Mà Tết Nguyên Tiêu không phải Trung Thu, thế nhưng mặt trăng trước mắt tôi lại tròn một cách lạ thường.
Như thể cố tình nhắc nhở tôi rằng, hôm nay Khương Miên Miên và bố mẹ tôi đang hạnh phúc đoàn viên bên nhau.
Dù tôi đã chẳng còn bận tâm, nhưng khó tránh khỏi cảm giác đơn đ/ộc đến bất lực.
Lúc này, tôi thấy hơi đói.
Tôi biết bố mẹ mình sẽ chẳng bao giờ chừa phần ăn cho tôi.
Giờ mà về nhà, họ chỉ lại trách móc tôi một trận.
Tôi đã có thể hình dung ra những lời họ sẽ nói:
Khương Miên Miên làm bài tập ở nhà được, tại sao tôi lại cứ phải chạy ra ngoài?
Không chuẩn bị bàn học cho tôi, chẳng lẽ tôi không biết tìm chỗ khác trong nhà để làm bài sao?
...
Tôi biết mình có thể phản bác họ: dù tôi có tìm chỗ nào, họ cũng sẽ chê tôi chướng mắt.
Hành vi của họ chỉ là tiêu chuẩn kép và thói đổ lỗi sau khi sự việc đã rồi.
Nhưng...
Tôi đã không còn quan tâm đến họ nữa.
Vì thế, tôi cũng lười tranh cãi với họ.
Tôi tự mình ghé vào một quán ăn nhỏ gần đó.
Dù chẳng có ai bầu bạn, tôi vẫn gọi một phần bánh trôi và một phần sủi cảo.
Lặng lẽ tự nhủ với lòng: “Hạ Quỳ, chúc mừng Tết Nguyên Tiêu.”
Dù chỉ có một mình, tôi vẫn có thể sống thật tốt.
Khi tôi bắt đầu dùng bữa, bàn trống bên cạnh có bảy tám người bước vào.
Đó là bạn cùng khối với tôi.
Hơn nữa, toàn là những thành phần đội sổ.
Trong đó, người có ngoại hình bắt mắt nhất là Thẩm Lý, cũng là nhân vật có tiếng trong trường.
Tuy điểm thi ổn định ở con số 0 tròn trĩnh, nhưng nghe nói nhà cậu ta là đại gia trong giới đại gia, rất nhiều nữ sinh trong trường đều mơ mộng được gả cho cậu ta.
Trong đó bao gồm cả Khương Miên Miên.
Ngày trước, khi biết Khương Miên Miên cũng thích Thẩm Lý và đã viết không dưới mười lá thư tình cho cậu ta, trong lòng tôi từng thoáng qua vài ý nghĩ x/ấu xa.
Cư/ớp lấy Thẩm Lý, làm cho Khương Miên Miên phải bẽ mặt.
Nhưng đó chỉ là những suy nghĩ lúc tôi còn bận tâm đến gia đình mình.
Giờ đây, khi đã quá thất vọng và chẳng còn quan tâm đến họ nữa, tôi không muốn có bất kỳ giao du nào với những học sinh cá biệt như Thẩm Lý.
Bởi vinh hoa phú quý có được nhờ bám víu vào ai đó, vĩnh viễn không bao giờ đem lại sự an tâm bằng việc tự tay mình làm ra tiền.
Ăn tối xong, tôi chuẩn bị về nhà.
Tuy nhiên, vừa rời khỏi quán ăn một đoạn, tôi bỗng nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống phía sau.
Quay đầu nhìn lại, tôi thấy một người đang ngã xuống.
Là Thẩm Lý.
Đám bạn đi cùng cậu ta lúc nãy không có ở đây.
Có vẻ như họ vừa uống rư/ợu.
Khi đưa căn cước công dân đủ 18 tuổi cho chủ quán xem, thái độ của họ rất hống hách...
Thẩm Lý mắt nhắm mắt mở, xem ra không phải là ngất xỉu.
Tôi không muốn quản chuyện này, nhưng nghĩ lại, nếu xung quanh có camera hay gì đó mà bị người ta phát hiện tôi làm ngơ trước một người đang ngất xỉu, thì có vẻ không phù hợp với hình tượng học sinh giỏi của mình.
Nếu báo cảnh sát hay gọi xe cấp c/ứu thì có vẻ làm quá lên rồi.
Hơn nữa, tôi cũng không muốn chuyện này làm kinh động đến nhà trường, dù sao cũng đã quá muộn, tôi còn chưa về nhà, tôi sợ người ta sẽ lại như bố mẹ tôi, cho rằng tôi là đứa có vấn đề.
Vì thế, tôi đành tiến lại gần Thẩm Lý, hỏi cậu ta sao rồi.
Trên người Thẩm Lý nồng nặc mùi rư/ợu.
Điều này càng củng cố thêm ấn tượng của tôi về việc cậu ta là học sinh kém.
“Không sao, tôi tự về được.”
Cậu ta rõ ràng không đứng vững nổi, vậy mà miệng vẫn rất cứng.
Tôi đành cầm lấy chiếc điện thoại rơi trên mặt đất lúc cậu ta ngã, bảo cậu ta mở khóa.
Thẩm Lý lúc say trông như một chú mèo ngoan ngoãn.
Cậu ta nghe theo lời tôi.
Trong danh bạ, tôi tìm thấy số điện thoại bố mẹ cậu ta.
Tôi gọi cho mẹ cậu ta trước.
Sau khi tôi trình bày tình hình của Thẩm Lý, đối phương lại lạnh lùng cúp máy.
“Sống ch*t của nó không liên quan đến tôi.”
Tôi lại gọi cho bố của Thẩm Lý.
Đối phương trực tiếp hỏi tôi số tài khoản để chuyển tiền.
“Tôi không thể nhận tiền của ông, ông Thẩm, ông có thể đến đón con trai mình không?”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu.
Đối phương mới tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Tôi và mẹ nó đã ly hôn từ lâu rồi, chúng tôi đều đã có gia đình riêng, nên nếu không có chuyện gì quan trọng thì đừng làm phiền chúng tôi nữa.”
Sau đó, đối phương đọc một địa chỉ rồi cũng cúp máy.
Hóa ra, Thẩm Lý cũng giống như tôi.
Tôi bắt đầu thấy thương cảm cho cậu ta, tôi đỡ cậu ta dậy.
Vì địa chỉ người bố đọc trong điện thoại không cách nơi này bao xa, nên tôi quyết định đưa Thẩm Lý về.
May là Thẩm Lý vẫn còn chút ý thức, tôi dìu cậu ta, cậu ta vẫn có thể tự bước đi, nên tôi đã thuận lợi đưa cậu ta về căn hộ của mình.
Vừa mở cửa, tôi đã cảm nhận được hơi thở của một cuộc sống cô đ/ộc, chỉ có một người.
Phòng khách căn hộ này nhìn qua cũng phải hơn trăm mét vuông.
Và tôi lập tức chú ý đến bức tường sách như thư viện trong phòng khách.
Khung cảnh này xuất hiện trong nhà của một học sinh kém nổi tiếng toàn trường, nghe chừng có chút khó tin.
Đặt Thẩm Lý nằm xuống ghế sofa, tôi tò mò đi lại gần xem xét đống sách đó.
Trong đó còn có cả sách ngoại ngữ, có vẻ không giống như đồ trang trí, vì sách có dấu vết đã từng được lật mở, không còn phẳng phiu như mới.
Vì tò mò, tôi tiện tay cầm một cuốn lên mở ra xem.
Chỉ là tò mò trong đống sách này thực sự không có lấy một cuốn tiếng Trung sao?
Bất ngờ thay, sau khi mở cuốn sách đó ra, một tờ giấy kiểm tra được gấp lại rơi xuống sàn.
Trong lúc nhặt tờ giấy lên, tôi dường như đã phát hiện ra một bí mật động trời của Thẩm Lý.
...
Ngày hôm sau.
Không lâu sau khi đến trường, tôi bị gọi lên văn phòng khối trưởng.
Người cũng bị gọi đến còn có Thẩm Lý và đám học sinh cá biệt tối qua.