Văn Vũ vênh váo chỉ đạo Lê Khải chuyển đồ của cô ta vào, vứt hết những món đồ còn sót lại của tôi ra ngoài, miệng lưỡi chua ngoa:
“Đồ của đứa con gái rẻ rá/ch và mẹ của nó dùng qua, tôi không cần, kẻo sau này ảnh hưởng đến con trai trong bụng tôi!”
“Trong bụng tôi đang mang là con trai nối dõi đấy, ở thì phải ở chỗ tốt nhất, dùng cũng phải dùng thứ tốt nhất, không được để cho đứa con gái rẻ rá/ch kia làm xui xẻo!”
Lê Khải lẽo đẽo theo sau cô ta, cười nói dạ vâng răm rắp.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, lặng lẽ dắt con gái xuống lầu, bắt taxi về nhà ngoại.
Buổi tối, sau khi tắm rửa cho con, tôi dỗ con lên giường nhỏ, kể chuyện như mọi khi để ru bé ngủ.
Tranh Tranh đột nhiên buồn bã nói: “Mẹ ơi, bố như biến thành một người khác vậy, con không cần bố nữa đâu.”
“Con yêu mẹ, bố là người x/ấu, bố không cần con, con cũng không cần bố.”
Tôi ôm ch/ặt lấy thân hình nhỏ bé mềm mại của con: “Mẹ yêu con, mẹ mãi mãi yêu con, mãi mãi sẽ bảo vệ con.”
Con bé ngẩng đầu lên, nước mắt chực trào trong hốc mắt: “Mẹ ơi, Tranh Tranh có phải là đứa con gái rẻ rá/ch thật không? Tại sao ông bà nội, cả bố và cô dì đó đều nói như vậy?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt con, nghiêm túc nói: “Tranh Tranh không phải, con là món quà quý giá nhất mà ông trời dành tặng cho mẹ trong cuộc đời này.”
“Là lỗi của mẹ, mẹ chọn nhầm người, nên mới để con có cơ hội tiếp xúc với những kẻ không tốt này.”
“Nhưng mẹ muốn nói với con, dù có gặp phải người x/ấu cũng đừng tự trách bản thân, điều chúng ta cần làm là tránh xa họ ra, sống tốt cuộc đời của mình, con biết chưa?”
Con bé gật đầu, mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Mọi chuyện lẽ ra đã kết thúc, nhưng không ngờ vẫn có kẻ chủ động tìm đến gây sự.
Văn Vũ dường như đắc ý cực độ vì chiếm được Lê Khải, cứ cách vài ba bữa lại nhắn tin cho tôi để khoe khoang.
Hôm nay là ảnh cô ta và Lê Khải quấn quýt bên nhau.
“Cô cư/ớp được anh Lê Khải của tôi thì đã sao? Cư/ớp được rồi cũng chẳng bền lâu đâu, là của tôi thì cuối cùng vẫn là của tôi thôi.”
Ngày mai là khoe chiếc túi Hermes Birkin mới m/ua, trị giá hơn trăm nghìn tệ.
“Anh Lê Khải có từng m/ua cho cô cái nào chưa? Ngô Vân Hảo, cô đúng là cái loại rẻ rá/ch, anh ấy không phải không m/ua nổi đồ tốt cho cô, mà là thấy cô không xứng, vì người anh ấy yêu chỉ có mình tôi.”
“Anh Lê Khải đã chuẩn bị đổi sang căn nhà mới, sau này để mẹ con tôi ở, còn phải cảm ơn căn nhà bị thế chấp của cô nữa đấy~”
Tôi cười lạnh, nhắn tin trả lời:
“Gh/en tị với cô cái gì, gh/en tị với việc cô nhận được tình yêu của một kẻ sắp ch*t, một thằng vô dụng à?”
Tôi chỉ cảm thấy lạnh lòng.
Trước khi ở bên Lê Khải, tôi là cô công chúa được bố mẹ cưng chiều, trên người chẳng có món đồ nào là rẻ tiền.
Thế nhưng sau khi ở bên Lê Khải, để bù đắp cho anh ta, tôi buộc phải thắt lưng buộc bụng, lương mỗi năm rõ ràng hơn trăm nghìn tệ mà chỉ dám dùng chiếc túi vải rẻ nhất.
Khi sinh Tranh Tranh, tôi nghỉ việc ở nhà chăm con, có lần đi dạo phố cùng cô bạn thân lâu ngày không gặp, tôi để ý một chiếc túi da bò nhỏ, thèm thuồng mãi cuối cùng cũng cắn răng m/ua.
Về nhà lại bị Lê Khải m/ắng cho một trận, từng lời từng chữ như d/ao đ/âm vào tim.
Anh ta nói: “Ngô Vân Hảo, cô không còn là cô bé con nữa, nên biết điều đi chứ?”
“Sữa cho con không cần tiền à? Cả nhà ăn uống sinh hoạt, không cần tiền à?”
“Cô ích kỷ đến thế sao, nhất định phải bỏ mấy nghìn tệ m/ua cái túi rá/ch đó, cô tưởng mình vẫn là cô tiểu thư xinh đẹp, suốt ngày chỉ biết chưng diện à!”
“Ngô Vân Hảo, tôi nói cho cô biết, tôi không nuôi nổi cái loại tiểu thư khuê các như cô đâu, tôi chỉ cần một người vợ hiền thục đức hạnh thôi! Cô mau đi trả cái túi đó đi, thì cuộc sống này mới tiếp tục được!”
Lúc đó, cuối cùng tôi đã khóc lóc đi trả cái túi đó.
Lê Khải thấy tôi trả túi, sắc mặt lập tức dịu lại, lại quỳ xuống trước mặt tôi dỗ dành:
“Vân Hảo, anh làm tất cả đều là vì em, vì gia đình nhỏ của chúng ta thôi. Đừng gi/ận nữa, được không?”
Có lẽ lúc đó tôi quá nhẹ dạ, cuối cùng vẫn nghe theo.
Trong ngôi nhà này, tôi bị những vụn vặt đời thường mài mòn từng chút một, từ một tiểu thư trở thành một người phụ nữ mệt mỏi, vô cảm.
Nhiều lúc tôi cũng hoài nghi tự hỏi, làm vậy có đáng không? Tại sao mình lại để bản thân trở nên như thế này?
Nhưng hễ nghĩ đến việc Lê Khải yêu mình, chúng tôi yêu nhau, có tình yêu là có thể vượt qua mọi khó khăn, tôi lại nuốt hết những cay đắng đó vào trong.
Nhưng đến cuối cùng mới nhìn rõ, tình yêu gì chứ, ngay từ đầu cái anh ta nhắm đến chỉ là điều kiện của tôi.
Chỉ là thấy không còn vơ vét được gì từ tôi, bố mẹ tôi lại kiên quyết không chịu nâng đỡ anh ta, cộng thêm tôi lại sinh con gái, anh ta còn bị chẩn đoán u/ng t/hư, nên cũng chẳng cần phải diễn nữa.
Tuy nhiên, có một điểm tôi khá thắc mắc, Lê Khải là kẻ sắp ch*t, dù có dùng hai triệu tệ từ việc thế chấp căn nhà của tôi để m/ua được một căn nhà, thì lấy đâu ra tiền dư để Văn Vũ sống sung sướng với anh ta?
Còn sinh con cho anh ta nữa?
Lê Khải lấy đâu ra tiền để cung phụng Văn Vũ sống trong nhung lụa?
Tôi thử nhắn cho Văn Vũ một tin.