Sắc mặt Chu Nghiễn trắng bệch đi từng chút một.
Tôi tiếp lời: “Cái gọi là quân bài tẩy của anh, thực chất là hàng giả do người khác mớm cho.”
“Mà anh lại cầm hàng giả đi tống tiền Lâm thị.”
“Chúc mừng anh, lại thêm một tội danh nữa rồi.”
Chu Nghiễn đ/ập bàn đứng dậy: “Các người lập mưu!”
Tôi gật đầu: “Đúng vậy. Chẳng phải anh cũng lập mưu sao?”
“Anh lập mưu vu khống chúng tôi á/c ý rút vốn, lập mưu dẫn dắt dư luận, lập mưu ép em gái tôi đứng ra làm chứng cho các người.”
“Chúng tôi có qua có lại thôi. Không quá đáng chứ?”
Các cổ đông của Chu Nghiễn không ngồi yên được nữa.
Có người chất vấn anh ta ngay tại chỗ: “Rốt cuộc anh còn bao nhiêu chuyện giấu hội đồng quản trị nữa?”
“Hứa Mạn tiết lộ bí mật anh không biết, bài PR trên mạng anh cũng không biết, giờ lại còn dính líu đến chuyện tống tiền Lâm thị?”
“Chu Nghiễn, anh muốn kéo cả công ty xuống mồ cùng anh sao?”
Gân xanh trên trán Chu Nghiễn nổi lên cuồn cuộn: “Im miệng!”
Anh ta cuối cùng cũng mất kiểm soát.
Vị Chu tổng luôn ôn hòa, kiềm chế, lịch thiệp ấy đã x/é bỏ lớp mặt nạ giả tạo.
“Không có tôi, công ty này có thể đi đến ngày hôm nay sao?”
“Các người kẻ nào kẻ nấy chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng, giờ xảy ra chuyện lại muốn đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn?”
Anh ta chỉ tay vào tôi: “Còn cô nữa, Lâm Chiêu.”
“Nếu không phải cô lo chuyện bao đồng, sau khi tôi và Lâm Miên đính hôn, vốn của Lâm thị rót vào, công ty niêm yết ở nước ngoài, tất cả mọi người đều có lợi.”
“Hứa Mạn cũng chỉ muốn có một chỗ đứng, cô ấy đi theo tôi bao nhiêu năm, tôi cho cô ấy chút thể diện thì đã sao?”
Tôi nghiêm túc hỏi: “Anh cho cô ta thể diện, tại sao lại lấy mặt em gái tôi ra để Iót?”
Chu Nghiễn nghẹn họng.
Tôi đứng dậy: “Từ đầu đến cuối anh đều cho rằng Lâm Miên dịu dàng nên có thể nhẫn nhịn.”
“Lâm gia có tiền nên phải giúp đỡ.”
“Hứa Mạn đi theo anh khởi nghiệp nên phải được bao dung.”
“Chỉ có anh là tủi thân nhất.”
“Chu Nghiễn, anh thực sự nên soi gương đi.”
“Đó không phải là tủi thân. Đó là vừa ng/u vừa á/c.”
Cửa phòng họp bị đẩy ra.
Cảnh sát và nhân viên quản lý cùng bước vào.
Chu Nghiễn cuối cùng cũng h/oảng s/ợ.
Anh ta nhìn mẹ tôi: “Dì à, dì không thể làm thế được.”
“Miên Miên vẫn còn yêu con, dì làm thế này sẽ h/ủy ho/ại hạnh phúc của nó.”
Mẹ tôi đứng dậy, ánh mắt lạnh đến đ/áng s/ợ: “Hạnh phúc của con gái tôi không cần phải nhặt từ đống rác lên.”
Sau khi Chu Nghiễn bị đưa đi điều tra, công ty hoàn toàn hỗn lo/ạn.
Giá cổ phiếu lao dốc, đối tác hủy hợp đồng, nhân viên đòi lương.
Những kẻ từng bưng bợ Hứa Mạn gọi “chị Mạn” bắt đầu bóc phốt trên mạng.
Nói Hứa Mạn cậy được Chu Nghiễn sủng ái, lâu nay can thiệp vào nhân sự và tài chính.
Ai đắc tội với cô ta, ngày hôm sau chắc chắn bị điều chuyển công tác.
Lại còn nói Chu Nghiễn mỗi lần đi công tác đều mang theo cô ta, đặt phòng cùng tầng khách sạn.
Lúc đầu mọi người còn che giấu giúp họ.
Sau này mới phát hiện, hai người đó căn bản không hề tránh né ai.
Chỉ là mỗi khi bị hỏi đến, họ đều nói:
“Chúng tôi là cộng sự vào sinh ra tử.”
“Tư tưởng của các người đừng có mà đen tối như vậy.”
Tôi đọc những bài bóc phốt này, chỉ thấy nực cười.
Hóa ra những kẻ đen tối nhất lại thích chê tư tưởng người khác đen tối.
Vụ án của Hứa Mạn cũng có tiến triển mới.
Cô ta ban đầu cắn răng không nhận tội.
Cho đến khi cảnh sát tìm ra người kiểm soát thực tế của tài khoản nước ngoài kia chính là bạn trai cũ thời đại học của cô ta.
Cô ta mới sụp đổ.
Hóa ra cô ta tiết lộ bí mật không phải vì công ty.
Mà là để giúp bạn trai cũ trả n/ợ c/ờ b/ạc.
Nghe tin này, Chu Nghiễn được cho là đã im lặng suốt mười phút trong phòng thẩm vấn.
Có lẽ cuối cùng anh ta cũng nhận ra.
Cộng sự tâm h/ồn mà anh ta luôn bảo vệ, tâm h/ồn không chỉ dành riêng cho một mình anh ta.
Sau khi biết Chu Nghiễn không chịu c/ứu mình, Hứa Mạn cũng phát đi/ên.
Cô ta bắt đầu khai ra nhiều thứ hơn.
Bao gồm cả việc Chu Nghiễn đã chỉ đạo cô ta tiếp cận Lâm Miên như thế nào.
Làm sao để cô ta thăm dò giới hạn của Lâm gia trong các bữa tiệc.
Làm sao để sắp xếp các bài PR, biến Lâm thị thành thế lực tư bản x/ấu xa cậy thế b/ắt n/ạt người.
Thậm chí còn có một đoạn ghi âm.
Trong đoạn ghi âm, Chu Nghiễn nói:
“Lâm Miên tính tình mềm mỏng, sau khi cưới không khó để nắm thóp.”
“Lâm Chiêu thì phiền phức hơn một chút, nhưng cô ta không thể đi theo em gái cả đời được.”
“Đợi vốn của Lâm thị vào rồi, chúng ta sẽ có quyền chủ động.”
Tôi gửi đoạn ghi âm này cho Lâm Miên.
Nghe xong, nó ngồi thẫn thờ trên ban công rất lâu.
Tôi không an ủi nó.
Có những nỗi đ/au, buộc phải tự mình bước qua.
Chiều tối, nó tìm đến tôi.
Đôi mắt sưng như quả óc chó, nhưng lại mỉm cười.
“Chị, trước đây có phải em rất ngốc không?”
Tôi nói: “Cũng tạm. Thông minh hơn bạn cùng bàn tiểu học của chị một chút.”
Nó dở khóc dở cười: “Bạn cùng bàn đó của chị sau này thế nào rồi?”
Tôi nghĩ ngợi: “Nghe nói làm bác sĩ thú y rồi.”
“Cũng coi như được chị khai sáng.”
Lâm Miên cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.
Cười xong lại bật khóc.
Nó ôm lấy tôi: “Chị, may mà có chị.”
Tôi vỗ vỗ lưng nó: “Sau này cũng phải tự biết lên tiếng.”
“Chị không thể lúc nào cũng ở bên cạnh được.”
Nó nghẹn ngào: “Em biết.”
Ngày hôm sau, mẹ của Chu Nghiễn tìm đến nhà họ Lâm.
Bà ta không còn vẻ phu nhân đài các như những lần gặp trước.
Tóc tai rối bời, quầng mắt thâm quầng, tay còn xách theo một chiếc bình giữ nhiệt cũ kỹ.
Bảo vệ không cho vào, bà ta liền đứng ở cửa khóc lóc.
“Miên Miên, dì biết lỗi rồi.”
“A Nghiễn nhất thời hồ đồ, nó bị người đàn bà Hứa Mạn kia lừa gạt.”
“Hai đứa trước đây tốt đẹp như vậy, con không thể trơ mắt nhìn nó vào tù được.”
Khi tôi và Lâm Miên xuống lầu, bà ta gần như lao về phía chúng tôi.
Tôi chắn trước mặt em gái.
Bà ta vồ hụt, suýt chút nữa ngã nhào.
Mẹ Chu nhìn tôi, trong mắt lóe lên vẻ h/ận th/ù, nhưng ngay lập tức lại bày ra vẻ c/ầu x/in: