"Dù sao thì viện phí cũng là cô trả mà."
"Khương Trì... thực sự ch*t rồi sao?"
Tôi quay đầu nhìn chiếc ghế lái đã biến dạng, "Ừm, ai bảo anh ta tự mình không thắt dây an toàn chứ."
Thẩm Tri Thu nhìn tôi, ánh mắt chân thành hơn vài phần.
"Lúc cô đóng vai nhân viên phục vụ ở câu lạc bộ của tôi và bị người của anh ta làm nh/ục, tôi đã biết cô chính là người tôi cần tìm."
"Tôi bị anh ta phong sát mới nhớ đến việc liên lạc với cô, không ngờ cô lại chịu nhận đơn hàng của tôi."
Tôi nhướng mày, "Tại sao lại không? Làm ăn là làm ăn, chút nh/ục nh/ã cô gây ra cho tôi trước kia tính là gì, tôi còn từng đóng vai chơi đồ hàng cơ mà!"
Không sai, vụ b/ắt c/óc và t/ai n/ạn xe này đều là do tôi và Thẩm Tri Thu dàn dựng.
Tôi bị b/ắt c/óc? Tất nhiên là cùng phe với cô ta rồi.
Cô ta dẫn dụ kẻ th/ù của tôi đến, sau đó tự ứng biến lời thoại, ép Khương Trì ký vào thỏa thuận.
Còn tôi chỉ cần giải quyết xong kẻ th/ù rồi để Khương Trì đưa lên xe.
Còn đám người trong kho hàng kia, chẳng qua là bọn l/ưu ma/nh xã hội đen đá/nh nhau rồi bị cái kho cũ kỹ lâu ngày không sửa chữa ch/ôn vùi mà thôi.
Toàn bộ quá trình đều là ngẫu hứng, nhưng lại đạt được mục đích cuối cùng một cách chính x/ác.
Tôi đúng là đỉnh thật.
Một tháng sau.
Tôi mang theo 80 triệu tệ trong tài khoản, vinh quang giải nghệ.
Còn việc Thẩm Tri Thu tại buổi họp báo, khóc lóc kể khổ về việc mình bị Khương Trì b/ắt c/óc thế nào, rồi trốn thoát ra sao để báo cảnh sát, sau đó tạo nhiệt thành công khiến tài nguyên bay cao.
Đó lại là một chuyện khác rồi.
Hoàn.