Vũ Kiệt, cô ta đành nuốt ngược sự uất ức vào trong.

Lúc này, tôi nằm trên cáng c/ứu thương, từ từ mở mắt. Phương Vũ Kiệt lập tức lao đến, trên mặt là vẻ dịu dàng mà tôi từng đắm chìm vô tận. Anh ta đỏ mắt, nghẹn ngào: "Vợ à, đều tại anh không tốt, sớm biết thế đã không để bác sĩ đó tiêm dịch dinh dưỡng khiến em khó chịu thế này. Em đừng gi/ận, sau này anh cái gì cũng nghe em."

Dịch dinh dưỡng? Anh ta suýt chút nữa đã đẩy tôi xuống địa ngục. Chỉ một câu "dịch dinh dưỡng" nhẹ tựa lông hồng mà anh ta muốn rũ sạch hiềm nghi của một kẻ sát nhân.

Tôi nhìn bố mẹ đang canh giữ bên cạnh. Đột nhiên tôi hiểu ra sự thay đổi của anh ta. Tôi thấy gh/ê t/ởm đến mức dạ dày cuộn trào. Anh ta thực sự nghĩ rằng đến nước này rồi, chỉ cần cúi đầu dỗ dành tôi là tôi sẽ lại "n/ão yêu đương" mà tha thứ cho sự thật rằng anh ta vừa chiếm đoạt tài sản vừa muốn gi*t tôi sao? Thật nực cười.

Thấy tôi không nói gì, anh ta còn định vươn tay kéo tôi. Mẹ tôi lập tức chặn anh ta lại.

"Đủ rồi! Rốt cuộc các người đã tiêm cái gì cho con gái tôi, đến b/ệnh viện kiểm tra là biết ngay. Bây giờ, tránh xa con gái tôi ra!"

Phương Vũ Kiệt tái mặt, nhưng nhanh chóng trơ trẽn nặn ra nụ cười: "Mẹ, tại con, là con không chăm sóc tốt cho Tư Ngữ. Mẹ yên tâm, lần này con sẽ đi cùng chăm sóc toàn bộ, đợi Tư Ngữ khỏe lại, con sẽ chuẩn bị cho cô ấy một đám cưới hoành tráng hơn."

Mẹ tôi cười khẩy: "Dừng lại đi! Ai là mẹ mày? Hànhz hạz con gái cưng của tao ra nông nỗi này mà còn mặt mũi đòi tổ chức đám cưới lần nữa, mày thực sự coi tao đã ch*t rồi sao?"

Phương Vũ Kiệt đứng ch/ôn chân tại chỗ, sắc mặt khó coi nhưng không dám phản kháng. Tôi toàn thân mềm nhũn, thực sự không còn sức để đôi co với anh ta. Tôi nắm lấy tay mẹ, tủi thân khóc lóc: "Mẹ ơi, con chưa từng sinh con, họ vu khống con gái của Phương Du Du là con của con."

Mẹ đ/au lòng ôm lấy tôi: "Bảo bối yên tâm, mẹ nhất định đòi lại công bằng cho con."

Bác sĩ khiêng tôi đi, mẹ đi cùng, tiện thể vơ lấy vài ống th/uốc từ trong hộp y tế của mấy tên nhân viên b/ệnh viện t/âm th/ần kia. Phương Vũ Kiệt nhìn theo mà mí mắt gi/ật liên hồi. Anh ta vội vàng đuổi theo định lên xe cùng tôi nhưng bị vệ sĩ chặn lại.

"Muốn chạy? Tao đã đồng ý chưa?"

Bố tôi ngồi trên chiếc ghế mà vệ sĩ vừa kéo tới, uy áp của kẻ bề trên tỏa ra ngùn ngụt.

"Vội vã muốn đi b/ệnh viện cùng con gái ta như vậy, là muốn tranh thủ m/ua chuộc bác sĩ để làm giả kết quả à?"

Bị vạch trần không thương tiếc, đáy mắt Phương Vũ Kiệt đầy vẻ chột dạ. Anh ta gượng cười: "Bố, bố thật biết đùa. Con quan tâm Tư Ngữ thôi, bố không biết con yêu cô ấy thế nào đâu, không nỡ để cô ấy chịu chút uất ức nào."

"Tiếng bố này gọi sớm quá rồi. Đợi Tư Tư kiểm tra xong, nó nhận mày thì tao mới nhận mày, còn nếu nó không nhận mày..."

Bố tôi cười lạnh: "Hôm nay mày phải nằm ngang mà ra khỏi đây."

Trong nửa tiếng, toàn bộ sảnh tiệc bị bao vây như tường đồng vách sắt. Bố tôi thong dong uống trà, còn Phương Vũ Kiệt thì như bị nướng trên lửa, đứng ngồi không yên. Tất cả khách mời tại hiện trường, bao gồm cả mấy tên nhân viên y tế kia, đều không dám thở mạnh. Có người sợ đến phát khóc, thậm chí vài kẻ từng hùa theo m/ắng nhiếc tôi đã không nhịn được mà tè ra quần.

Còn Phương Du Du, cuối cùng cũng nhận ra tôi không hề nói dối, tôi chính x/ác là con gái đ/ộc nhất của người giàu nhất Giang Thành, cô ta sợ đến h/ồn bay phách lạc.

Điện thoại vang lên. Như khúc nhạc tang gọi h/ồn. Bố tôi lấy điện thoại, bật loa ngoài đặt lên bàn. Tiếng khóc của mẹ được phóng đại lên."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
11 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm tân hôn vợ đến nhà người cũ, tôi trở thành trò cười cho cả tòa nhà, sáng hôm sau cô ấy thấy tôi ăn sáng, mẹ vợ nói một câu, cô ấy lập tức ngã quỵ xuống đất

Chương 19
“Chu Viễn, dữ liệu kho của cậu có vấn đề rồi,” anh ta cầm sổ sách, nhíu mày, “lô giấy in này, trên sổ sách ghi còn năm mươi thùng, nhưng thực tế chỉ có ba mươi thùng, thiếu mất hai mươi thùng.”
0