Những gì tôi làm cho anh ta chẳng hề ít hơn người phụ nữ kia, lỗi sai là do tôi không chịu hạ mình làm nũng với anh ta sao? Hừ! Tôi, Thẩm Niệm, không cần phải hạ thấp bản thân để c/ầu x/in sự thương hại của bất kỳ ai.

Cố Thanh Xuyên cầm lấy bản thỏa thuận ly hôn, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cuối cùng anh ta cũng ký.

"Thẩm Chiêu Hoa, không, gọi thẳng là Thẩm Niệm đi!"

"Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi hỏa ngục của cô rồi, từ nay về sau không cần phải nhìn sắc mặt cô mà sống nữa."

Tôi không nói gì, chỉ ra hiệu cho luật sư thu xếp hợp đồng.

Lý Kiều Kiều trực tiếp khoác tay Cố Thanh Xuyên, giương oai với tôi.

"Cô Thẩm, đã ký hợp đồng rồi, cô không định rời đi sao?"

Tôi gật đầu, đúng là nên đi rồi.

Vì thế tôi lùi lại vài bước, phía sau xuất hiện một nhóm vệ sĩ.

Hai người họ nghi hoặc không hiểu, trừng mắt nhìn tôi.

"Thẩm Niệm, cô có ý gì?"

"Tính sổ!!"

"Trên người cô đang mặc là đồ ngủ của tôi, trên cổ đeo là trang sức xa xỉ của tôi."

"Còn có những khoản tiêu xài hoang phí khác, đó đều là tài sản chung của vợ chồng, tôi có quyền đòi lại."

"Đương nhiên, bao gồm cả căn biệt thự này."

Tôi làm việc xưa nay chỉ chú trọng sự nhanh gọn, không cho họ cơ hội vùng vẫy, trực tiếp ra lệnh cho vệ sĩ kh/ống ch/ế Lý Kiều Kiều.

"Cô tự cởi ra hay để người của tôi giúp cô?"

Sắc mặt Lý Kiều Kiều vừa trắng bệch vừa hoảng lo/ạn.

"Không, tôi không cởi."

"Cô đừng có mà b/ắt n/ạt người khác quá đáng."

Cố Thanh Xuyên định phản kháng, nhưng người của tôi đều là cựu đặc nhiệm, sao Cố Thanh Xuyên có thể đối phó được.

"Tôi đếm đến ba, nếu cô không chịu cởi, vậy thì để người của tôi giúp một tay!"

"Ba!"

Lý Kiều Kiều đầy gi/ận dữ, bất mãn lắc đầu!

"Hai!"

Cô ta vẫn nghiến răng nghiến lợi.

"Một!"

Lời vừa dứt, không thấy cô ta có phản ứng gì.

Người của tôi trực tiếp ra tay.

"Không, các người tránh ra!"

"Là anh Thanh Xuyên bảo tôi mặc, vậy thì nó là của tôi."

Tôi không hề mảy may động lòng, lạnh lùng chờ đợi kết quả.

Chiếc váy ngủ bị l/ột xuống, bên trong cô ta mặc một bộ đồ Iót gợi cảm.

Cô ta vội vàng đưa tay che thân, Cố Thanh Xuyên cũng nhanh chóng đứng chắn phía trước cô ta.

"Còn món đồ trên cổ đâu!"

Lý Kiều Kiều trừng mắt nhìn tôi, bộ dạng như muốn x/é x/ác tôi ra.

Cuối cùng, sợ người của tôi lại tiến tới, cô ta đành vội vàng tháo vòng cổ ném về phía tôi.

"Trả hết cho cô đấy."

"Lấy xong thì cút đi."

Sắc mặt Cố Thanh Xuyên cũng tệ đến cực điểm, vì anh ta nghĩ đây là địa bàn của mình, vậy mà lại bị tôi chà đạp dưới chân.

"Cút?"

Tôi buồn cười nhìn hai người họ.

"Mất trí nhớ rồi à? Trong bản cam kết anh ký có ghi rõ, toàn bộ tài sản đều bị phong tỏa, nhà xe các thứ đều phải thuộc về tôi."

"Cho nên, người phải cút là hai người, không phải tôi."

Cố Thanh Xuyên sốt ruột, bước lên một bước nghiến răng trừng mắt với tôi.

"Thẩm Niệm, cô đã giàu có như vậy rồi, còn phải ép người quá đáng thế sao?"

"Đây không phải ép, đây là các người tự mang tiền dâng đến tay tôi."

"Được rồi, tôi cần nghỉ ngơi, làm phiền hai vị ra ngoài cho."

"À đúng rồi, cô Lý!"

"Cô tổng cộng đã quẹt thẻ tiêu xài khoảng ba mươi triệu, nhớ ba ngày sau trả lại."

"Nếu ba ngày sau không thấy tiền chuyển vào tài khoản của tôi, thì cô cứ chờ mà ngồi tù đi!"

Lý Kiều Kiều tức đến mức lồng ngựk phập phồng không ngớt.

Lúc này không có quần áo che thân, bị đuổi đi đã đành, lại còn phải đối mặt với việc trả n/ợ, không trả được là phải ngồi tù.

Tôi mất sạch kiên nhẫn, trực tiếp ra lệnh cho vệ sĩ dọn dẹp nhà cửa.

Cố Thanh Xuyên không ngờ cái giá phải trả khi chọc gi/ận tôi lại đ/áng s/ợ đến thế.

Sau khi bị đuổi ra khỏi cửa, anh ta nhận được thông báo tài khoản bị phong tỏa.

Lúc này anh ta mới biết tôi là đang làm thật, không phải đùa.

Chưa kịp để anh ta nổi gi/ận, lại nhận được điện thoại của mẹ mình.

"Con trai, người vợ đó của con không phải là người."

"Nó dám tìm một người phụ nữ khác cho bố con, con phải thay mẹ dạy dỗ nó cho tử tế."

Cố Thanh Xuyên đ/au đầu như búa bổ, bản thân đã đủ phiền phức rồi, lại còn phải xử lý chuyện rắc rối của bố mẹ.

"Có phải mẹ đã chọc gi/ận cô ấy rồi không!"

"Mẹ chỉ nói với nó vài câu, bảo nó chấp nhận con và Lý Kiều Kiều thôi."

"Mẹ, tại sao mẹ lại chạy đi nói những chuyện này với cô ấy, mẹ có biết cô ấy là ai không?"

"Cô ấy chính là Thẩm Niệm của nhà họ Thẩm ở Bắc Thành đấy."

"Trước khi cưới con tưởng cô ấy dễ nắm thóp nên mới ký bản cam kết không ngoại tình, không ngờ giờ cô ấy lôi bằng chứng ra đối chất, tài sản của con bị phong tỏa hết rồi, công ty cũng mất đi sự đầu tư và hỗ trợ của cô ấy."

"Con đang đối mặt với chuyện của mình đã đủ phiền rồi, hai người đừng làm phiền con nữa."

Cúp điện thoại, anh ta mới nhớ đến Lý Kiều Kiều.

Mất đi tài sản, con người cũng trở nên nóng nảy.

Vì vậy cảm xúc dâng trào, giọng điệu cũng trở nên tệ hại.

Tiếng khóc lóc nỉ non của Lý Kiều Kiều khiến anh ta phiền đến mức không chịu nổi.

"Được rồi, đừng khóc nữa."

Giọng nói rất lớn, giọng điệu rất gắt gỏng.

Lý Kiều Kiều lập tức sững sờ, không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn người đàn ông đang sa sầm mặt mày.

Nhất thời không biết nên khóc tiếp hay nên bỏ đi.

Cuối cùng, Cố Thanh Xuyên cởi áo sơ mi khoác lên người cô ta.

Không nói một lời, cứ thế bỏ đi.

Lý Kiều Kiều vội vàng đuổi theo sau, họ mất đi phương tiện đi lại, chỉ có thể đi bộ.

Tôi đứng trên ban công, lắc lắc ly rư/ợu vang đỏ trong tay, lạnh lùng dõi theo bóng lưng họ rời đi.

Tôi muốn xem thử xem.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
4 Thần tôn thì sao? Chương 10
11 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm