Trong chớp mắt, một vết thương m/áu me đầm đìa, lạnh lẽo đ/áng s/ợ đã rạ/ch ngang bên mặt ta.
M/áu tươi từng giọt từng giọt chảy xuống, lộ ra sắc đỏ chói mắt đầy yêu mị.
Khi rơi xuống đất, tựa như đóa hàn mai đang độ nở rộ.
Công chúa nhìn cảnh tượng diễm lệ đầy mặt đất ấy, cuối cùng cũng mỉm cười.
Sau khi từ ngoài cung trở về, công chúa vô cùng vui vẻ.
Đôi má nàng ta ửng hồng, không ngớt lời khen ngợi Thẩm tướng quân dũng mãnh vô song.
Từ đó trở đi, suốt hơn một tháng ròng, ngày nào công chúa cũng chạy ra ngoài cung.
Đôi lúc còn không trở về ngủ.
Đêm đến khi Cung Chính Ty đến kiểm tra, ta đều tìm lý do giúp nàng ta che đậy, không để Cung Chính Ty phát hiện ra sự bất thường.
Công chúa khen ta làm tốt lắm.
Ta thành kính quỳ xuống tạ ơn: "Đa tạ công chúa, nô tỳ phân ưu cho công chúa là điều nên làm."
Nàng ta rất hài lòng.
Số lần không trở về ngủ cũng ngày một nhiều thêm.
Vài tháng sau, khi đang dùng bữa, nàng ta bỗng nôn mửa không dứt.
Lão thái y trong Thái Y Viện đến bắt mạch, nói rằng vấn đề không lớn, chỉ là do thời tiết oi bức dẫn đến chán ăn.
Ông ta kê đơn th/uốc tiêu thực rồi tạ ơn rời cung.
Ta với tư cách là đại cung nữ bên cạnh công chúa, liền bước ra tiễn khách.
Trong con hẻm dài hẹp của Phượng Yên Cung, lão thái y thấy xung quanh không có người, liền dừng bước trước tiên.
Ta theo đó lấy ra một xấp ngân phiếu lớn cùng bằng chứng tham ô mà ông ta lo sợ, hai tay dâng lên.
Lão thái y đón lấy, cuối cùng cũng trút được gánh nặng trong lòng.
Ông ta lau mồ hôi lạnh trên trán rồi nói:
"Những gì cô nương cần, lão thần đều đã làm cả rồi, tháng sau lão thần sẽ cáo lão hồi hương, mong cô nương giơ cao đá/nh khẽ."
Ta gật đầu cúi người: "Vất vả cho thái y rồi, số ngân phiếu này ta đưa cho ngài, ta không còn phần thứ hai đâu, thái y cứ yên tâm."
Tiễn thái y xong, ta như thường lệ lủi thủi bước quay trở về.
Chỉ là con hẻm dài dằng dặc này, đi sao mà gian nan quá.
Đêm khuya.
Ta viết một bức mật thư gửi ra ngoài cung.
Bên ngoài biết tin công chúa mang th/ai, tất sẽ dựa theo kế hoạch của ta mà từng bước triển khai bố trí tiếp theo.
Tất cả mọi thứ, cuối cùng cũng sắp trở nên đặc sắc rồi.
Lại qua vài tháng nữa.
"Sao dạo này bản cung lại b/éo lên nhiều thế này?"
Công chúa cuối cùng cũng phát hiện ra sự bất thường của bản thân.
Thực ra mấy tháng nay không phải là không có cung nữ phát hiện ra.
Nhưng công chúa hoàng gia mang th/ai khi chưa xuất giá, việc này hệ trọng vô cùng.
Công chúa lại là kẻ ngang ngược, chẳng ai dám nhiều lời.
Sau khi công chúa mời thái y mới đến bắt mạch, nàng ta mới biết mình đã mang th/ai hơn bảy tháng.
Nàng ta h/oảng s/ợ.
Một khi bê bối mang th/ai trước khi cưới truyền ra ngoài, nàng ta không những phải trở thành trò cười cho cả kinh thành, mà còn trở thành nỗi nhục của hoàng gia.
Hoàng đế vì để giữ gìn thể diện hoàng gia, việc đày nàng ta đến vùng biên viễn hòa thân là điều rất dễ xảy ra.
Công chúa nổi trận lôi đình, bắt thái y bí mật ph/á th/ai.
Thái y sợ đến mức quỳ rạp xuống đất: "Tuyệt đối không được đâu công chúa, vài tháng trước còn được, nay cái th/ai đã quá lớn, tùy tiện ph/á th/ai sẽ nguy hiểm đến tính mạng của công chúa!"
"Đồ phế vật, trước kia bản cung cảm thấy khó ở trong người, tại sao lão thái y bắt mạch lại không phát hiện ra mang th/ai?"
Tất cả mọi người đều quỳ trên mặt đất, mặc cho nàng ta đ/ập phá đồ đạc.
Nhưng nàng ta đã không còn tìm thấy lão thái y kia nữa.
Bụng công chúa mỗi lúc một lớn.
Nàng ta vài lần khóc lóc ỉ ôi ra ngoài cung, nhưng đều thất vọng quay về.
Phía triều đình, vẫn không có tin tức tướng quân cầu hoàng thượng ban hôn truyền đến.
Thậm chí Thẩm tướng quân ngày càng xuất q/uỷ nhập thần, đối với nàng ta càng lúc càng lạnh nhạt, còn công khai vui vẻ bên những nữ nhân khác.
Công chúa nổi gi/ận.
Chiếc roj quất mạnh vào người ta:
"Tiện nhân, đều tại ngươi!
"Thẩm tướng quân nói bản cung đường đường là công chúa, lại dựa vào điệu múa diễm lệ của chốn ngõ liễu để mê hoặc lòng người, sớm đã làm mất hết thể diện hoàng gia.
"Chàng còn nói sớm đã chán ngấy bản cung, không muốn nhìn thấy bản cung nữa!
"Nếu không phải tại ngươi bày kế hèn hạ cho bản cung, Thẩm tướng quân sao có thể chán gh/ét bản cung, bản cung sao có thể mang th/ai chứ?
"Con tiện nhân yêu mị ngoài cung kia đáng ch*t thật, dám tranh giành nam nhân của bản cung!"
Ngựk và lưng ta đều bị nàng ta quất đến m/áu th!t be bét.
Nhưng ta cắn ch/ặt răng chịu đựng đ/au đớn, không hề c/ầu x/in một tiếng.
Ta nhớ đến nhi tử và phu quân của mình, trước khi ch*t họ chắc chắn phải đ/au đớn hơn thế này gấp vạn lần!
Ta thề rằng sẽ có một ngày, phải bắt nàng ta trả lại gấp bội.
Con ơi, nương sẽ b/áo th/ù cho con trước!
Đợi đến khi công chúa đá/nh mệt, y phục của ta đã thấm đẫm m/áu tươi.
Ta nằm bò trên mặt đất đầy vết m/áu, cung kính dập đầu: "Công chúa đá/nh nô tỳ chỉ có thể giải tỏa cơn gi/ận nhất thời, nếu muốn giải quyết vấn đề, chi bằng hãy sinh đứa trẻ này ra."
"Tiện nhân, ngươi hại bản cung còn chưa đủ thảm sao? Còn dám bảo bản cung sinh đứa trẻ này ra?"
Công chúa gi/ận dữ mất kiểm soát, lại quất một roj thật mạnh vào người ta.
"Công chúa minh giám, nô tỳ một lòng một dạ vì công chúa, hiện tại Thẩm tướng quân sở dĩ tránh mặt công chúa, chắc chắn là vì dáng người công chúa thay đổi, làm chàng mất hứng thú."
Nàng ta nghe vậy càng gi/ận dữ, quất mạnh hơn.
Ta nén đ/au, tiếp tục nói: "Nam nhân đều yêu cái đẹp, chuyện này từ xưa đến nay không đổi, công chúa thông tuệ, tất sẽ hiểu đạo lý này. Người thử nghĩ xem, có phải kể từ khi người mang th/ai, dáng người biến dạng, tướng quân mới lạnh nhạt với người không?"
"Lý do nam nhân nói ra đều là cái cớ, bản chất vẫn là ở vẻ đẹp của người, liệu có thể tiếp tục thu hút chàng hay không."
Công chúa ném roj cho thái giám, bắt thái giám tiếp tục đá/nh ta, rồi ra lệnh cho người mang gương tới.
"Bản cung thực sự đã trở nên x/ấu xí rồi sao?"
Nàng ta lo lắng.
Thế nhưng khi nhìn thấy chính mình trong gương đồng,
nàng ta càng lo lắng hơn.