Chỉ có mạch m/áu dưới da Hoàng thượng là ẩn hiện màu xanh xám.
Chúng nhân chẳng hề hay biết.
Tư đăng và Nghi phi không ngồi yên được nữa.
Đêm đó liền sai người đến ám sát ta.
Tiếc thay.
Nhân hình của ta, võ công tuyệt đỉnh.
Tên thật của hắn đã bỏ, ta gọi hắn là Thẩm Tuân.
Hắn nói, hắn thích cái tên này.
Khi kẻ đó đột nhập vào viện của ta, ta vẫn đang ung dung uống trà trong phòng.
Đoạn đặt chén trà xuống.
Cười nhạt: "Thẩm Tuân, ngươi đi đi."
Thẩm Tuân ngày thường hay trốn trong góc tối, hắn hơi sợ ánh sáng.
Chỉ cần ta ra lệnh một tiếng.
Một bóng người liền biến mất khỏi căn phòng.
Cửa chính mở toang.
Rất nhanh.
Một mùi m/áu tanh nồng theo gió đêm đưa vào phòng.
Ta cong môi đứng dậy.
Tiếp theo, đến lượt ta rồi.
Tư đăng đi đi lại lại trong phòng, ngóng trông mòn mỏi.
Nghi phi không muốn ra tay.
Quả nhiên vẫn giao nhiệm vụ cho ả.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Ả mở cửa, trông thấy gương mặt đang mỉm cười của ta, sắc mặt tái mét.
"Ngươi, ngươi sao lại..."
Ta mỉm cười dịu dàng, con d/ao găm xoay chuyển linh hoạt trên tay.
"Ngươi đoán xem, là ai đến đòi mạng?"
"Đoán đúng, có thưởng nha~"
Tư đăng sợ đến mức bước lùi lại phía sau: "Thẩm Sơ Di, ngươi là người thế nào của Trương Quý nhân? Ta là người của Nghi phi, nếu ngươi động vào ta, Nghi phi tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!"
"Ta với Trương Quý nhân chưa từng gặp mặt, đoán sai rồi." Ta không thèm để ý đến lời đe dọa của ả, cười nói: "Vậy cho ngươi thêm một cơ hội nữa."
Ả muốn hét lên, nhưng phát hiện thân thể mình rã rời.
Âm thanh thấp và nghẹn lại, dù có gắng sức hét đến đâu, bên ngoài cũng không ai nghe thấy.
Ả cuối cùng cũng lộ ra ánh mắt k/inh h/oàng, ngã ngồi trên ghế.
Lưỡi d/ao găm của ta áp sát vào mặt ả.
"Ngươi họ Thẩm... Thẩm... ngươi quen Thẩm Hoan sao?"
Ta tiếp lời cười nói: "Quen chứ, là muội muội ng/u ngốc đáng thương của ta đó."
Ả hoảng lo/ạn: "Ta và Thẩm Hoan là bạn tốt, nàng ch*t ta cũng rất đ/au lòng, nhưng cái ch*t của nàng không liên quan đến ta!"
"Ai hỏi ngươi?"
"Thật đáng tiếc nha, đoán đúng rồi, cha mẹ ngươi chẳng bao lâu nữa sẽ nhận được phần thưởng này~"
Ả còn chưa kịp phản ứng.
Giây tiếp theo, ta vô cảm vạch lưỡi d/ao lên mặt ả, rất nhanh đã thấy tận xươ/ng.
M/áu trào ra.
"Ngươi vốn là kẻ đáng ch*t, chẳng qua là muội muội ta c/ứu lấy cái mạng hèn hạ của ngươi, giờ đây ta thay muội muội thu hồi cái mạng này của ngươi."
Ta nhếch môi, mỉm cười nhìn ả.
"Yên tâm, sẽ không để ngươi ch*t quá dễ dàng đâu."
M/áu dính đầy tay ta,
nhưng ta chẳng hề bận tâm.
Từng chút từng chút một róc th!t ả ra.
Thành từng lát.
Thành th!t nát.
Một lúc sau, một bóng người xuất hiện sau lưng ta.
Hắn im lặng, tự giác lau đi vết m/áu trên người ta, không muốn để ta dính lấy dù chỉ một chút.
Ta lại thấy vô vị.
Liền bảo hắn bắt thêm một cung nữ từng b/ắt n/ạt muội muội đến đây.
Sau khi Tư đăng thăng chức thường hay đá/nh đ/ập hạ nhân.
Ta liền dàn dựng thành việc cung nữ này ôm h/ận trong lòng, nửa đêm đến gi*t người.
Sau khi gi*t người thì h/oảng s/ợ, cuối cùng tr/eo c/ổ t/ự s*t.
Mọi việc xử lý xong xuôi.
Thẩm Tuân từ trong ngựk lấy ra một gói bánh hoa quế, cười với ta: "Sơ Di, ăn đi."
Ta ngẩn người, vô cảm nhận lấy.
Rõ ràng là con nhân hình thất bại nhất.
Vậy mà lại thích kẻ đã gi*t mình.
Thật nực cười.
Khi ta lại đến bắt mạch cho Hoàng thượng.
Ta mỉm cười: "Chúc mừng Hoàng thượng, mạch tượng bình ổn, vết lở loét trên người cũng đã lành hơn phân nửa, chẳng mấy chốc sẽ khỏi hẳn."
Hoàng thượng chậm rãi vuốt ve tay ta.
"Đều nhờ có nàng, Thẩm Sơ Di, khi nào nàng mới chịu vào cung bầu bạn với trẫm?"
Ta rủ mắt: "Nhưng Hoàng thượng không cần người bầu bạn, hậu cung phi tần nhiều không đếm xuể, thảo dân h/oảng s/ợ."
"Sự bình đẳng nàng muốn trẫm đã cho, châu báu trẫm cũng đã ban, chẳng lẽ nàng còn muốn trẫm giải tán hậu cung?"
Uy nghiêm trong mắt ngài đầy vẻ áp bức.
Ngài quả thực đã gửi đến không ít đồ đạc.
Thế nên Nghi phi mới cảm thấy nguy cơ.
Mỗi lần đồ được gửi đến, Thẩm Tuân đều ngồi rầu rĩ trước chiếc rương.
"Những thứ hắn cho nàng, sau này ta cũng có thể cho nàng."
"Những thứ này không đẹp, Sơ Di, nàng đừng dùng đồ của tên cẩu hoàng đế đó."
Con nhân hình này chỉ nảy sinh tình cảm với ta, còn với kẻ khác thì lạnh lùng.
Đây là lần đầu tiên nghe hắn miêu tả người khác như vậy.
Nghĩ đến hắn, ta không nhịn được mà cong môi cười.
"Nàng cười gì?"
Ta nhìn về phía Hoàng thượng: "Thảo dân cười Hoàng thượng thật đáng yêu, chẳng lẽ không nhìn ra thảo dân vừa rồi đang làm nũng sao?"
Đoạn, đầu ngón tay khẽ cào cào vào lòng bàn tay ngài.
Ngứa ngáy.
Hoàng thượng động tâm, vừa định chạm vào ta.
Liền bị ta né tránh.
Ngài không vui.
Ta lại chỉ vào phía bên kia của ngài: "Hoàng thượng, Nghi phi nương nương vẫn còn đang nhìn kìa."
Nghi phi không biết đã đến từ bao giờ.
Đang đứng sau lưng Hoàng thượng.
Đôi mắt vằn tia m/áu, nhìn chằm chằm vào ta, sắc mặt trắng bệch.
Khi Hoàng thượng nhìn sang, ả bước tới nép vào lòng ngài.
"Hoàng thượng, cung nữ từng theo hầu thần thiếp đêm qua đã ch*t rồi."
Chắc hẳn là đã nhìn thấy cảnh tượng đó.
Ta muốn nói lại thôi.
Nghi phi nhìn chằm chằm vào ta, chủ động hỏi: "Thẩm muội muội muốn nói gì?"
"Tư đăng là cố nhân của thảo dân, lần trước gặp mặt ả không nhận ra thảo dân, thảo dân vốn định làm chút bánh ngọt quê nhà mang đến, không ngờ..."
"Muội muội đêm qua đang làm gì?"
"Bẩm nương nương, đêm qua thảo dân ở trong phòng đọc sách pha trà, cung nữ trong viện chắc chắn đều biết."
Nghi phi còn muốn nói gì đó, Hoàng thượng đã không vui.
Ả liền không nói nữa.