Cuối cùng, nhân viên làm thủ tục đóng dấu vào hồ sơ rồi đưa cho tôi một tờ giấy.

"Đồng chí Lục Tú Mai, từ giờ trở đi, cô và đồng chí Thẩm Thanh Viễn chính thức chấm dứt qu/an h/ệ hôn nhân. Đây là giấy chứng nhận của cô, hãy cất giữ cẩn thận."

Tôi nhận lấy tờ giấy, gấp gọn lại, cất vào túi áo sát người.

"Tú Mai."

Thẩm Thanh Viễn gọi tôi lại.

Anh ta dựa vào tường, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.

"Em đã từng yêu anh chưa?"

"Đã từng yêu, nhưng giờ thì không còn nữa."

【Nữ chính thực sự ký rồi, họ không bao giờ có thể quay lại được nữa.】

【Nam chính đáng thương quá, khóc đến nghẹn lời.】

【Đáng thương cái gì, người đáng thương tất có chỗ đáng h/ận, đây là do anh ta tự chuốc lấy.】

Phụ đề vẫn lơ lửng trước mắt, nhưng tôi chẳng buồn xem nữa.

Thẩm Thanh Viễn phản ứng ra sao, đều không còn liên quan gì đến tôi.

Đi chưa được bao xa, Chu Mẫn đuổi theo.

"Cũng coi như cô biết điều, hai người vốn dĩ không hợp nhau."

"Anh ấy là người thành phố, cô là người nông thôn, khoảng cách giữa hai người quá lớn."

Tôi dừng bước, nhìn chiếc khăn quàng cổ màu đỏ trên cổ cô ta, khẽ cười.

"Có gì khác biệt chứ, cũng là một cái mũi hai con mắt, ai cao quý hơn ai?"

"Nói đi cũng phải nói lại, chúng tôi tuy là người nông thôn, nhưng dựa vào đôi bàn tay mình lao động để ăn, chẳng có gì là đáng x/ấu hổ cả."

"Không giống như một số người, bản thân không làm việc mà còn chê bai người làm việc, đúng là sâu mọt của xã hội."

Chu Mẫn không phục, trợn tròn mắt.

"Lục Tú Mai, đồ nhà quê cô, đừng tưởng cô thắng."

"Cô sẽ phải hối h/ận!"

Sau này có hối h/ận hay không tôi không biết.

Nhưng ít nhất bây giờ tôi không hối h/ận.

Về đến nhà, mẹ tôi đã làm cơm xong.

Bà hiếm hoi lắm mới mổ một con gà, hầm một nồi th!t.

Cha tôi ngồi trên giường đất, anh chị cũng có mặt, cả nhà như đang đón lễ, ăn một bữa cơm vô cùng náo nhiệt.

"Em gái, ăn nhiều chút, em g/ầy quá rồi."

"Đừng lo, dù em đã về nhà, anh trai sẽ làm thêm chút việc, có thể ki/ếm đủ công điểm cho em."

Chị dâu đỏ hoe mắt, đưa cho tôi một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ.

"Chị đặc biệt nhờ người m/ua từ huyện bên cạnh về đấy, người khác có thì em chồng chị cũng không được thiếu."

Sống mũi tôi hơi cay, nước mắt trào ra làm nhòe cả tầm nhìn.

Thì ra cảm giác được người khác yêu thương lại là như thế này.

Buổi tối, tôi ngồi một mình trong sân ngắm sao.

Những dòng chữ đó lại hiện lên.

【Nam chính tự mình hối h/ận đến đ/ứt ruột trong căn phòng từng ở chung, đây chính là "hỏa táng truy thê" sao?】

【Nữ phụ đã đến rất nhiều lần, nhưng đều bị nam chính đuổi ra ngoài.】

【Nam chính lần này có "phu đức" rồi, đ/ốt hết những bài thơ từng viết cho nữ phụ, giờ chuyển sang viết thơ cho nữ chính.】

【Nữ phụ ba ngày nữa sẽ về thành phố, nam chính đã quyết tâm ở lại đây, còn hy vọng có thể theo đuổi lại nữ chính.】

Tôi phớt lờ tất cả.

Bảy ngày sau, tôi nhận được giấy báo nhập học từ Thượng Hải.

Việc tôi lén lút đăng ký thi đại học Công Nông Binh, không ai biết cả.

Ngay cả Thẩm Thanh Viễn cũng bị tôi giấu kín.

Tôi ban ngày đi làm, tối đến lén lút đọc sách, chuẩn bị suốt hơn một năm trời.

Lúc đó tôi nghĩ, Thẩm Thanh Viễn sớm muộn gì cũng về Thượng Hải, tôi phải tìm cho mình một lối thoát.

Nếu tôi đỗ đại học, có thể cùng anh ta đến Thượng Hải.

Giờ nghĩ lại, hóa ra tôi không phải đang tìm lối thoát cho anh ta.

Mà là đang tìm lối thoát cho chính mình.

Biết tin tôi đi Thượng Hải học, Thẩm Thanh Viễn sững sờ hồi lâu, rồi cười khổ.

"Nếu như ban đầu chúng ta không tách hộ thì tốt biết mấy, tất cả đều là do tôi tự làm tự chịu."

"Không ngờ cuối cùng, tôi – người thành phố lại ở lại nông thôn, còn em lại đến Thượng Hải."

Tôi cũng không khỏi cảm thán sự vô thường của cuộc đời.

Tôi đến trường đại học, ở đây tôi học cách làm thơ, cũng học được rất nhiều kiến thức.

Một năm sau, phòng bảo vệ báo có người tìm tôi.

Không ngờ tới lại nhìn thấy Thẩm Thanh Viễn, người đã một năm không gặp.

Anh ta đen đi nhiều, cũng vạm vỡ hơn hẳn.

Nhớ lại lá thư chị dâu viết cho tôi, nói rằng từ khi tôi đi, Thẩm Thanh Viễn không còn cao ngạo nữa, ngày ngày xuống đồng làm việc.

Cũng không còn chê lương thực thô cọ cổ họng, càng ngày càng giống một người nông thôn.

Quả nhiên anh ta đã thay đổi rất nhiều.

"Tú Mai, anh đã về thành phố rồi, được phân công làm nhân viên văn thư ở nhà máy cơ khí."

"Anh không có ý gì khác, chỉ là quen biết một thời, đến thăm em thôi."

"Đây là đồ gia đình em nhờ anh gửi, sau này có khó khăn gì, cứ tìm anh."

Tôi nhận lấy đồ, khẽ nói tiếng cảm ơn.

Những ngày sau đó, Thẩm Thanh Viễn thỉnh thoảng lại lấy nhiều lý do khác nhau để tìm tôi.

Tôi cũng không cố ý né tránh.

【Á á, thế là xong rồi à, nam nữ chính rốt cuộc có ở bên nhau không?】

【Đắn đo những chuyện đó làm gì, tương lai có vô vàn khả năng, nữ chính cứ sống tốt hiện tại là được.】

【Nam chính lần này coi như đã rút kinh nghiệm và sáng mắt ra rồi, cái gì cũng đặt hết lên mặt bàn, hy vọng nữ chính có thể nhìn thấy chân tâm của anh ấy.】

Những lời phỏng đoán trên phụ đề, bản thân tôi cũng không có đáp án.

Cuộc đời dài như vậy, ai biết tương lai sẽ chọn con đường nào.

Bây giờ mọi thứ đều vừa vặn.

Con đường nằm dưới chân, từng bước một, cuối cùng sẽ có ngày đi đến trước câu trả lời.

【Hoàn kết】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

A cấp thấp kiểm soát A đỉnh cấp

Chương 19
Tôi là một Alpha hạng xoàng. Ấy thế mà lại làm "chó" bên cạnh một Alpha đỉnh cấp như Lí Văn Tiêu suốt ba năm trời. Ba năm sau, nhân lúc anh ta bước vào kỳ mẫn cảm, tôi đã tự tay đưa một Omega đến bên giường anh ta. Cậu Omega kia nhắn lại rằng mọi chuyện đều đi đúng hướng tôi vạch ra, cậu ta đã bị Lí Văn Tiêu đánh dấu hoàn toàn. Ngay vào khoảnh khắc tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp khi thoát khỏi gông cùm của Lí Văn Tiêu, thì anh ta lại đột nhiên xuất hiện. Trên người anh ta, tuyệt nhiên không có lấy một chút mùi hương của Omega kia. Chân tôi mềm nhũn, bị tin tức tố của Alpha đỉnh cấp áp chế đến mức phải quỳ rạp xuống đất cầu xin tha thứ. Vậy mà, anh ta lại thản nhiên bóp nát toàn bộ ống thuốc ức chế ngay trước mặt tôi. Anh ta một tay bịt chặt miệng tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên mắt tôi: "Suỵt... Giờ đã xin tha, thì sớm quá rồi đấy."
369
3 Làng Ngu Chương 11
5 Thần tôn thì sao? Chương 10
10 Kẻ Mạo Danh Chương 11
12 Sao em chỉ là Beta? Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm