Nhưng điều duy nhất không thay đổi là họ có tiền, còn tôi là loại "gái bao" bám đuôi người giàu để b/án rẻ bản thân.
“Đây là anh trai tôi.”
Chẳng có gì phải giấu giếm, tôi thản nhiên nói.
Người bạn học khựng lại, nhìn tôi thật sâu rồi nhanh chóng thao tác trên điện thoại.
Thế nhưng, những lời bình luận bênh vực của cô ấy lại bị người ta truy đuổi mắ/ng ch/ửi.
【M/ù à? Thế mà cũng bênh, là loại anh trai nào? Anh trai gọi trên giường à?】
【Sinh viên khoa Thực phẩm các cậu đều thế cả à, chẳng lẽ tự coi mình là thực phẩm luôn rồi?】
【Nhớ ăn diện vào, không có vóc dáng như Liễu Quyên thì sợ là không xong đâu.】
【Chắc nó giới thiệu tài nguyên cho cậu rồi nên mới bênh chằm chằm thế chứ gì.】
【…】
Bạn học sợ đến mức tay r/un r/ẩy, vội xóa bình luận.
“Xin lỗi nhé, giữ mạng quan trọng hơn.”
Tôi lắc đầu, ra hiệu cô ấy đừng để tâm.
Sự việc không lan rộng đến mức không thể kiểm soát, vì nhà trường đã nhanh chóng đứng ra giải quyết.
Không tìm ra người đăng bài, lần này đối phương khôn hơn rồi.
Nhưng tôi chỉ cần dùng ngón chân để nghĩ cũng biết là ai.
Hiệu trưởng đích thân gọi điện xin lỗi tôi.
“Có cần nhà trường đứng ra giải thích không?”
Tôi từ chối: “Không cần thiết.”
Tôi rất bận, bận theo các bậc tiền bối làm dự án, nghiên c/ứu sản phẩm tốt hơn để tương lai áp dụng vào doanh nghiệp nhà mình.
Lần tiếp theo gặp lại Lý Manh là tại buổi lễ chào đón tân sinh viên một tháng sau.
Cô ta khoác tay Lâm Lạc Gia, cười dịu dàng, khi ánh mắt chạm nhau, mặt cô ta thoáng hiện vẻ hung á/c.
Vì chúng tôi đụng hàng.
Tôi khẳng định, chiếc váy trên người cô ta là hàng giả.
Không vì gì cả, xem hàng hiệu nhiều rồi, hàng giả nhìn một cái là biết ngay.
“Quần áo trên người cậu lấy ở đâu ra thế? Đã ngủ với bao nhiêu thằng rồi?”
Lý Manh không giả vờ nữa, nhe nanh múa vuốt tiến lại gần tôi.
Lâm Lạc Gia nhíu mày nhìn tôi, ánh mắt quét qua ngựk tôi, dừng lại một lúc.
Anh ta cười khẩy: “Sớm nói thì anh tặng em một cái, mặc hàng giả ra đường, không thấy mất mặt à.”
“Đúng đấy.”
Lý Manh nép sát vào người Lâm Lạc Gia.
Vẻ mặt đầy đắc ý: “Lạc Gia bây giờ đi thực tập rồi, lương tháng cả vạn tệ đấy.”
Tôi nhướng mày, thấy anh trai và chị dâu đã vào hội trường, đang vội đi chào hỏi nên chỉ nói một câu chúc mừng.
Nhưng vừa bước được hai bước đã bị Lý Manh túm lấy cánh tay.
“Cởi cái váy ra ngay.”
Cô ta dùng sức khá mạnh, tôi đi giày cao gót nên bị loạng choạng.
Người hiền cũng có lúc nổi gi/ận, tôi thẳng tay t/át cho cô ta một cái.
Tiếng kêu kinh ngạc vang lên, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía này.
Lý Manh lập tức òa khóc.
“Tớ chỉ có ý tốt nhắc nhở cậu mặc đồ giả thôi, sao cậu lại đá/nh người chứ?”
Vừa nói, mắt cô ta vừa liếc về phía anh trai tôi.
Ánh mắt bỗng sáng lên vài phần.
“Người ta đã có bạn gái chính thức rồi, cậu còn mặt dày làm người thứ ba, tớ cũng là vì tốt cho cậu thôi.”
Giọng cô ta không nhỏ chút nào.
Tôi hơi đ/au đầu, xoa xoa thái dương.
“Thật hay giả, không phải cứ nói suông là được đâu nhỉ? Vừa hay, hóa đơn m/ua hàng của tôi ở đây, có muốn kiểm tra không?”
“Cậu… sao cậu có thể m/ua nổi?”
“Cậu là cái loại ăn mì trộn tương ớt, coi mì gói là bảo bối, sao mà…”
“Cậu coi thường mì gói quá rồi đấy, nó đắc tội gì với cậu à? Ai mà chẳng thèm mì gói, trên tàu cao tốc người ta ăn mì, cậu không nuốt nước miếng à?”
Tôi không nhịn được, đảo mắt một vòng.
“Nói thật, tôi thấy mì gói ngon mà.”
“Tôi thích vị bò dưa chua, tất nhiên, mì cay gà cũng được.”
“Ăn mì gói không có nghĩa là thấp kém hơn người khác đâu.”
“Hơn nữa, nhìn váy của Liễu Quyên kìa, đính kim cương rõ ràng tinh xảo hơn nhiều.”
“Không phải chứ Lý Manh, tay áo cậu bị tưa chỉ rồi kìa? Sợi chỉ lòi cả ra ngoài rồi.”
“…”
Lý Manh mặt c/ắt không còn giọt m/áu, vội quay đầu nhìn sang.
Sắc mặt Lâm Lạc Gia cũng lập tức tệ đi, anh ta chột dạ ôm lấy cô ta, vừa hay che đi phần chỉ thừa ở cổ tay.
“Đó chẳng phải người đàn ông đi cùng cậu lần trước sao? Hai người là tình nhân nhỉ.”
Lý Manh thấy chị dâu tôi đi tới, vội lên tiếng.
Tiếp đó, cô ta vượt qua tôi, nói với chị dâu:
“Chị đừng để ý nhé, bạn học của em chỉ là thích thân mật với đàn ông thôi.”
“Bạn trai chị có lẽ chỉ là một trong vô số gã đàn ông của nó thôi ấy mà?”
Chị dâu ngẩn người, ánh mắt hỏi tôi có chuyện gì.
Tôi nhún vai, chưa kịp mở lời, Lý Manh đã giành nói trước:
“Chị không biết đâu, nhà nó nuôi lợn đấy, chị đừng trách nó, dù sao cũng là loại kiến thức hạn hẹp.”
“Thấy gã đàn ông nào hơi có tiền là muốn lao vào.”
“Sau này chúng em sẽ khuyên nhủ nó nhiều hơn, loại đàn bà trơ trẽn này, nó… á!”
Lý Manh chưa kịp nói hết câu, bên má còn lại đã bị chị dâu tôi t/át một cái.
Cô ta nhìn chị dâu đầy kinh ngạc:
“Tôi cũng là vì tốt cho chị thôi, con gái bây giờ dựa vào tuổi trẻ dáng đẹp, th/ủ đo/ạn bẩn thỉu lắm.”
“Đến lúc đó có mà khóc không kịp…”
Chị dâu nhíu mày nhìn tôi.
“Sinh viên trường em đều ng/u ngốc thế này à?”
Tôi cúi đầu nhìn mũi giày: “Chắc chỉ là vài cá nhân thôi ạ.”
Nói xong tôi khoác tay chị, tựa đầu vào vai chị.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Lý Manh, tôi cười nói:
“Giới thiệu với cậu, đây là chị dâu tôi, còn người đàn ông cậu nhắc đến chính là anh trai tôi.”
“…Cậu… sao có thể? Chẳng phải nhà cậu nuôi lợn sao?”
Biểu cảm trên mặt Lý Manh đã không còn giữ nổi nữa.