Tiểu thái giám còn muốn hỏi gì đó, nhưng nhìn số bạc trong tay cũng đành ngậm miệng: "Được rồi, lấy tiền của người thì phải giúp người giải trừ tai họa, cô nương cứ yên tâm giao cho ta là được."
Ta tạ ơn, vội vàng xoay người bước đi xa.
Chỉ là sau khi ta rời đi, tiểu thái giám nhìn theo bóng lưng ta, càng lúc càng hiếu kỳ.
"Không đúng, nhất định là không đúng."
Cậu ta đi đi lại lại lẩm bẩm, đột nhiên như nghĩ thông suốt điều gì liền trở nên cẩn trọng:
"Nàng ta hầu hạ bên cạnh công chúa, chẳng lẽ từ chỗ công chúa mà biết được bí mật gì sao? Hoặc là sắp có biến cố gì chăng? Nàng ta đang âm thầm tính toán đường lui cho mình?"
Tại Phượng Yên Cung.
Công chúa cuối cùng cũng cười đến sảng khoái:
"Thẩm tướng quân thực sự đã nói như vậy sao?"
Ta quỳ dưới đất, cung kính đáp lời như thường lệ:
"Bẩm công chúa, Thẩm tướng quân đúng là đã nói vậy, chàng nghe tin người hạ sinh tiểu thế tử liền vô cùng vui mừng, nói ngày mai sẽ vào cung thăm người và tiểu thế tử."
"Tốt quá, tốt quá rồi."
Công chúa vô cùng phấn khích, nhưng ngay sau đó lại có chút lo âu:
"Tư Nhi, ngươi nói xem bản cung đã sinh xong tiểu thế tử rồi, hiện tại đã g/ầy đi chưa? Có trở nên xinh đẹp hơn chưa?"
Người nàng ta sau khi sinh nở vẫn còn sồ sề, mặt mũi phù nề, sắc mặt hiện rõ vẻ tiều tụy.
Làm sao có thể nhanh chóng trở nên xinh đẹp được chứ?
Nhưng ta vẫn đầy vẻ hân hoan nịnh nọt: "Công chúa đã thanh mảnh hơn vài tháng trước nhiều rồi, ngũ quan cũng tinh xảo hơn, nếu điểm xuyết trang điểm một chút, chắc chắn sẽ tuyệt sắc hơn người."
"Thật sao?"
Công chúa vui mừng khôn xiết, nhưng nàng ta vẫn còn chút nghi ngờ, liền chỉ tay vào tiểu cung nữ bên cạnh:
"Bản cung thực sự đã g/ầy đi sao?"
Tiểu cung nữ đó biết rõ ta đang nói dối, nhưng ngay khoảnh khắc công chúa chỉ tay vào mình, nàng ta hoảng hốt quỳ xuống:
"Công chúa đã g/ầy đi rất nhiều, xinh đẹp y như lúc trước khi mang th/ai tiểu thế tử vậy."
Trên mặt công chúa không giấu nổi vẻ đắc ý, nàng ta lại nhìn sang những người còn lại.
Tất cả thái giám, cung nữ đều quỳ rạp dưới đất phụ họa theo: "Công chúa đã g/ầy đi rất nhiều, người cũng trở nên xinh đẹp hơn rồi."
Nàng ta cuối cùng cũng hài lòng bật cười thành tiếng:
"Ngày mai giờ Mão, phải chuẩn bị trang điểm cho bản cung, bản cung phải ăn diện thật kỹ để gặp Thẩm tướng quân."
"Tuân lệnh." Ta đáp lời.
Công chúa vẫn đang chìm đắm trong ảo tưởng lẩm bẩm:
"Ngày mai Thẩm tướng quân nhìn thấy bản cung, nhất định sẽ phải ngẩn ngơ.
"Chàng nhìn thấy con của chúng ta, lại càng yêu bản cung đến tận xươ/ng tủy. Những nữ nhân rẻ tiền ở Di Tú Viên sao có thể so sánh với bản cung? Biết đâu mấy ngày gần đây, Thẩm tướng quân sẽ c/ầu x/in hoàng huynh ban hôn cho ta."
Trong lòng ta dâng lên một sự thỏa mãn.
Cứ ảo tưởng đi.
Bởi vì ảo tưởng này, sắp sửa tan vỡ rồi.
Thẩm tướng quân sẽ không đến, hoàng đế ngược lại chắc sắp đến nơi.
Đứa trẻ này, cũng không giữ được đâu.
Bởi vì hôm nay xuất cung, ta căn bản không hề đi gặp Thẩm tướng quân.
Mà là đến Di Tú Viên.
Gặp đầu bài vũ cơ, Linh Nhi.
Linh Nhi từng là đồ đệ của phu quân ta.
Cũng là đứa trẻ mồ côi mà nhiều năm trước, phu quân ta đã c/ứu khỏi miệng thú dữ nơi rừng hoang.
Lúc sinh thời, phu quân từng nhiều lần khen ngợi nàng, tuy là nữ nhi thân x/ác sa vào hồng trần, nhưng lại là hậu bối hiếm hoi khiến chàng khâm phục.
Sau khi phu quân và nhi tử bị h/ãm h/ại, hạt giống b/áo th/ù liền bén rễ nảy mầm trong lòng ta.
Sau khi điều tra rõ mọi chuyện, bố trí một kế hoạch b/áo th/ù ch/ặt chẽ.
Ta đã đến bái kiến Linh Nhi.
Khi nói rõ mục đích, lòng ta vẫn còn thấp thỏm.
Bởi vì ta đang đá/nh cược.
Cược rằng phu quân không nhìn lầm người, cược rằng Linh Nhi vẫn nhớ ơn giúp đỡ của phu quân năm xưa.
Sau đó, sự thật đã chứng minh.
Ta đã thắng.
Khi ấy, sau khi kể lại kế hoạch cho Linh Nhi, nàng ấy cảm thấy khả thi.
Chúng ta đặt mục tiêu vào tướng quân Thẩm Hạo.
Thẩm tướng quân nổi danh từ thuở thiếu thời, những năm gần đây lập nhiều kỳ công trong quân đội.
Cha chàng là Kiêu Kỵ Đại tướng quân, mẹ là ái nữ của Thừa tướng, thân phận tôn quý không cần phải bàn.
Bản thân Thẩm tướng quân lại là đích tử trong nhà, tướng mạo tuấn tú, khoác chiến bào càng thêm uy phong lẫm liệt.
Đương nhiên quan trọng nhất là--
Thẩm tướng quân vốn là kẻ cậy tài ngạo mạn, phong lưu thành tính, không hề coi vị hoàng đế mới đăng cơ ra gì.
Hoàng đế cũng rất kiêng dè chàng.
Luôn tìm mọi cách để suy yếu binh quyền của chàng.
Nhà họ Thẩm bề ngoài phục tùng, nhưng sau lưng lại bí mật huấn luyện quân đội riêng.
Là đầu bài vũ cơ của Di Tú Viên, nhiệm vụ của Linh Nhi là tiếp cận Thẩm tướng quân.
Và phải được chàng để mắt tới.
Thẩm tướng quân vốn thích lui tới chốn phong nguyệt, việc quen biết Linh Nhi cũng là điều tự nhiên.
Giữa vũ đài, Linh Nhi với một khúc Diễm Hồng Kỳ Vũ, đã thuận lợi chiếm lấy trái tim của Thẩm tướng quân.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa bên ngoài cung, ta nhân cơ hội tuyển chọn cung nữ mà tiến cung.
Và như ý nguyện đến hầu hạ tại Phượng Yên Cung.
Khi ấy, công chúa vẫn chưa chú ý đến một cung nữ làm việc vặt như ta trong Phượng Yên Cung.
Nhưng không sao cả.
Đã là b/áo th/ù, tất nhiên phải từng bước một mà làm.
Nam nhân bản tính phong lưu vốn không có trái tim.
Có chăng cũng chỉ thoáng qua rồi vụt tắt.
Cho nên trong một cơ hội chín muồi, ta và Linh Nhi đã cố tình đẩy đưa.
Công chúa gặp gỡ Thẩm tướng quân giữa biển người mênh mông ngoài cung.
Công chúa động lòng rồi.
Ta dự đoán, Thẩm tướng quân đối với một công chúa nhan sắc tầm thường như nàng ta không hề có chút hứng thú nào.
Nhưng thái độ kh/inh khỉnh của chàng lại càng kí/ch th/ích sự hiếu thắng của công chúa.
Dường như càng không có được, lại càng trở nên hoàn mỹ và khan hiếm.
Nàng ta phát đi/ên muốn có được trái tim của Thẩm tướng quân, nhưng lại kiêng dè thế lực nhà họ Thẩm,
không dám dùng cách ép buộc phu quân ta để cưỡng đoạt.
Thế là, sau khi nàng ta lại một lần nữa vấp phải tường mà phát đi/ên, ta đã chủ động hiến kế.
Ta nói: "Nô tỳ biết thế gian có một điệu múa kỳ lạ, học thành rồi có thể khiến nam nhân thần h/ồn đi/ên đảo."
Đó là lần đầu tiên công chúa chú ý đến ta.