Phụ thân trầm mặt: "Thôi được, con cứ nặn bùn đi."

Phụ thân ngẫm nghĩ một hồi rồi hỏi: "Ngày mai con định nặn gì?"

Ta thành thật đáp: "Con muốn nặn rùa."

Phụ thân: "..."

Người lảo đảo lùi lại hai bước, nhìn ánh mắt ta như đang nhìn kẻ tội đồ bị tru di cửu tộc, r/un r/ẩy chỉ tay vào ta hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Đổi! Đổi cho ta cái khác!"

Ta lại nói nặn mèo nặn chó cũng được, phụ thân suýt chút nữa tức ngất đi, cưỡ/ng ch/ế yêu cầu ta phải nặn một con rồng.

Ta suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Lúc này phụ thân mới phất tay áo, tức gi/ận đùng đùng bỏ đi.

Nguyễn thị đứng bên cạnh nãy giờ vẫn luôn trốn trong góc vì sợ bị ta liên lụy, lúc này thấy phụ thân đi rồi mới tiến lại gần an ủi: "Phụ thân con cũng vì nhất thời nóng lòng mới nói con vài câu, con đừng để bụng làm gì."

Ta gật đầu: "Mẫu thân thật tốt."

Nguyễn thị dịu giọng: "Ta thấy nặn rùa cũng hay mà, con muốn nặn gì thì nặn, mẫu thân đều ủng hộ con."

Ta càng thêm cảm động: "Mẫu thân, vẫn là người đối xử với con tốt nhất."

Nguyễn thị âu yếm xoa đầu ta: "Trong lòng ta, con sớm đã là con gái ruột th!t của ta rồi."

Ngay lúc ấy, mấy dòng bình luận đột ngột lướt qua: 【Đúng là đ/ộc á/c tột cùng! Hại ch*t mẹ ruột người ta rồi, quay đầu lại còn nói được những lời không biết x/ấu hổ thế này.】

【Thật muốn xông vào x/é nát cái bộ mặt đó của bà ta!】

【Nữ chính đừng để bà ta lừa gạt đấy nhé!】

Ta thản nhiên dời mắt khỏi những dòng bình luận này, tiếp tục giả vờ làm một đứa trẻ ngoan ngoãn.

Đến đêm trước ngày tuyển tú, Ôn Nhã bưng vài con cua lông đến tìm ta.

Ôn Nhã biết ta bị dị ứng cua lông, nên mỗi khi đến mùa cua, phủ có cua mới về là nó lại chạy đến trước mặt ta khoe khoang, ăn cua một cách ngon lành ngay trước mắt ta.

Còn ta thì chỉ biết nuốt nước miếng đứng nhìn.

Hôm nay Ôn Nhã lại bắt đầu màn kịch của mình, còn ta thì vơ lấy cái khay trên bàn, chẳng nói chẳng rằng, tay bóc vỏ cua, miệng ăn ngấu nghiến phần gạch cua bên trong.

Ôn Nhã sững người vài giây rồi không tin nổi nói: "Ngươi đi/ên rồi sao? Ngày mai là tuyển tú, ngươi không muốn sống nữa à--"

Ta cười tà mị với nó: "Vài con cua cỏn con, làm gì được ta!"

Ôn Nhã không nói gì nữa, nhìn ta như nhìn một kẻ ngốc.

Chớp mắt một cái, ta đã ăn sạch sành sanh mấy con cua, đến cả càng cua cũng mút sạch không còn chút th!t.

Ôn Nhã liếc nhìn ta hết lần này đến lần khác, thăm dò hỏi: "A tỷ, tỷ bây giờ cảm thấy thế nào rồi?"

Ta õng ẹo đáp: "Ngươi yên tâm, dù ta có dị ứng thì mặt ta vẫn đẹp hơn ngươi."

Mặt Ôn Nhã lập tức đen lại một khúc.

Ta tiếp tục nói: "Ta tuy dị ứng với cua, nhưng thỉnh thoảng ăn một chút cũng chẳng sao. Đến ngày mai tuyển tú, thánh thượng nhất định sẽ chọn ta làm tú nữ, dù sao thì ta cũng xinh đẹp mà."

Mặt Ôn Nhã càng đen hơn, nó phẫn nộ nhìn ta, trong ánh mắt tràn đầy gh/en gh/ét.

Ta giả vờ như không thấy, sau khi ăn xong liền kéo nó cùng thay nam trang ra phố dạo chơi.

Lúc này chưa đến giờ Tuất, đêm kinh thành đã bắt đầu náo nhiệt, khắp nơi đều là tiếng tiểu thương rao hàng, lồng đèn hai bên đường cũng đã thắp nến, khiến con phố rực rỡ trong đêm.

Ta vô cảm liếc nhìn những dòng bình luận trên đầu, cố ý dẫn Ôn Nhã đi về phía Tú Xuân phường.

【Cảnh báo cao độ! Cảnh báo cao độ!】

【Nữ chính mau đến Tú Xuân phường!!】

Những dòng bình luận trên đầu liên tục nhắc ta đến Tú Xuân phường, hơn nữa số lượng bình luận đột ngột tăng lên rất nhiều, tất cả đều đang chạy chữ "Cảnh báo cao độ".

Ban đầu ta không hiểu đây là ý gì, sau này thời gian dài rồi ta mới phát hiện, mỗi khi có chuyện xảy ra là bốn chữ này lại đồng loạt tràn màn hình.

Ôn Nhã bất mãn nói: "A tỷ, ngày mai là ngày tuyển tú rồi, hôm nay chúng ta nên ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, sao có thể tùy tiện lộ diện khắp nơi?"

Ta ôm lấy cánh tay nó: "Tiệm Tô Ký đối diện Tú Xuân phường có món ô mai chua ngọt lắm, đi m/ua một ít để dành ăn."

Ôn Nhã nuốt nước miếng, không nói gì nữa.

Mà ta càng đến gần Tú Xuân phường, bình luận "Cảnh báo cao độ" càng nhiều, khiến ta suýt chút nữa không nhìn rõ đường đi.

Đợi đến cửa, Ôn Nhã đi thẳng đến tiệm Tô Ký m/ua ô mai, ta ngẩng đầu nhìn tấm biển hiệu khổng lồ của Tú Xuân phường rồi bước thẳng vào trong.

Nhưng ta bị thị vệ trước cửa chặn lại, thị vệ mặt mày đầy vẻ thiếu kiên nhẫn nói hôm nay Tú Xuân phường đã được một vị phú thương từ Tây Bắc bao trọn, bảo ta hôm khác hãy đến.

Phú thương ư?

Ta nhìn màn hình bình luận dày đặc, đột nhiên nảy ra hứng thú, bèn lấy từ trong ngựk ra một tờ ngân phiếu mệnh giá lớn đưa cho hắn.

Nào ngờ tên thị vệ lại sắt đ/á từ chối ta, ta lấy bất biến ứng vạn biến, lại móc từ trong đế giày ra ba tờ ngân phiếu mệnh giá lớn nữa đưa cho hắn, lần này tên thị vệ lập tức trở nên niềm nở, dẫn ta đi lối đi dành cho nhân viên vào trong Tú Xuân phường.

Trong nhã gian lớn nhất ở tầng hai Tú Xuân phường, vô số mỹ nhân đang vây quanh vị thiếu niên tuấn mỹ lạnh lùng ở chính giữa, rư/ợu ngon, cảnh tượng thật d/âm mĩ.

Ngay giây phút này, màn hình bình luận tràn ngập--

【Cung nghênh Thái tử điện hạ - chân mệnh thiên tử!】

【Cung nghênh Thái tử điện hạ - chân mệnh thiên tử!】

【Cung nghênh Thái tử điện hạ - chân mệnh thiên tử!】

【...】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tặng lại chén rượu nồng

Chương 6
Kiếp trước, đích tỷ lừa ta dâng rượu ấm tình cho tỷ phu. Tỷ phu uống xong, chẳng nói chẳng rằng quăng ta lên sập, cưỡng ép nhiều lần. Việc xong, hắn bóp cằm ta cười lạnh: 'Dựa vào gương mặt này mà tâm cơ quyến rũ tỷ phu, ngươi sao lại hạ tiện đến thế?' Đích tỷ cũng khóc lóc ủy khuất: 'Sự đã rồi, thế tử hãy nể mặt ta, ban cho Âm Âm một danh phận.' Thế là ta thành thiếp thất của tỷ phu. Từ đó về sau, đêm đêm trên sập đều là sự nhục mạ của hắn: 'Ngày trước không màng liêm sỉ bò lên giường tỷ phu, nay sao lại không chịu nổi?' 'Nếu không phải ngươi dùng nhan sắc mê hoặc lòng người, dù có uống rượu, ta sao có thể sai lầm?' Sống lại một đời, đích tỷ lại đưa bầu rượu ấy vào tay ta: 'Âm Âm, thay tỷ chạy một chuyến!' Ta nhận lấy, ra cửa rẽ phải, đối mặt gặp ngay một mụ bà. Ta nhét bầu rượu vào lòng mụ, cười bảo: 'Phiền ma ma, đem dâng cho thế tử gia!'
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0