Tiết Thanh Minh năm ấy, bố mẹ về quê tảo m/ộ, tôi ở nhà một mình thấy đói cồn cào. Không nhịn được nên đã ăn một chiếc bánh thanh đoàn trên mâm cúng. Buổi chiều bắt đầu buồn nôn, ngày hôm sau nôn đến mức đứng không vững.
Bạn thân đưa tôi đến b/ệnh viện kiểm tra, nhìn kết quả "có th/ai trong tử cung" trên tờ siêu âm, tôi ch*t lặng.
Rõ ràng tôi còn chẳng có lấy một người bạn trai!
Vậy đứa bé trong bụng là của ai?
Tôi định bỏ đứa bé, nhưng lại bị bố mẹ ngăn cản.
Họ không hề m/ắng nhiếc, thậm chí không hỏi đứa bé là con ai, chỉ tận tình chăm sóc tôi.
Cho đến ngày lâm bồn, tôi đ/au đớn đến mức ý thức mơ hồ, còn chưa kịp nhìn mặt con, đã bị bố dội nước sôi vào cửa mình, bị mẹ dùng dây thừng siết ch/ặt lấy cổ.
Họ nhìn tôi bằng ánh mắt oán đ/ộc: "Giống như con chó hoang, bị ai làm cho mang bầu cũng không biết, nuôi dạy loại con gái như mày thật khiến chúng tao mất mặt!"
Tôi liều mạng phản kháng nhưng cũng vô ích.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh về thời điểm đi kiểm tra.
Lần này, tôi nhất định phải tìm ra sự thật về việc mình mang th/ai!
Chương 1
Tiết Thanh Minh năm ấy, bố mẹ về quê tảo m/ộ, tôi ở nhà một mình thấy đói cồn cào.
Không nhịn được nên đã ăn một chiếc bánh thanh đoàn trên mâm cúng.
Buổi chiều bắt đầu buồn nôn, ngày hôm sau nôn đến mức đứng không vững.
Bạn thân đưa tôi đến b/ệnh viện kiểm tra, nhìn kết quả "có th/ai trong tử cung" trên tờ siêu âm, tôi ch*t lặng.
Rõ ràng tôi còn chẳng có lấy một người bạn trai!
Vậy đứa bé trong bụng là của ai?
Tôi định bỏ đứa bé, nhưng lại bị bố mẹ ngăn cản.
Họ không hề m/ắng nhiếc, thậm chí không hỏi đứa bé là con ai, chỉ tận tình chăm sóc tôi.
Cho đến ngày lâm bồn, tôi đ/au đớn đến mức ý thức mơ hồ, còn chưa kịp nhìn mặt con, đã bị bố dội nước sôi vào cửa mình, bị mẹ dùng dây thừng siết ch/ặt lấy cổ.
Họ nhìn tôi bằng ánh mắt oán đ/ộc: "Giống như con chó hoang, bị ai làm cho mang bầu cũng không biết, nuôi dạy loại con gái như mày thật khiến chúng tao mất mặt!"
Tôi liều mạng phản kháng nhưng cũng vô ích.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh về thời điểm đi kiểm tra.
Lần này, tôi nhất định phải tìm ra sự thật về việc mình mang th/ai!
Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ đưa tờ kết quả cho tôi, trên đó ghi "có th/ai trong tử cung".
Kết quả y hệt kiếp trước.
Thấy tôi thẫn thờ, bác sĩ có chút mất kiên nhẫn.
"Về nhà suy nghĩ kỹ xem có giữ hay không, quyết định sớm đi."
Bạn thân Hà Tinh Tinh vội kéo tôi ra khỏi phòng khám, vừa đi vừa hỏi.
"Cậu suy nghĩ kỹ xem, rốt cuộc có với ai..."
"Không có!" Tôi c/ắt ngang lời cậu ấy.
"Ngày nào tớ cũng ở cùng cậu, cậu đã bao giờ thấy tớ nói chuyện quá lời với người đàn ông nào chưa?"
Hà Tinh Tinh im lặng.
Đầu óc tôi rối như tơ vò.
Rõ ràng không có hành vi vượt quá giới hạn với người khác giới, sao có thể mang th/ai được chứ?
Chỉ là ăn một miếng bánh thanh đoàn, chẳng lẽ bánh có vấn đề?
Suy nghĩ ngày càng rối lo/ạn.
Tôi hít sâu một hơi, bất kể sự thật thế nào, đứa bé này tôi tuyệt đối sẽ không giữ lại.
"Tinh Tinh, tớ về nhà trước đây, cậu về cũng chú ý an toàn nhé."
Hà Tinh Tinh còn muốn nói gì đó, nhưng tôi không cho cậu ấy cơ hội.
Tôi đi thẳng về phía cửa.
Cho đến khi chắc chắn cậu ấy không còn nhìn thấy mình, tôi mới quay đầu đi về phía phòng phẫu thuật phụ sản.
Kiếp trước tôi quá nghe lời, quá nhu nhược, họ bảo sinh thì sinh, họ bảo nuôi thì nuôi, đến lúc ch*t vẫn không biết trong bụng mình là thứ gì.
Đời này thì không.
Bất kể đứa bé này đến từ đâu, bất kể họ đang toan tính điều gì, tôi phải bỏ nó trước đã!
Trước cửa phòng phẫu thuật xếp hàng dài.
Tôi ngồi trong góc, nắm ch/ặt tờ siêu âm.
Chờ bốn mươi phút mới đến lượt tôi.
Nữ bác sĩ liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, trên mặt lộ vẻ mỉa mai.
"Ph/á th/ai? Lại là mang th/ai ngoài giá thú à?"
Thấy tôi không nói gì, bà ta trực tiếp đảo mắt.
"Loại trẻ tuổi không có trách nhiệm như các cô tôi gặp nhiều rồi, cô đến đây ph/á th/ai chứng tỏ đầu óc còn bình thường, nếu không đứa trẻ có người mẹ như cô thì thảm hại biết bao."
Tôi bị bà ta nói đến mức nóng mặt, cố gắng giải thích.
Bà ta lại xua tay ngắt lời, vô cùng mất kiên nhẫn.
"Được rồi được rồi, mau cởi quần nằm xuống đi, tôi đang bận lắm."
Tôi lúng túng cởi cúc quần.
Nữ bác sĩ đang định thay đồ phẫu thuật, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
"Này, tờ siêu âm vẫn chưa đưa tôi xem đúng không?"
"Chưa ạ."
Tôi vội vàng đưa tờ kết quả qua.
Nhìn bàn phẫu thuật ngay trước mắt, gánh nặng trong lòng tôi lúc này đã nhẹ đi hơn nửa.
Chờ làm phẫu thuật xong, có lẽ tôi sẽ không ch*t nữa.
Nữ bác sĩ nhận lấy tờ giấy, vẻ mặt mất kiên nhẫn lập tức trở nên nghiêm trọng.
Người vừa mới thúc giục tôi làm phẫu thuật, thái độ đột nhiên thay đổi 180 độ.
Sắc mặt bà ta u ám, nhìn tôi như thể đang nhìn một con quái vật, giọng điệu không mấy thiện cảm:
"Phẫu thuật này tôi không làm được, cút ngay!"
Tôi và cô trợ lý bên cạnh đều ngơ ngác, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Trợ lý vỗ vai tôi an ủi, cô ấy vừa định nói đỡ cho tôi, nhưng sau khi nhìn thấy tờ kết quả, cô ấy lập tức mắ/ng ch/ửi tôi xối xả.
"Cút nhanh! Đồ tiện nhân, loại người như cô nên xuống mười tám tầng địa ngục!"
Chương 2
Tôi bị đuổi ra ngoài.
Cửa phòng phẫu thuật đóng sầm lại, lòng tôi cũng chìm xuống đáy vực.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Tôi lật đi lật lại tờ siêu âm trong tay nhiều lần, cũng không nhìn ra manh mối.
Đột nhiên một bàn tay kéo lấy tôi.
Là Hà Tinh Tinh.
"Cậu làm gì vậy?" Tôi loạng choạng đứng vững, bị cậu ấy kéo đi ra ngoài.
Cậu ấy không nói gì.