Tim tôi như vừa ngồi trên tàu lượn siêu tốc, từ vực thẳm nghi ngờ Thẩm Dữ, trong nháy mắt lại bị hất văng lên không trung bởi lời nói dối của Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên chưa từng nhắc với tôi chuyện mượn tiền.
“Vãn Vãn, cậu sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì à?” Thẩm Dữ thấy sắc mặt tôi không ổn thì lo lắng, vươn tay muốn nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi như bị điện gi/ật, vội vàng né tránh.
“Đêm đó, cậu có nhân lúc tớ ngủ mà lại gần tớ không?” Tôi trừng mắt nhìn cậu ấy, giọng nói r/un r/ẩy.
Sắc mặt cậu ấy lập tức tái nhợt, như thể vừa bị tôi t/át một cái thật mạnh.
Tôi mở điện thoại ra, chìa bức ảnh chụp lén lúc tôi đang ngủ. Trong ảnh, tấm chăn đắp trên người tôi hoàn toàn không phải của tôi.
Đó là một chiếc chăn len cashmere màu xám, tôi nhận ra nó, là chăn trong xe của Thẩm Dữ.
“Tớ… chỉ là thấy cậu lạnh đến mức run cầm cập, môi cũng trắng bệch ra nên mới đắp chăn cho cậu.” Cậu ấy thừa nhận.
“Còn gì nữa không?”
“Không còn, thật sự không còn gì nữa!”
Cậu ấy vội vàng biện minh, đáy mắt đầy vẻ hoảng lo/ạn.
Nhưng tôi không tin.
Tôi không tin dù chỉ một chữ.
Tôi thu điện thoại lại, không nói thêm với cậu ấy một lời nào nữa.
Chỉ nhìn cậu ấy, bằng ánh mắt nhìn một người lạ.
Người đàn ông đã cùng tôi mặc quần thủng đít, đá/nh nhau vì tôi, chưa từng vắng mặt trong bất kỳ cột mốc quan trọng nào của đời tôi.
Lần đầu tiên tôi nhận ra, mình vốn dĩ chẳng hề quen biết cậu ấy.
Nếu chỉ vào phòng đắp chăn cho tôi, tại sao ban đầu cậu ấy không nói?
Nếu chỉ đơn thuần là đắp chăn, tại sao sáng hôm sau chiếc chăn lại biến mất không dấu vết?
Tôi nhớ rõ ràng hôm trước đã khóa ch/ặt cửa nhà gỗ, vậy cậu ấy đã vào bằng cách nào?
3、
Buổi chiều, tôi đi tìm Lục Từ.
Không hẹn trước, tôi xông thẳng vào phòng khám của anh ta.
Khi thấy tôi, chiếc mặt nạ bình tĩnh chuyên nghiệp trên mặt anh ta xuất hiện một vết nứt trong chốc lát, rồi lập tức trở lại như cũ.
“Lâm Vãn, ngồi đi.”
Anh ta cầm lại báo cáo của tôi, đẩy đẩy gọng kính: “Màng trinh nguyên vẹn nhưng vẫn mang th/ai, tuy cực kỳ hiếm gặp nhưng về mặt y khoa… vẫn có x/ác suất xảy ra.”
“Ý anh là sao?” Tôi nắm ch/ặt tay.
Lục Từ tránh ánh mắt của tôi, bắt đầu nói một tràng thuật ngữ y khoa mà tôi không hiểu, đại ý là những tiếp xúc ngoài không xâm nhập, thụ tinh nhân tạo, v.v., đều có khả năng dẫn đến thụ th/ai mà không làm rá/ch màng trinh.
Tôi loại trừ khả năng thụ tinh nhân tạo đầu tiên, vậy chỉ còn lại những tiếp xúc ngoài không xâm nhập.
“Có thể tiếp xúc ngoài đến mức độ nào?” Tôi tiếp tục truy hỏi.
Ánh mắt vẫn chằm chằm nhìn người đàn ông mặc áo blouse trắng trước mặt.
Lục Từ.
Người tình trong mộng thuở thiếu nữ của tôi, đối tượng cho mọi ảo tưởng viển vông khi tôi còn xuân thì.
Tôi thậm chí từng khám phụ khoa hai lần ở chỗ anh ta, vì ai cũng nói anh ta là nam bác sĩ dịu dàng và kiên nhẫn nhất b/ệnh viện.
Mà lúc này, trong đầu tôi nảy ra một suy nghĩ cực kỳ nực cười, lại mang theo một chút cảm giác giải thoát kỳ quái.
Giá như là anh ta làm thì tốt biết mấy.
Tôi thầm thương anh ta, anh ta khiến tôi mang th/ai, đây quả là một kiểu duyên phận vặn vẹo.
Tuy là tội á/c, là xâm hại.
Nhưng so với việc bị người bạn thanh mai trúc mã tin tưởng nhất xâm hại, dường như… lại dễ chấp nhận hơn một chút?
Tôi suýt bật cười, nhưng khóe miệng vừa nhếch lên, dạ dày lại cuộn lên từng đợt.
Hai luồng cảm xúc cực đoan va chạm trong cơ thể, như muốn x/é toạc tôi ra.
“Hiện tại tâm lý cô không ổn định, sự việc đã xảy ra rồi thì nên bình tĩnh nghĩ cách giải quyết, đừng suy đoán lung tung rồi nghi ngờ những người xung quanh.” Anh ta đột nhiên nhắc nhở tôi.
Câu nói này hoàn toàn chọc gi/ận tôi.
Làm sao anh ta biết tôi đang nghi ngờ những người xung quanh? Anh ta dựa vào đâu mà dùng giọng điệu bề trên đó để dạy dỗ tôi?
“Bác sĩ Lục, ba tháng trước, anh từng khám cho tôi.” Tôi lạnh lùng nhắc nhở.
Anh ta im lặng.
“Đúng, tôi nhớ.” Anh ta thừa nhận, “Cấu trúc cơ thể của cô khá đặc biệt, độ đàn hồi rất tốt, lỗ mở cũng lớn hơn người bình thường một chút. Nhưng đây thuộc về quyền riêng tư cá nhân, với tư cách là bác sĩ, tôi không thể tùy tiện tiết lộ.”
Thế nên, trong tất cả các nghi phạm, chỉ có anh ta là biết chính x/ác cơ thể tôi có điều kiện đặc biệt để “bị tổn thương” này.
“Đêm cắm trại hôm đó, anh ở đâu?”
“Trước đó tôi vẫn ở trong lều, nhưng đến hai giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi cấp c/ứu từ b/ệnh viện nên đã lái xe về thành phố, có ghi chép của trạm thu phí cao tốc làm chứng.” Anh ta nói kín kẽ không một kẽ hở.
Tôi lập tức dùng điện thoại kiểm tra, ghi chép đó là thật.
Nhưng anh ta nhận cuộc gọi lúc hai giờ, thời điểm rời khỏi khu cắm trại lại là hai giờ bốn mươi phút sáng.
Mà bức ảnh ẩn danh chụp cảnh tôi đang ngủ trong album nhóm, thời gian chụp là hai giờ hai mươi chín phút.
“Bốn mươi phút ở giữa đó thì sao?” Tôi hỏi.
Lục Từ không thể giải thích được mình đã làm gì trong bốn mươi phút đó.
“Camera hành trình đâu? Tôi muốn xem.”
“Không may là đêm đó nó bị hỏng, không ghi lại được.”
Tôi bật cười.
Camera của Thẩm Dữ hỏng, camera hành trình của Lục Từ cũng hỏng.
Tất cả những sự trùng hợp, đều bắt đầu bao vây lấy tôi một cách nghẹt thở.
Khi rời khỏi phòng khám, tôi vô tình nghe thấy các y tá ở trạm điều dưỡng thì thầm với nhau.
“Bác sĩ Lục mấy hôm nay bị làm sao thế nhỉ? Cứ kiểm tra b/ệnh án cũ của Lâm Vãn mãi, như bị trúng tà vậy.”
Đêm đó, tôi nhận được một tin nhắn ẩn danh:
“Đừng điều tra Lục Từ nữa, anh ta sẽ h/ủy ho/ại cô đấy.”