Trịnh Ngọc mỉm cười, cố giữ vẻ bình thản: “Tư Niên, anh bình tĩnh chút, anh là chủ nhà, phải chú ý phong thái.”
Phó Tư Niên nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, ngồi về vị trí cũ.
Trịnh Ngọc nghiêng đầu hỏi Phó Tư Niên: “Chẳng phải nhà họ Thẩm nói sẽ đến dự hội nghị lần này sao, sao không thấy ai cả?”
Phó Tư Niên có chút lơ đễnh: “Họ là ai chứ, công ty phát được thiệp mời đã là may lắm rồi, đến hay không cũng đã là nể mặt chúng ta lắm rồi.”
Tôi ngồi ở hàng ghế đầu, lặng lẽ nghe họ thì thầm to nhỏ.
Người dẫn chương trình đang giới thiệu các khách mời, Phó Tư Niên nhìn tôi đầy lạnh lùng: “Thanh Lam, nếu cô tự ý xông vào hội nghị, tôi có thể phong sát cô trong ngành này đấy.”
Đang nói dở, người dẫn chương trình hô vang: “Chào mừng đại diện tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Thanh Lam.”
Giây tiếp theo, Phó Tư Niên trợn tròn mắt nhìn tôi, miệng lầm bầm: “Không thể nào, Thẩm thị mà cô cũng vào được sao?”
Trịnh Ngọc đầy vẻ phẫn nộ: “Thanh Lam, tớ biết cậu rất muốn tham gia, nhưng cũng không thể giả mạo người của tập đoàn Thẩm thị được. Nếu phía trên truy c/ứu, chúng ta cũng không gánh nổi trách nhiệm đâu, cậu mau xin lỗi mọi người đi.”
Phó Tư Niên phụ họa: “Với tư cách là ban tổ chức, tôi càng không thể nhìn cô cố tình phạm lỗi.”
Tôi không nhịn được cười khẩy: “Tôi đến đây là đã nể mặt anh rồi.”
Nói đoạn, tôi lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp: “Giới thiệu lại một chút, tôi là Phó tổng của tập đoàn Thẩm thị, Thẩm Thanh Lam.”
Người hiểu chuyện cầm lấy danh thiếp, thốt lên: “Là thật, danh thiếp của Thẩm thị có dấu chống giả chuyên dụng, vị tiểu thư này đúng là người của Thẩm thị.”
Tôi khoanh tay trước ngựk, nhìn họ đầy kh/inh miệt: “Còn một tin nữa, trước đây tôi chưa kịp nói với các người, tôi đã tìm được cha mẹ ruột, hai vị chủ tịch của tập đoàn Thẩm thị.”
Trịnh Ngọc đột nhiên lao lên bịt miệng tôi: “Thanh Lam, không được nói bậy, hai vị chủ tịch Thẩm thị gh/ét nhất là người khác bàn tán về con cái của họ.”
Tôi biết, sau khi mẹ sinh tôi ở b/ệnh viện, tôi đã bị kẻ x/ấu ném vào thùng rác, may nhờ viện trưởng cô nhi viện nhặt được nên mới thoát ch*t.
Người mẹ vừa sinh xong biết tin con mất tích, vì quá đ/au lòng mà nằm viện suốt một tuần mới xuống được giường, ở cữ nửa năm mới hồi phục hoàn toàn.
Từ đó về sau, họ nghiêm cấm người khác nhắc đến chuyện con cái trước mặt mình, mẹ cũng không bao giờ sinh thêm đứa nào nữa.
Đám đông xì xào: “Ai mà chẳng biết Thẩm thị không có người thừa kế, cô từ đâu chui ra vậy.”
“Dám mạo nhận là con gái họ, cô ta không sợ giây tiếp theo sẽ nhận được văn bản pháp lý từ tập đoàn Thẩm thị sao?”
Tôi lười đôi co với họ, sau khi xong việc liền xách túi định rời đi.
Trịnh Ngọc chặn đường tôi, nắm lấy tay tôi: “Thanh Lam, tớ và Tư Niên kết hôn vào tuần tới, cậu sẽ đến chứ?”
“Tớ biết bọn tớ đã làm nhiều điều có lỗi với cậu, nhưng khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời người, tớ vẫn muốn cậu chứng kiến.”
Phó Tư Niên đưa thiệp mời: “Tiểu Ngọc hy vọng cậu làm phù dâu cho cô ấy.”
Tôi vô cảm nhận lấy thiệp: “Dù sao cũng có mấy năm tình cảm, đám cưới tôi sẽ đến, còn làm phù dâu thì thôi.”
Trịnh Ngọc mừng rỡ rơi nước mắt: “Thanh Lam, cảm ơn cậu.”
Tôi nheo mắt: “Đừng vội mừng, hy vọng ngày cưới cậu vẫn còn cười được.”
Trịnh Ngọc lắc đầu: “Thanh Lam, nếu trên đời này chỉ có một người chân thành chúc phúc cho tớ, thì đó chắc chắn là cậu.”
Tôi nhìn màn kịch giả tạo ấy, chỉ thấy buồn nôn.
Trước đây tôi từng mong cô ấy hạnh phúc, nhưng chúng tôi đã chẳng còn là bạn tốt nữa rồi.
Tôi có th/ù tất báo, bất ngờ vẫn còn chờ đợi họ ở phía sau.
Ngày đám cưới, tôi được sắp xếp ngồi ở bàn của người thân cô dâu, cách sân khấu chỉ vài mét.
Tôi nhìn quanh cách bài trí, tôi từng thảo luận với Phó Tư Niên về cách trang trí nếu chúng tôi kết hôn, những đóa hoa tươi, những món quà thú vị, tất cả đều là ý tưởng của tôi ngày trước, nay lại được hiện thực hóa ở đám cưới của người khác.
Khách cùng bàn thấy tôi, vẻ mặt ngạc nhiên, rồi bắt đầu bàn tán với người bên cạnh:
“Tớ nói cho nghe, cô ta là bạn tốt của cô dâu chú rể, cũng là người yêu cũ của chú rể đấy.”
“Mặt dày thật, thế mà cũng dám đến dự.”
“Trước đây cô ta còn muốn trèo cao vào nhà họ Phó, tiếc là người ta chẳng thèm nhìn.”
“Một kẻ hạ đẳng, dù có vào được nhà họ Phó cũng sẽ bị b/ắt n/ạt đến mức tự bò ra thôi.”
Những lời xì xào lọt vào tai tôi, như mưa phùn, rơi trên người chẳng đ/au chẳng ngứa.
Nghi lễ bắt đầu, khoảnh khắc cánh cửa đại sảnh mở ra, ánh đèn đổ dồn về phía Trịnh Ngọc, cô ta mặc chiếc váy cưới mơ ước, trang điểm tinh xảo, khoác tay cha mình bước từng bước về phía Phó Tư Niên.
“Đúng là môn đăng hộ đối, nhìn thuận mắt thật. Thẩm Thanh Lam đến cũng tốt, cho bớt cái vẻ kiêu ngạo đó đi.”
Tôi lặng lẽ nhìn họ tuyên thệ, trao nhẫn, cuối cùng là hôn nhau.
Nửa tháng trước, nếu nhìn thấy cảnh này, có lẽ tôi đã suy sụp gào khóc, nhưng bây giờ tôi chỉ bình thản nhìn, trong lòng không chút gợn sóng.
Trong mắt tôi, Phó Tư Niên từng là bạn đời tâm đầu ý hợp, Trịnh Ngọc từng là người bạn cùng tiến bước, nhưng tôi chọn rút lui. Tình yêu và tình bạn đã biến chất, tôi không biết cách nhặt lại.
Chẳng bao lâu sau, Trịnh Ngọc thay một bộ lễ phục mời rư/ợu, cử chỉ đoan trang bước về phía tôi.