Nếu như lần này cô chủ nhiệm chịu dừng tay, có lẽ tôi sẽ không bao giờ phát hiện ra sự thật, thậm chí sẽ luôn tôn trọng, kính yêu và coi cô là người thầy tốt nhất của mình!

“Cô cũng đâu muốn thế, làm chuyện này cô làm gì có áp lực nhỏ đâu?”

Cô chủ nhiệm với đôi mắt đỏ ngầu không kìm được mà gào lên: “Nhưng số tiền họ đưa quá lớn!”

“Chỉ cần giúp một thí sinh đỗ nguyện vọng một là cô có hai mươi vạn! Đỗ 211 là năm mươi vạn! Đỗ 985 là một triệu!”

“Sự cám dỗ như vậy, căn bản chẳng ai có thể cưỡng lại được!”

“Hơn nữa năm nay, Lưu Na sắp thi đại học rồi.”

Cô chủ nhiệm cười lạnh: “Em có biết bố của Lưu Na làm nghề gì không?”

“Em tiêu đời rồi, Lộ Nhiên.”

Nói xong câu đó, cô chủ nhiệm im bặt, lặng lẽ để cảnh sát dẫn đi.

Cho dù tôi có gặng hỏi thế nào, cô cũng không nói thêm một lời nào nữa.

Kết quả thi đại học của tất cả học sinh trong lớp chúng tôi đều bị hủy bỏ, kết quả thi của khóa trước và khóa trước nữa cũng đang được điều tra. Nếu việc gian lận là thật, tất cả bọn họ đều sẽ bị đuổi học!

Tôi mang hành lý về quê. Ở quê mỗi ngày chỉ có một chuyến xe buýt. Mãi đến chập tối, tôi mới về đến nhà. Chỉ vừa xuống xe, tôi đã cảm thấy một luồng hơi lạnh sau lưng. Theo bản năng, tôi lăn người trên đất, một con d/ao sượt qua tai tôi.

Tim tôi đ/ập thình thịch, gào lên c/ứu mạng. Một người đàn ông đeo khẩu trang cầm con d/ao phay dài nửa mét ch/ém tới. Tôi nhắm ch/ặt mắt, tưởng rằng mình thực sự sắp ch*t.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng gọi tên mình. Mở mắt ra, tôi thấy kẻ sát nhân đã bị bố tôi dùng đ/á đ/ập cho ngất xỉu. Chú hai tôi lao tới t/át hắn mười mấy cái.

“Đồ s/úc si/nh, mày định làm gì sinh viên của nhà tao hả?!”

Mẹ xót xa đỡ tôi dậy, hỏi tôi có sao không. Hốc mắt tôi nóng lên, bỗng muốn khóc.

Cả làng áp giải kẻ sát nhân đến đồn cảnh sát, lúc này hắn mới khai thật. Hắn là người do tổng giám đốc Lưu phái đến, chính là bố của Lưu Na. Công ty của ông ta chuyên nghiên c/ứu thiết bị gian lận, lần này bị tôi vạch trần, công ty bị điều tra nên ông ta mới thẹn quá hóa gi/ận mà trả th/ù tôi. May mắn là gia đình đã c/ứu tôi.

Với sự giúp đỡ của cả nhà, tôi vào học tại một trường cấp ba công lập, nhặt lại con chữ. Năm sau thi đại học, tôi phát huy tốt và đỗ vào Đại học Bắc Kinh. Còn những người bạn cùng lớp năm xưa, không một ai thoát khỏi án đuổi học!

Dân làng mở tiệc mừng cho tôi, thành phố trao tiền thưởng. Tôi đi làm gia sư, một giờ có thể ki/ếm được bằng cả tuần sinh hoạt phí trước đây. Tôi hiểu sâu sắc rằng, đó chính là sức mạnh của tri thức.

Nhưng khi nhìn thấy một cuốn sổ bìa đen khác, trong đầu tôi không kìm được lại hiện lên cuốn đề tủ của cô chủ nhiệm. Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu rõ bí mật trong đó, tôi quyết định đến thăm cô chủ nhiệm.

Cô chủ nhiệm vẫn đang thụ án trong tù, gương mặt cô bình thản hơn nhiều. Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Bây giờ mọi chuyện đã an bài, cô có thể nói cho con biết trong cuốn đề tủ rốt cuộc có gì rồi chứ?”

Cô chủ nhiệm nhìn tôi chằm chằm rồi thở dài.

“Cô biết ngay em sẽ hỏi câu này, nói cho em biết cũng chẳng sao.”

“Đó thực sự không phải là cuốn đề tủ đơn giản, cô đã tẩm ether vào đó.”

“Mở ra hít phải, rất dễ rơi vào trạng thái hôn mê.”

“Chúng ta tranh thủ lúc đó để thay thế phụ kiện và pin nano cho kính của em, giúp nó có thể gian lận bình thường trong kỳ thi đại học.”

Nhưng tôi vẫn không hiểu.

“Nhưng năm thứ ba, con căn bản chưa từng mở cuốn đề tủ cô đưa!”

Cô chủ nhiệm mỉm cười nói: “Em nghĩ cô ngốc đến mức ba năm liên tiếp đều tẩm ether vào cuốn đề tủ sao?”

“Cô biết rõ em là người nh.ạy cả.m, sẽ nảy sinh nghi ngờ, nên năm thứ ba cô chỉ đưa một cuốn đề tủ bình thường.”

Thảo nào cuốn đề tủ nhặt từ thùng rác chẳng kiểm tra ra được gì! Cô chủ nhiệm quả là một con cáo già, độ xảo quyệt mà tôi không thể nào bì kịp. Cô biết dù có đưa hay không thì tôi cũng sẽ nghi ngờ, nên dứt khoát đưa một cuốn bình thường.

“Ether của năm thứ ba cô tẩm vào những cuốn sách em thường đọc, nên em mới hay vừa đọc vừa ngủ gật, cứ tưởng do mình chăm chỉ, thực ra là do th/uốc.”

Nỗi nghi hoặc cuối cùng trong lòng tôi cũng được giải tỏa. Tôi đứng dậy, lấy tờ giấy báo trúng tuyển Đại học Bắc Kinh ra.

“Con hiểu rồi, vẫn phải cảm ơn sự chăm sóc của cô trong năm năm qua, con đã đỗ Đại học Bắc Kinh rồi.”

“Còn một chuyện nữa, con gái cô bị đuổi học rồi, cô biết chứ? Số tiền cô thu được cũng bị tịch thu sung công quỹ, không biết cô bé nghèo khó ấy liệu có trở thành kẻ "ăn cháo đ/á bát" như cô từng nói không nhỉ?”

Cô chủ nhiệm đột nhiên kích động, c/ăm h/ận nói: “Thì đã sao! Em dù có đỗ Đại học Bắc Kinh cũng không thay đổi được giai cấp của em đâu, hãy nhìn những bạn học trước đây của em xem, có ai bị ảnh hưởng gì không!”

Đúng vậy, sau khi bị đuổi học họ vẫn có gia đình chống lưng, người thì đi du học, người thì thừa kế gia sản. Dường như chẳng có gì thay đổi.

Nhưng tôi hiểu, mọi thứ đã thay đổi rồi!

Ít nhất là cuộc đời tôi đã thay đổi!

Tôi đứng dậy nói: “Cô sai rồi, chỉ cần con trở nên tốt hơn là được, chỉ cần vô số học sinh nghèo khó nhìn thấy con thay đổi vận mệnh là được!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm