Chu Thần Lễ đang ngồi thẳng người lại tựa lưng vào ghế.
Ngay sau đó, anh ta phủi phủi lớp bụi không tồn tại trên áo, cúi đầu cười lạnh.
Dưới sự ra hiệu của đạo diễn, nữ khách mời kia tiếp tục hỏi:
“Vậy cô hãy miêu tả tính cách của người đó đi.”
Tôi nhìn về phía Chu Thần Lễ.
Phía sau anh ta treo một bức ảnh các chiến sĩ đang trấn giữ biên cương.
Thật tuyệt vời!
Mọi người nhìn theo hướng mắt của tôi, lộ ra vẻ hiểu ý.
Giây tiếp theo, họ nghe tôi chậm rãi nói:
“Kiên cường.”
Chu Thần Lễ cười khẩy, giơ tay vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán.
Máy quay quét qua anh ta, rồi lại quét qua tôi.
Nữ khách mời bĩu môi, nói bằng giọng mỉa mai:
“Cô Lâm biết cách miêu tả người khác thật đấy, cũng đúng, có thể đạt được thành tựu lớn như vậy, quả thật tính cách phải đủ kiên cường. Còn gì nữa không?”
“Có trách nhiệm, có gánh vác, có lý tưởng và niềm tin, là người có thể bám rễ vào vị trí bình thường, lấy tinh thần cống hiến làm trách nhiệm của bản thân...”
【Không phải chứ, sao cảm giác nói nghe không đúng lắm nhỉ, đây là đang nói về Ảnh đế sao?】
【Sao lại không phải? Ảnh đế nếu không có trách nhiệm, không có gánh vác thì sao có thể chống đỡ công ty quản lý của anh ấy? Nếu anh ấy không có niềm tin thì sao có thể đóng phim tốt được?】
【Nhưng “lấy tinh thần cống hiến làm trách nhiệm” là ý gì chứ, Ảnh đế đã cống hiến cái gì?】
【Cống hiến cho vai diễn rồi.】
【Chuẩn không cần chỉnh.】
Những người có mặt tại đó cũng vỡ lẽ ra và mỉm cười.
Chu Thần Lễ dùng tay chống cằm, giọng nói ẩn chứa ý cười:
“Cũng không tốt đến mức như cô nói đâu.”
Tôi nghe những lời đó, lập tức nổi cáu.
Tranh luận đến cùng với anh ta: “Ảnh đế Chu, anh có ý gì đây?”
“Lúc anh nói về mẫu người lý tưởng, tôi đâu có công kích anh, tại sao anh lại nói người trong lòng tôi không tốt như vậy?”
【Giả vờ cái gì chứ, đây là yêu không được nên tìm lại thể diện sao?】
【Chắc chắn là do Ảnh đế nói mẫu người lý tưởng không phải là cô ta, nên cô ta cố tình tạo sự chú ý trước mặt Chu Ảnh đế.】
Chu Thần Lễ lạnh lùng lướt nhìn tôi, giọng điệu cố ý giữ khoảng cách:
“Tôi chỉ nói sự thật thôi, vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.”
Nữ khách mời bên cạnh nghe vậy, nịnh nọt tiếp lời:
“Khiêm tốn cái gì chứ, người ta thường nói ‘trong mắt kẻ si tình có Tây Thi’, huống hồ đây là sự thật, anh chính là người tốt nhất, không ai thay thế được.”
Câu này làm tôi nghe mà ngẩn cả người.
“Việc này thì có liên quan gì đến Chu Ảnh đế đâu? Những chiến sĩ đó tuyệt đối không thể gia nhập giới giải trí được.”
“Chi… chiến sĩ?”
Tôi gật đầu mạnh, chỉ tay vào bức ảnh phía xa.
“Mọi người nhìn xem, những chiến sĩ đang trấn giữ biên cương kia ngày qua ngày giữ vững niềm tin trong lòng, vì chúng ta mà kiên trì bảo vệ biên giới Tổ quốc, họ mới là người tôi ngưỡng m/ộ nhất, là người xứng đáng được đặt trong lòng nhất.”
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều im lặng.
Chu Thần Lễ với vẻ mặt khó chịu đưa tay sờ mũi, khi lên tiếng đầy vẻ châm chọc:
“Lâm Hỷ Hỷ, cô đừng tưởng nói như vậy là có thể khiến người không thích cô thay đổi ý định.”
Tôi trực tiếp đảo mắt kh/inh bỉ.
Tôi đang nói về tình cảm cao đẹp, anh ta nói cái quái gì vậy?
Sau sự ngượng ngùng ngắn ngủi, đạo diễn ra hiệu cho một nam khách mời khác đặt câu hỏi.
Lần này mục tiêu của anh ta rất rõ ràng, trực tiếp hướng ánh nhìn về phía tôi.
“Xin hỏi cô Lâm, có điều gì mà cô không màng đến giới hạn để bảo vệ và thiên vị không?”
【Việc này còn phải hỏi sao, chắc chắn là Ảnh đế của chúng ta rồi.】
【Lâm Hỷ Hỷ sẽ không định giữ vẻ cao giá để trả lời câu hỏi này đấy chứ, nếu còn giữ vẻ đó thì Ảnh đế chưa chắc đã thèm để ý đến cô ta đâu.】
【Cô ta là kẻ lụy tình, vừa nãy có thể là đang gi/ận, lần này chưa chắc đã còn gi/ận tiếp.】
Lần này không đợi tôi trả lời, Chu Thần Lễ đã nói trước một bước:
“Thực ra câu hỏi này tôi cũng muốn trả lời một chút.”
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía anh ta.
Nữ khách mời còn lộ ánh mắt hình trái tim, không chớp mắt chờ đợi câu tiếp theo của anh ta.
Chu Thần Lễ nhìn tôi một cái, rồi mỉm cười đáp:
“Trước đây đã từng có người hỏi tôi câu này, câu trả lời lúc đó của tôi là trong lòng tôi đúng là có một người khiến tôi thiên vị, chỉ là vì vướng bận thân phận nên tôi không thể thể hiện ra ngoài.”
“Nhưng nếu có ai b/ắt n/ạt cô ấy, tôi sẽ vô điều kiện đứng ra bảo vệ cô ấy.”
Các nữ khách mời đều ồ lên kinh ngạc.
Có người hỏi:
“Chu Ảnh đế, người anh nói có đang ở hiện trường không?”
Chu Thần Lễ lại nhìn tôi, mỉm cười không trả lời.
Câu nói này đầy tính dẫn dắt.
Nữ khách mời nhìn theo ánh mắt của anh ta hướng về phía tôi, ai nấy đều cau mày.
Các nam khách mời cũng cười đầy ẩn ý.
Đến lượt tôi trả lời, Chu Thần Lễ lại một lần nữa tựa lưng vào ghế.
Ngón tay gõ gõ lên thành ghế.
Bộ dạng như nắm chắc phần thắng.
Lúc này điện thoại tôi rung lên, là tin nhắn từ quản lý gửi tới:
“Chu Thần Lễ rõ ràng đang muốn gợi ý cô, cô cứ thuận theo anh ta mà nói, thể hiện sự chấp niệm của mình với công chúng.”
Chấp niệm?
Mắt tôi sáng lên.
Chu Thần Lễ thấy tôi cười mỉa mai, liền dời ánh mắt đi nơi khác.
Những người khác nhìn bộ dạng của tôi, lần lượt che miệng quay đầu sang một bên, vai run lên bần bật.
Cư dân mạng:
【Cô ta sẽ không nghĩ người mà Chu Ảnh đế nói là mình đấy chứ?】
【Việc này còn phải hỏi, tôi cá một triệu, lát nữa cô ta chắc chắn sẽ nói người quan tâm nhất là Chu Ảnh đế, và việc quan tâm nhất cũng liên quan đến Chu Ảnh đế.】
【Mẹ ơi, người phụ nữ này thật không biết x/ấu hổ, định tỏ tình với anh trai tôi trước mặt mọi người đây mà.】
Trước khi trả lời, tôi ngồi thẳng người dậy.