"Bà l/ừa đ/ảo! Căn nhà này có vấn đề, tại sao bà không nói trước!"
"Nhà có vấn đề gì? Nó ăn th!t người hay bị dột nước?"
Giọng bà Vương ngày càng ngông cuồ/ng.
"Cô tự bị suy nhược th/ần ki/nh sinh ra ảo giác, còn quay sang đổ lỗi cho nhà của tôi à? Tôi nói cho cô biết, nếu cô dám đi rêu rao khắp nơi làm hỏng danh tiếng nhà tôi, tôi sẽ xử cả tiền cọc lẫn con người cô đấy!"
"Bà không trả tiền cọc thì tôi báo cảnh sát!"
"Báo đi! Cô báo ngay bây giờ đi!" Bà Vương cười lớn, "Cảnh sát đã kiểm tra từ lâu rồi, người ta tự đi ra ngoài. Cô định nói với cảnh sát là thấy m/a à? Xem cảnh sát bắt cô hay đưa cô vào b/ệnh viện t/âm th/ần!"
"Bà..."
"Tôi làm sao? Không có tiền thì đừng học đòi người ta đi thuê nhà."
Tuýt, tuýt, tuýt.
Điện thoại bị cúp.
Tôi siết ch/ặt điện thoại, khớp ngón tay trắng bệch.
Căn phòng lại chìm vào yên lặng.
Tôi ngẩng đầu nhìn cánh cửa chống tr/ộm.
Cái mắt mèo đã bị tôi dán kín bằng băng dính cách điện màu đen.
Nhưng lớp băng dính mỏng manh đó, bỗng chốc trở nên vô cùng yếu ớt.
Tôi không dám ngủ.
Lấy một con d/ao lọc xươ/ng từ nhà bếp, tôi bê một chiếc ghế ngồi sau cánh cửa.
Nhìn chằm chằm vào cánh cửa không chớp mắt.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua, ngoài hành lang không còn truyền đến bất kỳ tiếng bước chân nào nữa.
Cho đến khi bầu trời ngoài cửa sổ dần chuyển sang màu trắng đục.
Tôi đứng dậy.
Chủ nhà không thừa nhận cũng không sao, cảnh sát không điều tra ra cũng không sao.
Tôi tự mình đi điều tra.
Mở cửa, tôi bước nhanh về phía thang máy.
Tôi phải xem cho bằng được, kẻ đứng ngoài cửa tối qua rốt cuộc là thứ gì!
Phòng trực của bảo vệ ở tầng một nồng nặc mùi th/uốc lá và mùi mì tôm.
Lão Lý, bảo vệ trực đêm, đang nằm ngửa trên chiếc ghế sofa da bong tróc mà ngáy ngủ. Đầu trọc, mặt đầy th!t, mặc bộ đồng phục bảo vệ rộng hơn một cỡ, cúc áo phanh ra. Trên chiếc bàn gấp bên cạnh bày bừa bãi cuốn vở bài tập toán của trẻ con, số dấu nhân đỏ nhiều hơn số dấu tích.
Tôi bước tới, đ/ập mạnh vào cửa kính.
"Đứa nào!"
Lão Lý choàng tỉnh, quệt nước miếng bên mép, trừng mắt nhìn tôi đầy hung á/c.
"Tôi muốn xem camera."
"Xem camera gì? Sáng sớm ra đã xem camera cái gì!" Lão Lý đứng dậy, xua tay đầy thiếu kiên nhẫn, "Camera hỏng rồi, không xem được đâu. Mau đi đi, mau đi đi!"
"Camera hành lang tối qua." Tôi không nhúc nhích, "Tôi thấy có người ở ngoài cửa nhà tôi."
Lão Lý nhìn tôi từ đầu đến chân.
"Ồ, sinh viên mới chuyển đến phòng 502 hả? Nửa đêm có người đứng trước cửa nhà cô thì cô báo cảnh sát đi, tìm tôi làm gì?"
"Ông có cho xem không?" Tôi siết ch/ặt con d/ao lọc xươ/ng trong túi áo, "Không cho xem thì tôi báo cảnh sát là ông tắc trách, bao che nghi phạm."
Lão Lý khựng lại.
Đôi mắt đảo một vòng, lão mở ngăn kéo lấy ra một chùm chìa khóa.
Trong ngăn kéo còn hai bao th/uốc lá Lợi Quần chưa mở, bên dưới đ/è một phong bao lì xì, trên bìa in bốn chữ "Bất động sản Ánh Dương", nhét đầy căng.
"Được được được, xem xem xem."
Lão vừa lầm bầm vừa mở cửa phòng giám sát.
Trong phòng giám sát đầy bụi bặm, vài chiếc màn hình cũ kỹ nhấp nháy những vệt nhiễu.
Lão Lý chỉnh camera hành lang tầng năm.
"Mấy giờ?"
"Tối qua, hai giờ sáng."
Hình ảnh nhảy lên, thời gian chuyển đến hai giờ sáng, hành lang trống không, ánh đèn chớp tắt liên hồi.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Hai giờ năm phút sáng.
Cửa phòng 502 mở ra.
Một người phụ nữ mặc đồ ngủ, sắc mặt trắng bệch bước ra.
Cô ta không xuống lầu ngay.
Sau khi bước ra khỏi cửa, cô ta xoay người, đối diện với cửa phòng 502.
Sau đó, cô ta từ từ áp mặt vào cánh cửa.
Áp sát vào cái mắt mèo bị lắp ngược kia.
Nhìn vào trong.
"Đây... đây là đang làm gì thế?" Lão Lý cũng ngẩn người, điếu th/uốc kẹp trên tay quên cả hút.
Trong hình ảnh camera, người phụ nữ đó giữ nguyên tư thế này, không hề nhúc nhích.
suốt bốn mươi phút.
Bốn mươi phút sau, cô ta cuối cùng cũng đứng thẳng người dậy.
Nhưng cô ta không rời đi.
Cô ta giơ tay phải lên, hướng về phía mắt mèo, bắt đầu làm dấu.
Từng con số một.
Làm dấu rất chậm, rất mạnh, như thể đang dùng ngón tay khắc chữ vào không trung.
"Cô ta đang làm dấu gì thế?" Lão Lý ghé sát vào màn hình.
"Số 5." Tôi nói.
"Số 0."
"Số 2."
Thứ cô ta làm dấu chính là số phòng của mình.
Đứng trước cửa 502, đối diện với mắt mèo của 502, viết từng nét một số 502.
Cô ta đang báo cho ai?
Sau khi làm dấu xong, cô ta quay người đi về phía thang máy.
Cửa thang máy mở ra, cô ta bước vào.
Đèn chỉ báo phía trên sáng lên.
Mũi tên hướng lên trên.
"Lên trên? Cô ta lên sân thượng làm gì?" Sắc mặt lão Lý thay đổi, ánh mắt bắt đầu né tránh.
"Mở camera sân thượng ra."
"Sân thượng... sân thượng không có camera." Lão Lý lắp bắp.
"Sao có thể không có? Hôm qua tôi ở dưới lầu thấy có camera ở rìa sân thượng mà!"
"Đó là tầng thiết bị! Camera hỏng từ tám đời kiếp rồi!" Lão Lý đột nhiên tăng âm lượng, có chút bực tức.
"Hỏng? Lại hỏng đúng vào lúc đó?"
"Cô cái con nhóc này sao mà cứ gây khó dễ thế nhỉ!"
Lão Lý tắt phụt màn hình, màn hình lập tức tối đen.
"Camera cô cũng xem rồi, người ta tự đi lên đấy chứ, liên quan gì đến chúng tôi?"
Lão th/ô b/ạo đẩy tôi ra ngoài cửa.