Tại buổi họp lớp, thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đó, Lâm Gia Dịch - ánh trăng sáng của vị hôn thê tôi - liền tháo đồng hồ ra ném trước mặt tôi, giọng điệu cợt nhả:
“Thích à? Thích thì tặng cho cậu đấy, dù sao quà Lục Tuyết tặng tôi… cũng nhiều lắm.”
Lời vừa dứt, đám bạn học xung quanh liền nhao nhao tung hô Lâm Gia Dịch:
“Cậu hào phóng thật đấy, chiếc đồng hồ mấy triệu mà nói tặng là tặng ngay.”
Họ lần lượt nhìn tôi với ánh mắt mỉa mai.
Tôi làm như không nghe thấy.
Lâm Gia Dịch có vẻ không hài lòng với phản ứng của tôi, hắn nâng ly rư/ợu lên, quay sang nói với vị hôn thê của tôi là Lục Tuyết:
“Chiếc đồng hồ đắt tiền thế này, thuê một ngày cũng tốn không ít đâu nhỉ.”
“Người đàn ông của cậu không biết điều thật đấy, tôi đã tặng cậu ta món quà quý giá thế này mà cậu ta đến một tiếng cảm ơn cũng chẳng nói.”
Ánh mắt của tất cả mọi người lại đổ dồn về phía Lục Tuyết. Cô ấy nắm ch/ặt ly rư/ợu trong tay, liếc nhìn tôi:
“Trần Bình, anh đến một tiếng cảm ơn cũng không biết nói sao?”
Nhìn sự x/ấu hổ và phẫn nộ trong mắt Lục Tuyết, tôi chỉ lắc đầu không nói gì.
Lục Tuyết dù đã trở thành tiểu thư danh giá, nhưng vẫn còn ấu trĩ như vậy.
Cô ấy vẫn luôn cố gắng dùng cách chèn ép, hạ thấp tôi để nâng cao bản thân, thỏa mãn cái lòng tự trọng đáng thương ấy.
Đã phối hợp với cô ấy quá nhiều lần, lần này, tôi không còn kiên nhẫn để tiếp tục chơi trò công chúa và hiệp sĩ với cô ấy nữa.
Tôi xua tay từ chối:
“Không cần đâu, tôi không ham hố đồ người khác dùng rồi.”
Tôi chỉ nói về chiếc đồng hồ, nhưng Lục Tuyết lại liên tưởng đến nhiều thứ khác, cô ấy tức gi/ận đỏ bừng cả mặt.
Lâm Gia Dịch xua tay, giả vờ như một người rộng lượng:
“Thôi được rồi, nể mặt Tiểu Tuyết, tôi không làm khó cậu nữa.”
“Uống một ly tại chỗ đi, coi như là lời cảm ơn.”
Nói rồi, hắn rót cho tôi một ly rư/ợu trắng nguyên chất thật lớn.
Tôi đẩy ly rư/ợu đang nhét vào tay mình ra:
“Tôi bị dị ứng cồn, không uống được.”
Lâm Gia Dịch lắc đầu chán nản, rồi lại quay sang nói với Lục Tuyết bằng giọng đầy ẩn ý:
“Lục Tuyết, cậu không trị được anh ta đâu, bao nhiêu năm trôi qua rồi mà cậu vẫn cứ là cô nàng tùy tùng của Trần Bình nhỉ.”
Lục Tuyết bị tôi làm cho mất mặt, lạnh lùng nhìn tôi:
“Anh nhất định phải làm hỏng không khí sao? Chẳng phải chỉ là dị ứng thôi à, là do anh uống ít quá thôi, uống nhiều thêm chút là quen ngay ấy mà.”
Dáng vẻ ép người quá đáng đó của cô ấy khiến tôi cảm thấy vô cùng xa lạ.
Tôi vẫn còn nhớ, từng có lúc cô ấy bất chấp tất cả để đỡ rư/ợu cho tôi trong những buổi tiệc.
Vậy mà thời gian chẳng trôi qua bao lâu, cô ấy đã thay đổi hoàn toàn.
Phớt lờ cơn gi/ận của cô ấy, tôi lặng lẽ cầm máy tính bảng lên gọi một ly sữa.
Không khí kỳ quặc giằng co một lúc, Lục Tuyết sa sầm mặt mày, uống một ngụm rư/ợu lớn.
Những người khác cũng chuyển chủ đề:
“Lâm Gia Dịch và Lục Tuyết, trai tài gái sắc đúng là một cặp trời sinh.”
“Trần Bình không biết kiếp trước đã tích đức gì mà lại cưới được Lục Tuyết, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn th!t thiên nga.”
Trong mắt họ đầy sự đố kỵ.
Nhưng họ lại quên rằng, Lục Tuyết không phải ngay từ đầu đã là tiểu thư đài các.
Khi cô ấy khốn cùng nhất, đến học phí cũng không đóng nổi, Lâm Gia Dịch đã bỏ rơi cô ấy, ai cũng mỉa mai cô ấy là con phượng hoàng hoang trong bãi rác.
Chỉ có tôi ở bên cạnh cô ấy, thậm chí còn bỏ học đi làm thuê để nuôi cô ấy ăn học, chỉ để nhường cơ hội đổi đời cho cô ấy.
Thế nhưng, đúng năm chúng tôi chuẩn bị kết hôn, cô ấy được gia đình họ Lục tìm lại, một bước trở thành thiên kim tiểu thư, mọi thứ đều thay đổi hoàn toàn.
Khi nhắc lại chuyện này, chẳng ai nói về sự hy sinh vô tư của tôi, mà toàn bảo tôi là kẻ có mưu đồ từ trước, tâm cơ thâm đ/ộc.
“Tiếc thật, nếu không phải vì Trần Bình giở trò tâm cơ, sao mà có được cậu chứ.”
“Càng nghĩ càng thấy tiếc, cậu và Lâm Gia Dịch mới là xứng đôi nhất.”
Lục Tuyết nghe vậy không hề phản bác, chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, nắm lấy tay tôi, gương mặt tràn đầy vẻ thâm tình:
“Lúc đó tôi chỉ là muốn thử lòng anh ấy nên cố tình giả nghèo thôi.
Người tôi yêu nhất chỉ có Trần Bình, tôi và Lâm Gia Dịch chỉ là bạn bè bình thường thôi, mọi người đừng nói linh tinh nữa.”
Nhưng người ở đây chẳng ai là kẻ ngốc, chỉ là không muốn làm mất mặt Lục Tuyết nên cười trừ:
“Xem ra là những kẻ phàm phu tục tử như chúng tôi đã bỏ lỡ bài kiểm tra của tiểu thư rồi, vẫn là Trần Bình có số hưởng.”
Nói rồi, họ tự ph/ạt rư/ợu.
Đúng lúc này, phục vụ bưng ly sữa nóng vào.
Lâm Gia Dịch vốn đang cười tươi bỗng nhíu mày.
Lục Tuyết không một chút báo trước, t/át thẳng vào mặt người phục vụ, ly sữa đổ tràn ra sàn, cô ấy gi/ận dữ quát:
“Không biết Gia Dịch bị chứng không dung nạp lactose nặng, ngửi thấy mùi là buồn nôn sao? Ai đã gọi sữa!”
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, tôi bình thản giơ tay lên.
Lục Tuyết trừng mắt nhìn tôi:
“Trần Bình, tôi bảo anh uống rư/ợu, anh liền cố tình làm Lâm Gia Dịch khó chịu, sao anh lại nhỏ nhen thế hả?”
Cô ấy cẩn thận đưa nước rồi vỗ lưng cho Lâm Gia Dịch, thỉnh thoảng lại trừng mắt với tôi, hoàn toàn coi tôi là kẻ x/ấu.
Lâm Gia Dịch bật cười lắc đầu:
“Bạn trai hiện tại của cậu không ổn đâu, lòng dạ hẹp hòi quá.”
Lục Tuyết nghiến răng không nói gì, dáng vẻ như thể tôi đã làm cô ấy mất hết mặt mũi.
Những người bạn học khác cười nói:
“Chuyện Lâm Gia Dịch bị dị ứng không mấy người biết đâu, chỉ có cậu là bạn gái cũ mà vẫn nhớ kỹ thế.”
“Tôi thấy Trần Bình cũng là vô ý thôi, cậu bớt gi/ận đi.”
Sắc mặt Lục Tuyết dịu đi đôi chút, cô ấy đính chính:
“Tôi và Lâm Gia Dịch đã chia tay từ lâu rồi, đừng nói nhảm.”
Chia tay thì chia tay thật, nhưng cô ấy vẫn vô thức thiên vị Lâm Gia Dịch.