Anh ta bị tôi quát đến co rúm người lại, khuôn mặt vốn luôn bình tĩnh dịu dàng giờ đây cũng trở nên kích động.
“Tôi phải nói thế nào đây? Tôi không có bất kỳ bằng chứng nào cả! Tất cả chỉ là suy đoán của tôi, tôi sợ nếu vừa nói ra, người đầu tiên cảnh sát nghi ngờ chính là tôi! Tuy kết quả xét nghiệm ADN cuối cùng chắc chắn sẽ chứng minh sự trong sạch của tôi, nhưng dạo này tôi đang trong kỳ đá/nh giá để lên chức trưởng khoa, không thể để xảy ra bất kỳ điều tiếng gì!”
“Còn cả Ôn Nhiên nữa... đúng rồi, chính cô ấy bảo không sao cả! Hai người chẳng phải là bạn thân sao? Sao cậu không đi hỏi cô ấy?”
Nhìn bộ dạng vội vã đùn đẩy trách nhiệm này của anh ta, dạ dày tôi lại cuộn lên một trận.
“Chát!”
Một tiếng giòn tan vang lên.
Tôi vung tay, dùng hết sức bình sinh t/át anh ta một cái.
Anh ta không né, hứng trọn cái t/át, trên gương mặt trắng trẻo nhanh chóng nổi lên năm dấu ngón tay.
Cái t/át này đã t/át bay ba năm thầm thương tr/ộm nhớ của tôi, cũng đá/nh thức chính bản thân tôi.
Hóa ra “ánh trăng sáng” mà tôi hằng mong nhớ, khi cởi bỏ chiếc áo blouse trắng kia ra, cũng chỉ là một kẻ hèn nhát ích kỷ mà thôi.
Vì chút tiền đồ nhỏ nhoi đó, anh ta có thể trơ mắt nhìn tôi trượt xuống vực thẳm.
9、
Tôi không lập tức đi chất vấn Ôn Nhiên.
Tôi trở về căn nhà thuê chung như mọi khi.
Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi cháo thơm quen thuộc.
Ôn Nhiên mặc tạp dề từ trong bếp bước ra, giống như mọi lần tôi bị ốm hay tăng ca về muộn trong những năm qua, cô ấy thuận tay cầm lấy túi xách của tôi.
“Mệt lắm rồi phải không? Mau lại đây, tao nấu cháo th!t nạc trứng bắc thảo cho mày này.”
Nhìn bóng lưng cô ấy bận rộn trước bàn ăn, dạ dày tôi lạnh buốt từng hồi.
Tôi ngồi xuống, cố tình dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Cảnh sát nói, mọi bằng chứng đều hướng về Giang Tự... Căn nhà này Giang Tự từng đến rồi, tao không định ở nữa, chuẩn bị chuyển sang nhà Thẩm Dữ ở một thời gian.”
“Choang!”
Chiếc bát trong tay Ôn Nhiên rơi xuống đất vỡ tan tành.
Phản ứng đầu tiên của cô ấy không phải là lo lắng cho sự an toàn của tôi, cũng chẳng phải tức gi/ận vì tội á/c của Giang Tự.
Mà là ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tôi, hỏi: “Lâm Vãn, đến bây giờ mày vẫn còn tin đàn ông sao?”
“Ít nhất Thẩm Dữ không lừa tao.”
“Đàn ông ai cũng như nhau cả thôi!” Cảm xúc của Ôn Nhiên đột nhiên bùng n/ổ, giọng nói trở nên sắc nhọn.
“Mày tưởng Thẩm Dữ là thứ tốt đẹp gì à?”
“Đêm cắm trại hôm đó, sau khi đưa chăn cho mày, hắn ta đã nhân lúc mày ngủ mà lén hôn mày! Nếu không phải tao tình cờ bắt gặp và đuổi hắn đi, tao không biết hắn sẽ làm gì tiếp theo! Dựa vào danh nghĩa bạn bè mà lại có những suy nghĩ gh/ê t/ởm như vậy với mày!”
“Thẩm Dữ, Lục Từ, Giang Tự, một đứa cũng không tha, chỉ cần có cơ hội, bọn chúng đều sẽ làm hại mày!”
Tôi không để ý đến lời kích bác của cô ấy, vì tình cảm của Thẩm Dữ dành cho tôi, tôi vốn đã biết từ lâu.
Nhưng tôi không muốn đáp lại, vì tôi luôn cảm thấy, tình bạn còn lâu dài và đáng quý hơn tình yêu.
Cho nên hai đứa cứ luôn ngầm hiểu với nhau như vậy.
Làm bạn “khác giới” tốt nhất của nhau.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào mắt cô ấy: “Còn Lục Từ thì sao? Anh ta cũng vậy à?”
“Anh ta nói với tao, đêm đó anh ta thấy Giang Tự lén lút đi về phía phòng tao, anh ta định tiến lên kiểm tra nhưng bị mày ngăn cản. Nếu không phải do sự dẫn dắt sai lệch của mày, có lẽ anh ta đã ngăn chặn được chuyện đó xảy ra rồi.”
“Anh ta á?”
Ôn Nhiên bật ra một tiếng cười khẩy ngắn ngủi, như đang chế giễu sự ngây thơ của tôi.
“Vị bác sĩ Lục mà mày coi như báu vật ấy, quả thật biết “giữ mình” quá nhỉ! Với chỉ số IQ của anh ta, chỉ cần để tâm đến mày một chút, nếu thật sự thấy bất thường, làm sao có thể chỉ vì vài câu nói của tao mà bỏ qua việc x/ác nhận chứ? Bây giờ lại còn đùn đẩy trách nhiệm cho tao à?”
“Vãn Vãn, mày biết không? Sau này tao mới biết, b/ệnh nhân cấp c/ứu đêm đó của b/ệnh viện, thực ra đều là những người được cấp trên của b/ệnh viện dặn dò đặc biệt phải chăm sóc.”
“Giữa mày và sự nghiệp của anh ta, anh ta đã chọn một cách dứt khoát thật đấy.”
Từng câu từng chữ của cô ấy như những chiếc kim tẩm đ/ộc, cắm chuẩn x/ác vào nơi đ/au nhất trong lòng tôi.
Tôi hít sâu một hơi, nén lại vị tanh ngọt trong cổ họng, tiếp tục hỏi:
“Đêm đó, tại sao mày lại hai lần ngăn cản Lục Từ đến nhà gỗ?”
“Nếu nói mày vì yêu Giang Tự mà muốn gỡ tội cho cậu ta, vậy tại sao mày lại kể chuyện căn phòng tối cho tao nghe? Ôn Nhiên, tao thậm chí không phân biệt được tình yêu mày dành cho cậu ta là thật hay giả.”
Ôn Nhiên đột nhiên tỏ vẻ vô tội, sám hối nói:
“Vãn Vãn, tất cả những gì tao làm đều dựa trên phán đoán chủ quan của bối cảnh lúc đó. Tao cũng rất hối h/ận, hối h/ận vì không phát hiện ra sự bất thường của Giang Tự sớm hơn...”
“Tao thấy Giang Tự rời đi, tưởng cậu ta đi vệ sinh nên đã nói cái “suy nghĩ” của tao cho Lục Từ. Tao thậm chí còn vì nghe tiếng sấm mà tốt bụng qua nhà gỗ xem mày, nhưng tao chẳng thấy có gì bất thường cả...”
“Vãn Vãn, tao thật sự quá ng/u ngốc... nếu tao phát hiện Giang Tự có vấn đề sớm hơn, thì mọi chuyện có lẽ đã không xảy ra...”
10、
Cô ấy bắt đầu nức nở.
Nức nở đến mức tôi suýt chút nữa đã tin.
Tôi lấy chiếc bình giữ nhiệt màu hồng trong túi ra, đặt lên bàn ăn.
“Còn cái này thì sao?”
Sắc mặt Ôn Nhiên cuối cùng cũng thay đổi.
“Mày luôn bảo tao bị suy nhược th/ần ki/nh, khó ngủ, đêm cắm trại đó còn đặc biệt pha cho tao một ly sữa nóng, đúng không?”
Giọng tôi rất nhẹ, nhưng đủ để cô ấy nghe rõ từng chữ một.