"Loại ổ súc vật này, tôi không muốn ở thêm một phút nào nữa. Nhà là tài sản trước hôn nhân của tôi, xe là của tôi, chó là của tôi. Còn anh, ra đi với hai bàn tay trắng."
Trương Khải không màng đến đ/au đớn, mở bừng mắt.
"Ly hôn? Mơ đi!"
Anh ta lộ vẻ hung dữ, vươn tay định chộp lấy tôi.
"Lâm Uyển, đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Giờ nhà đang xảy ra chuyện lớn thế này, cô lại đòi đi? Tôi nói cho cô biết, trừ khi tôi ch*t, bằng không cả đời này cô vẫn là m/a của nhà họ Trương!"
Anh ta tưởng tôi vẫn là người đàn bà nhu nhược dễ b/ắt n/ạt như kiếp trước.
Đáng tiếc, anh ta lầm rồi.
"Không ly hôn đúng không?"
Tôi lùi lại một bước, né tránh bàn tay của anh ta.
"Được, vậy chúng ta nói chuyện khác."
Tôi lấy điện thoại ra, mở một bức ảnh.
Đó là tờ giấy tôi tìm thấy trong chiếc túi bị n/ổ tung của Lưu Thúy khi dọn dẹp đống đổ nát hôm đó.
Vì nó kẹp trong ngăn ví da nên may mắn không bị h/ủy ho/ại.
Đó là một bản hợp đồng bảo hiểm.
Bên m/ua bảo hiểm: Lưu Thúy.
Người được bảo hiểm: Trương Nhị Bảo.
Người thụ hưởng: Trương Khải.
Số tiền bảo hiểm: Ba triệu tệ.
"Trương Khải, anh có thể giải thích cho tôi không?"
Tôi lắc lắc điện thoại, nhìn khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy của Trương Khải.
"Tại sao chị dâu m/ua bảo hiểm t/ai n/ạn cho đứa con thứ hai, người thụ hưởng lại là anh - chú của nó?"
"Hơn nữa, ngày hiệu lực lại ngay trước đêm giao thừa một ngày."
Đôi môi Trương Khải bắt đầu r/un r/ẩy, đôi chân cũng run cầm cập.
"Cái này... cái này là nhầm lẫn..."
"Nhầm lẫn?" Tôi cười lạnh, "Vậy tôi cho anh xem một thứ hay ho nữa."
Tôi lấy ra một tài liệu khác.
Đó là bản giám định tôi vừa lấy từ b/ệnh viện.
Tôi đã thu thập mẫu m/áu của Nhị Bảo tại hiện trường và lấy tóc từ chiếc d/ao cạo râu của Trương Khải để làm xét nghiệm DNA khẩn cấp.
"X/ác suất qu/an h/ệ huyết thống 99,99%."
Tôi ném bản báo cáo vào mặt anh ta.
"Trương Khải, anh giấu kỹ thật đấy. Tôi cứ thắc mắc sao anh lại đối xử với đứa con thứ hai của chị dâu còn thân thiết hơn cả cháu ruột, hóa ra đó là giống nòi của anh!"
"Anh và chị dâu tư thông, sinh ra con riêng. Sau đó m/ua bảo hiểm giá trị cao, đặt đứa trẻ cạnh chuồng chó để tạo ra t/ai n/ạn trục lợi bảo hiểm?"
"Kế hoạch ban đầu của các người là gì? Để cái thằng nhóc Trương Tráng kia đi n/ổ chó, tiện thể gây thương tích cho đứa trẻ?"
"Hay là các người tự tay làm, rồi đổ tội cho con chó?"
"Kết quả không ngờ tới là thằng ng/u Trương Tráng kia lại cầm quả lựu đạn n/ổ tung, c/ắt đ/ứt đường làm giàu của các người!"
"Đây gọi là 'tr/ộm gà không được còn mất nắm gạo', 'xôi hỏng bỏng không' đúng không?"
Trương Khải hoàn toàn mềm nhũn dưới đất, nhìn bản báo cáo, ánh mắt trống rỗng.
Xong rồi, tiêu đời hết rồi.
L/ừa đ/ảo bảo hiểm, ngoại tình, cộng thêm gián tiếp dẫn đến cái ch*t của đứa trẻ.
Từng chuyện từng chuyện một, đủ để anh ta ngồi tù mọt gông.
Tin tức này, tôi nói ngay trước mặt Trương Cường vừa mới được thả ra.
Trương Cường vốn đã ở bên bờ vực sụp đổ vì con ch*t, vợ đi/ên.
Giờ biết được mình bị cắm sừng bao nhiêu năm nay.
Nuôi con cho người khác.
Mà người đó lại chính là em trai ruột của mình!
Hơn nữa cặp đôi cẩu nam nữ này còn hợp mưu gi*t ch*t con trai mình để lấy tiền!
Trương Cường hoàn toàn bùng n/ổ.
"Trương Khải!! Tao gi*t mày!!"
Trương Cường lao vào bếp, vớ lấy con d/ao ch/ặt xươ/ng, lao ra như một con bò tót phát đi/ên.
"Anh! Anh nghe em giải thích!"
Trương Khải sợ đến mức tè ra quần, bò lăn bò càng chạy ra ngoài.
"Giải thích cái con khỉ!"
Trương Cường ch/ém một nhát vào khung cửa, gỗ vụn bay tung tóe.
Hai người đuổi đá/nh nhau trong sân.
Thằng nhóc Trương Tráng ng/u ngốc kia, thấy người lớn đá/nh nhau còn vỗ tay reo hò.
"đá/nh ch*t nó đi! đá/nh ch*t nó đi!"
Trương Khải bị dồn vào đường cùng, tiện tay chộp lấy Trương Tráng chắn trước người.
"Anh! Nhìn cho kỹ! Đây là con trai anh! Đây là con ruột của anh!"
Trương Cường lúc này đã đỏ ngầu mắt, không thể nào dừng d/ao.
Nhưng anh ta vẫn theo bản năng mà chệch tay một chút.
Sống d/ao đ/ập mạnh vào gáy của Trương Tráng.
"Bộp!"
Trương Tráng không kịp kêu một tiếng, đổ gục xuống.
Đầu đ/ập trúng vào tảng đ/á cảnh quan sắc nhọn trong sân.
M/áu tươi lập tức nhuộm đỏ mặt đất.
Trương Cường sững sờ, Trương Khải cũng sững sờ.
Ngay lúc này, tiếng còi cảnh sát lại vang lên.
Tôi đã báo cảnh sát từ sớm.
Cảnh sát ập vào, đ/è toàn bộ gia đình vặn vẹo này xuống đất.
Trương Tráng được đưa đi cấp c/ứu.
Giữ được mạng.
Nhưng tổn thương thân n/ão, trở thành kẻ ngốc vĩnh viễn.
Chỉ biết chảy nước dãi, đến chữ "n/ổ chó" cũng không nói nổi nữa.
Trương Khải và Lưu Thúy đã đi/ên lo/ạn, vì bị nghi ngờ tội l/ừa đ/ảo bảo hiểm và gi*t người, chính thức bị bắt giữ.
Trương Cường vì tội cố ý gây thương tích cũng đã vào tù.
Bà nội bị đột quỵ liệt giường, nằm đó đại tiểu tiện không kiểm soát, không ai chăm sóc.
Cái gia đình này, cuối cùng cũng đoàn tụ rồi.
...
Một năm sau.
Xuân về hoa nở.
Tôi dắt Hắc Báo đi dạo trong công viên.
Hắc Báo tuy đã già nhưng tinh thần rất tốt, lông đen bóng mượt, chạy nhảy vẫn oai phong lẫm liệt.
Nó có đệm mềm riêng trong nhà mới, còn có đồ ăn vặt ăn không hết.
Tôi ngồi trên ghế dài, nhìn tin tức trên điện thoại.
Tiêu đề là một tin xã hội:
《Nhà cũ tại một ngôi làng trong thành phố bốc ch/áy lúc nửa đêm, một gia đình ba người không may tử nạn》.
Tin tức nói rằng, nguyên nhân là do trẻ em bị thiểu năng trong nhà nghịch lửa, làm bén lửa vào đồ đạc.
Người già liệt giường không thể thoát thân.