Trận đấu giao hữu lần này có tổng cộng sáu đội, chúng tôi từ vị trí thứ sáu tụt hậu ban đầu, chậm rãi chèo lên thứ năm, thứ tư…
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đã đuổi kịp đội của gã đàn ông đầu đinh ở làn đua bên cạnh.
Thấy chúng tôi áp sát, gã gầm lên bắt đồng đội phải gắng sức hơn nữa.
Họ thực sự đã dốc hết sức bình sinh, thân thuyền lao mạnh về phía trước, nhưng thứ bộc phát lực đó không kéo dài được bao lâu.
Còn chúng tôi, càng chèo càng thấy nhẹ nhàng, càng chèo càng nhanh.
Mỗi lần vung mái chèo như thể truyền sức mạnh cho nhau, thân thuyền lướt êm ru trên mặt nước.
Dần dần, tiếng thở dốc và tiếng hô hào hỗn lo/ạn của họ bị chúng tôi bỏ lại phía sau.
Nhờ thể lực vượt xa họ, chúng tôi bám sát nút đội dẫn đầu.
Màn hình bình luận phát đi/ên rồi.
【Vãi thật, các người là đi c/ứu Khuất Nguyên đấy à?! Có cần phải nhanh thế không!】
【Haha ha ha cười ch*t tôi rồi, mấy kẻ thiếu lịch sự vừa nãy đã chèo không nổi nữa rồi, các người về nhà đi, Khuất Nguyên chỉ cần biết trong lòng các người không có ông ấy là được rồi.】
【Không phải chứ, các người thua là phải quỳ từ đường thật à? Sao mà liều thế!】
Khoảnh khắc lao qua vạch đích, tất cả chúng tôi đều mệt đến mức buông mái chèo, thở hổ/n h/ển.
Thẩm Thiên Diệp quay đầu lại, mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn cười ngây ngô: “Chị, chúng ta thắng rồi! Chúng ta thật sự rất giỏi!”
Kết thúc chương trình, không ai ngờ rằng tôi lại trở thành người hưởng lợi lớn nhất.
Chúng tôi trở lại trường quay, người dẫn chương trình cầm thẻ ghi chú, nụ cười trên mặt chân thành hơn trước gấp trăm lần.
Khi anh ta công bố kết quả cuối cùng, tôi có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt của tất cả mọi người tại hiện trường đã dịu lại rất nhiều.
Trên màn hình bình luận, ngoài những lời chúc mừng chúng tôi giành giải nhì, còn có một câu hỏi nhận được rất nhiều lượt thích.
【Thực ra tôi hơi tò mò, Thẩm Thiên Y rõ ràng là một người rất tốt, tại sao không chọn con đường dễ dàng hơn? Bị mọi người hiểu lầm chắc chắn cũng không dễ chịu gì, tại sao không chịu diễn một chút để khiến nhân duyên của mình tốt hơn?】
Người dẫn chương trình rõ ràng cũng thấy câu hỏi này, nhân tiện ném vấn đề đó cho tôi.
Tôi nhìn vào ống kính, bật cười.
“Vì tính cách của tôi vốn dĩ là như vậy mà.” Tôi trả lời một cách thản nhiên.
“Đây là sự nghiệp tôi yêu thích, tôi chỉ muốn đối xử với nó bằng tâm thái bình thường, không định đeo mặt nạ để diễn cả đời.”
“Hơn nữa, tôi cũng không có nghĩa vụ phải hoàn hảo vì ai cả.”
“Nếu những người phụ nữ trên màn ảnh đều bị ép buộc phải tạo ra hình tượng hoàn hảo tiêu chuẩn theo ý nghĩa thế tục, thì mọi người sẽ nghĩ rằng, phụ nữ xuất sắc đều phải như thế.”
“Như vậy, môi trường sống của phụ nữ trong thực tế sẽ gặp phải nhiều áp bức hơn.”
“Giống như hôm nay, chúng tôi dù sao cũng là người của công chúng, thế mà họ còn dám đối xử thiếu lịch sự với chúng tôi như vậy, có thể tưởng tượng được họ sẽ khắt khe với những người phụ nữ bình thường trong cuộc sống thường ngày như thế nào.”
“Chẳng phải các người cũng nói, cảm thấy may mắn vì có người như tôi ở đây sao? Nếu không, hôm nay mấy người chúng tôi chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt thôi.”
Giọng điệu của tôi bình thản nhưng kiên định.
“Sự tồn tại của tôi chính là để nói cho tất cả mọi người biết, những người phụ nữ có tính cách như tôi cũng được phép tồn tại.”
“Được phép bước vào giới giải trí, được phép đứng ở đây một cách quang minh chính đại, được phép làm bất cứ điều gì chúng tôi muốn.”
Lời vừa dứt, Chu Tĩnh bên cạnh không nhịn được nữa, xúc động ôm chầm lấy tôi, giọng nghẹn ngào: “Chị! Đây cũng là lý do ban đầu em muốn đi theo con đường này!”
Tôi bị cô ấy ôm đến lảo đảo, bất lực vỗ vỗ lưng cô ấy: “Được rồi được rồi, em cũng làm rất tốt.”
“Hôm nay chị nấu ăn, cho phép em gọi thêm một món.”
Màn hình bình luận kinh ngạc tột độ.
【??? Các người thực sự định mở tiệc riêng à? Cái này có thể livestream cho chúng tôi xem không!】
Lúc này, Diệp Tư Kỳ vốn im lặng từ nãy đến giờ cũng bước tới, gương mặt mang theo nụ cười nhạt: “Thực ra, tôi và anh trai ngoài ăn cơm hộp ra, còn có lựa chọn khác.”
“Đó là khi đóng phim chung với chị Thiên Y, tôi sẽ hỏi trước thực đơn của chị ấy, sau đó chị ấy sẽ làm thêm phần cơm của chúng tôi rồi cùng mang đến.”
Đến đây, màn hình bình luận hoàn toàn bùng n/ổ.
【!!!!!!】
【Vãi thật! Hôm nay tôi đã thấy cái gì thế này! Hóa ra mối qu/an h/ệ riêng tư của các người tốt như vậy sao?】
【C/ứu mạng, hôm nay tôi xem chương trình này đúng rồi, cảm giác nhận thức về giới giải trí của tôi bị lật đổ hoàn toàn, hóa ra sự dịu dàng của chị đại chảnh chọe đều giấu trong hộp cơm!】
【Vậy nên những tin đồn trước đây nói Thẩm Thiên Y ở đoàn phim mắc b/ệnh ngôi sao, không ăn cơm cùng người khác, sự thật là cô ấy đang mở tiệc riêng??】
Nhìn màn hình bình luận mất kiểm soát, tôi hơi khó chịu hắng giọng, cố gắng kéo chủ đề trở lại.
“Chuyện nào ra chuyện đó.”
Tôi nghiêm mặt, khôi phục lại chế độ mặt lạnh quen thuộc nhất với mọi người.
“Lần tới gặp chuyện không vừa ý, tôi vẫn sẽ như cũ thôi.”
Tất cả mọi người tại hiện trường đều bật cười, màn hình bình luận cũng tràn ngập tiếng cười.
【Được được được, chỉ thích cái “như cũ” này của chị thôi!】
【Chúng tôi sau này cũng sẽ cho phép mọi phiên bản của chị xuất hiện trước mặt chúng tôi.”
--Toàn văn hoàn--