Nàng ta thậm chí chẳng thèm liếc nhìn ta một cái.
Bởi vì điều nàng ta muốn chính là thế này.
Ai nấy đều sẽ ghi nhớ: Thẩm Chỉ là người thiện lương, còn Thẩm Hanh là một muội muội m/áu lạnh, thấy ch*t không c/ứu, trơ mắt nhìn nhà mình đ/ứt lương mà chẳng hé răng nửa lời.
Tri huyện thở dài:
“Chuyện này bản huyện sẽ tra cho rõ. Việc cấp bách là phát lương. Nhà họ Thẩm nhận gấp đôi, đây là ân điển của triều đình.”
Lương thực bắt đầu được chuyển vào nhà họ Thẩm.
Một bao, hai bao, ba bao…
Người trong tộc đói đến mức đứng không vững, nhưng từng kẻ đều mắt xanh lè nhìn chằm chằm vào những bao lương kia, chỉ h/ận không thể lao vào.
Mẫu thân là người lao lên đầu tiên, ôm ch/ặt lấy một bao lương không buông.
Thẩm Chỉ vẫn quỳ dưới đất, khóc đến r/un r/ẩy cả người.
Nhưng vị trí nàng ta quỳ thật khéo.
Đối diện với tri huyện, đối diện với những xe lương,
Đối diện với tất cả mọi người.
Nàng ta khóc lóc nói:
“Đại nhân, dân nữ không dám nhận thưởng. Dân nữ có tội, số lương này nên ưu tiên cho nạn dân trước…”
Tổ mẫu sốt ruột:
“Chỉ nhi! Con nói nhăng nói cuội gì thế!”
“Tổ mẫu, con thực sự không xứng…”
Giọng Thẩm Chỉ đ/ứt quãng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể ngất đi.
Tri huyện lại đỡ nàng ta dậy:
“Thẩm cô nương, bản huyện đã nói rồi, chuyện của cha cô không liên quan đến cô.”
“Phần thưởng của triều đình là vì cô đã mở kho phát lương, nếu cô không nhận, chẳng phải là làm triều đình khó xử sao?”
Thẩm Chỉ ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn tri huyện, do dự rất lâu, cuối cùng “miễn cưỡng” gật đầu:
“Vậy… dân nữ… xin nhận lấy cho hổ thẹn…”
Khi đứng dậy, cơ thể nàng ta chao đảo, người bên cạnh vội vàng đỡ lấy.
Một màn kịch thật hay.
Từ lúc quỳ xuống đến khi đứng lên, từng câu từng chữ, từng cử chỉ đều chuẩn x/ác vô cùng.
Không nhận thì tỏ ra giả tạo; nhận rồi thì tỏ ra tham lam.
Vì vậy nàng ta buộc phải “từ chối” một chút, đợi đến khi tri huyện nói ra câu “làm triều đình khó xử”, nàng ta mới có thể “buộc lòng” chấp nhận.
Đúng lúc này, một sai nha chạy đến bên cạnh tri huyện, đưa cho ông ta một phong thư.
Tri huyện xem xong, sắc mặt thay đổi.
“Phong thư này là ai gửi?”
Ta bước ra.
“Là ta.”
8、
Cả hiện trường im phăng phắc.
Tiếng khóc của Thẩm Chỉ dừng lại.
Nàng ta quay đầu nhìn ta, trong mắt thoáng qua vẻ hoảng lo/ạn.
“Nửa tháng trước, ta đã bỏ một phong thư vào hòm thông báo trước cửa nha môn.”
“Nói rằng nhà họ Thẩm đã phát sạch kho lương, nạn dân sắp bạo động, thỉnh cầu triều đình hỏa tốc vận chuyển lương thực.”
Ta nhìn tri huyện, từng câu từng chữ nói.
“Cho nên lương của triều đình mới đến sớm như vậy.”
Tri huyện nhìn chằm chằm vào ta:
“Sao ngươi lại làm vậy?”
“Bởi vì ta không muốn nạn dân ch*t đói,” ta nói, “Nhưng ta cũng không muốn người nhà họ Thẩm dùng chuyện này để tranh công.”
Sắc mặt Thẩm Chỉ trắng bệch trong giây lát.
Sau đó nước mắt nàng ta lại rơi xuống, còn dữ dội hơn trước.
“Muội muội…” Nàng ta bước về phía ta, đưa tay định nắm lấy ta, “Sao muội không nói sớm?”
“Muội làm chuyện lớn như vậy, sao không nói cho chúng ta biết? Một mình muội gánh vác, khổ sở biết bao…”
Lời này nói ra thật quá khéo.
Không phải là “sao muội không báo quan sớm”, mà là “sao muội không nói cho chúng ta biết”.
Cứ như thể nàng ta đang quan tâm ta, chứ không phải đang bận tâm vì phong thư đó đã cư/ớp mất ánh hào quang của nàng ta.
Ta nhìn bàn tay nàng ta, không đón nhận.
“Tỷ tỷ, tỷ mở kho phát lương, không phải vì c/ứu người, mà là vì tấm biển đó.”
“Tỷ khóc, tỷ quỳ, tỷ đòi c/ắt th!t, đều là để người ta tán tụng tỷ là “nữ Bồ T/át”.”
“Bây giờ cha đã ch*t, tỷ còn muốn nhận phần thưởng này sao?”
Nước mắt Thẩm Chỉ rơi như hạt chuỗi đ/ứt dây, giọng nói r/un r/ẩy:
“Muội muội… sao muội có thể nói ta như vậy… những việc ta làm, việc nào chẳng phải vì c/ứu người?”
“Muội nhất định phải trước mặt đại nhân mà dẫm đạp ta xuống bùn sao?”
Nàng ta khóc thật oan ức, thật bất lực, như thể ta mới là kẻ á/c nhân.
Tri huyện nhíu mày, dường như cảm thấy ta quá đáng.
Nhưng ta vẫn còn lời chưa nói hết.
“Đại nhân,” ta quay sang tri huyện, “Ta còn một việc muốn bẩm báo.”
“Nói đi.”
“Tỷ tỷ ta mở kho phát lương, quyên hết lương thực trong nhà, dẫn đến cả tộc đ/ứt bữa nửa tháng.”
“Cha ta vì thế mà bị nạn dân vây đá/nh đến ch*t. Mà trong thời gian đ/ứt bữa, nàng ta không hề “mỗi ngày chỉ uống một bát cháo” như lời nàng ta nói.”
“Ta tận mắt thấy nàng ta nửa đêm lén ăn bánh ngọt cất giấu trong phòng.”
Sắc mặt Thẩm Chỉ thay đổi tức thì.
“Nàng nói dối! Ta không có!”
“Nàng không có? Vậy được,” ta nhìn thẳng vào mắt nàng ta, “Nàng có dám để người vào phòng nàng lục soát không?”
“Trong ngăn bí mật ở bàn trang điểm của nàng, chắc vẫn còn nửa miếng bánh phù dung chưa ăn hết.”
Cơ thể Thẩm Chỉ cứng đờ.
Khoảnh khắc đó, tất cả mọi người đều nhìn thấy biểu cảm của nàng ta—không phải oan ức, không phải gi/ận dữ, mà là sợ hãi.
Tổ mẫu sững sờ:
“Chỉ nhi… con…”
Mẫu thân cũng quay đầu nhìn nàng ta, ánh mắt từ nghi ngờ chuyển thành chấn động.
Tri huyện sầm mặt:
“Nười đâu, vào phòng Thẩm cô nương lục soát.”
Thẩm Chỉ muốn ngăn cản, nhưng đã muộn.
Hai sai nha đi vào, chưa đầy một nén nhang, đã bưng một chiếc khay đi ra.
Trên khay là nửa miếng bánh phù dung và vài miếng bánh tô.
Cả hiện trường xôn xao.
“Đây… đây sao có thể…”
Tổ mẫu lùi lại hai bước, suýt ngã quỵ.
Mẫu thân gào lên: