Thế là, ta nhìn thấy một thiếu nữ chân trần hoảng hốt chạy từ hậu viện tới, trong mắt chứa đầy đại dương lo âu.
Ta bỗng chốc trở về ngày đông năm ấy.
Đó cũng là một ngày tuyết rơi, gió lạnh buốt thấu xươ/ng, hoa tuyết đ/âm xuyên cành cây, ta sau khi bị phụ hoàng quất roj, bị ph/ạt quỳ trước điện Kiến Chương, mẫu thân cũng chân trần chạy tới như vậy, mỗi bước chân giẫm trên nền tuyết đều như một cái t/át giáng mạnh vào mặt, chế giễu sự bất lực của ta, trong khi ta chỉ là lỡ ăn một miếng bánh của nhị đệ mà thôi.
Trận tuyết ấy, gi*t sạch không chừa một ai.
Mà giờ đây,
Ta nhận ra bóng hình mẫu thân trên người nàng.
Vì thế, ta gi*t kẻ lo/ạn thần tặc tử, mang A Nô về hoàng thành.
Cho dù, chờ đợi ta là một cuộc tan xươ/ng nát th!t, ta cũng muốn cùng nàng đồng sàng đồng tịch.
Ta không hối h/ận, vì ta vẫn mãi là ta như thế.
Kết cục này, xứng đáng với trái tim biết rõ không thể mà vẫn cứ làm của ta năm nào.
Điều duy nhất ta hối tiếc, là không sở hữu nàng sớm hơn.
Thế nào là vĩnh viễn?
Vĩnh viễn chính là sau này, Tư Mã Vĩ x/ác th!t hóa bùn, Ngọc Nô tan hình mất dạng, chẳng bao giờ trùng phùng.
Thế nhưng sử sách chỉ ghi lại một nét bút kinh hồng, hậu thế bàn tán thế nào là ch*t dưới lưỡi d/ao hồng phấn hương chi?
“Thiếp, chỉ vì quân an.”
Tất cả lại bắt đầu từ câu nói ấy.
Hoàn.