Ta ngơ ngác nhìn thiếu niên ngồi chính giữa, ai cũng biết thánh thượng chỉ có hai vị công chúa, lấy đâu ra thái tử điện hạ chứ?!

Bình luận quá nhiều, che lấp hết mọi hình ảnh, trước mắt ta chẳng nhìn rõ thứ gì, chỉ có thể ngốc nghếch đứng ch/ôn chân tại chỗ.

Cho đến khi làn sóng bình luận rút đi, ta bàng hoàng nhận ra toàn bộ người trong phòng đều đang nhìn mình.

Ta gi/ật mình, lúc này mới phát hiện bản thân đã vô tri vô giác đi đến tận phía trước, đứng thẳng tắp như khúc gỗ mục.

Đám oanh oanh yến yến đều che khăn cười nhạo, ngay cả thiếu niên tà khí ở chính giữa cũng đang cầm chén rư/ợu, lạnh lùng quan sát.

Ta vừa định lên tiếng thì nghe thấy giọng nói lạnh lẽo vô cùng của thiếu niên: "Con mèo con chó ở đâu ra thế này, ném hắn ra ngoài đi."

Thiếu niên trông rất đẹp, dáng người cao ráo, mày mắt lạnh lùng, ngũ quan toát ra tia tà khí. Dù ta không hiểu vì sao hắn lại là thái tử điện hạ, nhưng ta hiểu ý nghĩa của từ "cặp đôi chính thức".

Hắn là nam chính, là CP của ta!

Những dòng bình luận ngập trời này chính là khí thế của nam chính!

Ta nheo mắt nhìn hắn, cười tươi như hoa nói: "Dù có muốn ném, ta cũng muốn chính tay ngươi ném."

Ánh mắt thiếu niên nhìn ta thoáng chốc lộ thêm tia chán gh/ét: "Người đâu--"

Ta không thèm nghe, tiến thẳng về phía hắn, rồi lao vào lòng hắn!

Đám mỹ nhân bên cạnh đều phát ra tiếng xuýt xoa, đồng loạt hít một hơi lạnh.

Ta đưa tay khẽ nâng cái cằm như ngọc của thiếu niên lên, nheo mắt nhìn hắn cười: "Mỹ nhân, để gia cưng chiều ngươi cho tốt."

Thiếu niên nhìn ta bằng ánh mắt âm hiểm, kình lực trong lòng bàn tay đã bắt đầu phát tác.

Ta áp sát vào lòng hắn, dùng giọng chỉ hai chúng ta nghe thấy nói: "Phối hợp với ta, bằng không ta sẽ nói hết bí mật của ngươi ra ngoài."

"Đến lúc đó, tất cả cùng ch*t."

Đồng tử thiếu niên chấn động, nhưng chưởng phong trong tay cuối cùng cũng tan biến, hắn mặc kệ ta lả lơi ôm lấy hắn.

Ta nhìn gương mặt hắn, càng nhìn càng thấy hài lòng, không hổ là cặp đôi chính thức, nhan sắc chẳng kém cạnh gì dung nhan tuyệt thế của ta.

Ta tự tay bóc nho đút hắn ăn, xong xuôi còn bắt hắn mút nước nho trên ngón tay ta.

Ánh mắt hắn nhìn ta như muốn gi*t người, nhưng cuối cùng hắn vẫn nhẫn nhịn không phát tác.

Đám mỹ nhân xung quanh đều ngẩn ngơ, không hiểu sao thiếu niên đang yên đang lành lại đột nhiên đoạn tụ!

Ta lại ghé vào tai hắn nói: "Đưa ta đến Hoàng Hạc Đài."

Thiếu niên nhíu mày ch/ặt lại, ánh mắt âm hiểm vô cùng: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"

Thiếu niên chất vấn ta: "Ngươi rốt cuộc là ai?"

Ta cười rạng rỡ với hắn: "Đưa ta đến Hoàng Hạc Đài, rồi ngươi sẽ sớm biết thôi."

Lời vừa dứt, thiếu niên đã lập tức ôm lấy eo ta, bay vút ra ngoài cửa sổ.

Cơn gió đêm lạnh lẽo ùa tới, thổi bay vạt áo của ta và hắn, quấn quýt đan xen giữa không trung.

Ta đưa tay trong bóng tối tháo cây trâm cài tóc, giây tiếp theo, búi tóc buông xuống, mái tóc dài xõa tung, ta khôi phục thân phận nữ nhi.

Đêm tĩnh lặng, dưới ánh trăng, thiếu niên nghiêng đầu nhìn ta, giờ khắc này, trong đáy mắt thoáng qua vẻ kinh diễm.

Ta cười rạng rỡ với hắn: "Ta tên Ôn Nhu, ngươi tên gì?"

Thiếu niên tên Thẩm Sơ Trì, là một phú thương từ Gia Dục Quan đến kinh thành, gia đình chuyên buôn b/án lạc đà và cừu.

Khi hắn tự báo tên mình, hắn đã mang ta bay lên Hoàng Hạc Đài.

Hoàng Hạc Đài là điểm check-in nổi tiếng ở thượng kinh, có rất nhiều nam nữ đến đây hẹn hò, có người còn thuê họa sĩ ghi lại kỷ niệm.

Ta bảo Thẩm Sơ Trì đưa ta bay lên điểm cao nhất của Hoàng Hạc Đài, tạo ra tư thế m/ập mờ.

Đám người tại hiện trường liên tục chỉ trỏ, bàn tán về đích trưởng nữ phủ Ôn gia, đệ nhất mỹ nhân thượng kinh, rõ ràng sắp tham gia tuyển tú mà lại công khai phóng túng với nam tử khác như vậy, hành sự thật lăng nhăng.

Thẩm Sơ Trì nhìn ta bằng ánh mắt sâu thẳm: "Nói, rốt cuộc ngươi biết những gì!"

Trong đáy mắt hắn cuộn trào sát khí đang nhẫn nhịn.

Ta thản nhiên đáp: "Ôm ta, rồi hôn ta. Chỉ cần ngươi làm theo, ta sẽ nói cho ngươi biết."

Thẩm Sơ Trì cười lạnh, đưa tay nắm lấy cằm ta, rồi đặt lên môi ta một nụ hôn.

Tiếng bàn tán của đám đông xung quanh lập tức trở nên sôi nổi hơn:

"Trời ạ! Họ lại dám giữa thanh thiên bạch nhật--"

"Nam tử đó là thân phận gì? Sao lại bạo dạn như thế?"

"Ta biết, hắn tên Thẩm Sơ Trì! Phú thương mới đến thượng kinh ba tháng trước!"

"Ngày ngày lêu lổng ở chốn thanh lâu, đúng là một kẻ lãng tử không hơn không kém!"

"Nghe nói trong phủ hắn có mười tám tiểu thiếp..."

Tiếng bàn tán nổi lên, ánh mắt đám nữ tử tại hiện trường nhìn ta đều lộ vẻ thương hại và hả hê.

Ta bị kẻ lãng tử hoang đường như vậy kh/inh bạc, danh tiết coi như không còn.

Thế nhưng những lời đàm tiếu này chẳng hề ảnh hưởng đến ta.

Giờ khắc này, dưới ánh trăng sáng, ta chỉ còn cảm nhận được sự mềm mại trên bờ môi, không ngừng khuếch đại trong đáy lòng.

Đôi mắt dài hẹp của Thẩm Sơ Trì cũng nhìn ta, hàn khí trong đáy mắt tan biến, ẩn hiện sự mềm mại dịu dàng.

Ta nhắm mắt lại.

Thẩm Sơ Trì dần sâu nụ hôn.

Bầu không khí rất tuyệt, tất nhiên, nếu không có những dòng bình luận "đẩy thuyền ch*t mất" ngập trời thì còn tuyệt hơn nữa...

Chẳng biết đã qua bao lâu, Thẩm Sơ Trì mới chịu buông ta ra.

Hắn không truy hỏi thêm, mà trực tiếp ôm lấy eo ta, bay người rời khỏi Hoàng Hạc Đài.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tặng lại chén rượu nồng

Chương 6
Kiếp trước, đích tỷ lừa ta dâng rượu ấm tình cho tỷ phu. Tỷ phu uống xong, chẳng nói chẳng rằng quăng ta lên sập, cưỡng ép nhiều lần. Việc xong, hắn bóp cằm ta cười lạnh: 'Dựa vào gương mặt này mà tâm cơ quyến rũ tỷ phu, ngươi sao lại hạ tiện đến thế?' Đích tỷ cũng khóc lóc ủy khuất: 'Sự đã rồi, thế tử hãy nể mặt ta, ban cho Âm Âm một danh phận.' Thế là ta thành thiếp thất của tỷ phu. Từ đó về sau, đêm đêm trên sập đều là sự nhục mạ của hắn: 'Ngày trước không màng liêm sỉ bò lên giường tỷ phu, nay sao lại không chịu nổi?' 'Nếu không phải ngươi dùng nhan sắc mê hoặc lòng người, dù có uống rượu, ta sao có thể sai lầm?' Sống lại một đời, đích tỷ lại đưa bầu rượu ấy vào tay ta: 'Âm Âm, thay tỷ chạy một chuyến!' Ta nhận lấy, ra cửa rẽ phải, đối mặt gặp ngay một mụ bà. Ta nhét bầu rượu vào lòng mụ, cười bảo: 'Phiền ma ma, đem dâng cho thế tử gia!'
Cổ trang
Cung Đấu
Trọng Sinh
0